Bài mới nhất

Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

DƯƠNG CHÍ DŨNG CHẮC LÀ TÈO RỒI!

CuTeo@

Thưa các cô!

Hoàn toàn có cơ sở để kết luận là Dương Chí Dũng sẽ không thể thoát án tử hình. Những gì diễn ra tại phiên phúc thẩm hôm nay đã nói lên điều đó, cho dù các luật sự bào chưa có trình ra cả những thứ gọi là "chứng cứ" có lợi cho Dương Chí Dũng.

Vào lúc 14 giờ chiều nay 23.4, đại diện Viện KSND đã nêu quan điểm của mình đối với 9 bị cáo trong vụ án tham ô tài sản, cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế xảy ra tại Tổng công ty Hàng hải Việt Nam. Theo đó, vị đại diện cơ quan này đề nghị bác kháng cáo của 4 bị cáo trong nhóm tội tham ô tài sản, đồng thời đề nghị HĐXX xem xét tăng mức bồi thường đối với một số bị cáo.

Đại diện cơ quan công tố nhận định, đối với bị cáo Dương Chí Dũng, tại phiên tòa sơ thẩm cũng như phúc thẩm không nhận tội tham ô tài sản. Dù gia đình đã nộp gần 5 tỉ đồng tiền khắc phục hậu quả nhưng không có căn cứ để giảm nhẹ hình phạt. Đối với bị cáo Mai Văn Phúc, cấp sơ thẩm tuyên mức án tử hình là phù hợp. Việc gia đình Phúc nộp 3,5 tỉ đồng không phải là căn cứ để giảm nhẹ hình phạt. Đối với Trần Hải Sơn, mức án mà cấp sơ thẩm tuyên là quá nhẹ so với bị cáo nên không có cơ sở để chấp nhận kháng cáo, tương tự như bị cáo Trần Hữu Chiều.

Thêm nữa, đại diện Viện KSND cho rằng mức án cấp sơ thẩm đối với các bị cáo nguyên là cán bộ hải quan là quá nghiêm khắc, cả về mức bồi thường nên đề nghị HĐXX xem xét giảm nhẹ.

Tại phiên xét xử sơ thẩm hồi cuối năm ngoái, TAND TP.Hà Nội đã tuyên phạt bị cáo Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc mức án tử hình vì hai tội Tham ô tài sản và Cố ý làm trái về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng. Bị cáo Trần Hải Sơn nhận: 22 năm tù; Trần Hữu Chiều: 19 năm; Mai Văn Khang: 7 năm tù; Lê Văn Dương: 7 năm tù; Huỳnh Hữu Đức: 8 năm tù; Lê Ngọc Triện: 8 năm tù; Lê Văn Lừng: 8 năm tù.

Diễn biến như thế, chắc là Dũng tèo thôi!

Chờ nhé các cô.

HEHE, BÁC PHÚC CHỈ ĐƯỢC CÁI NÓI ĐÚNG!

Khoai@

Hehe, điều này tuyệt đối đúng.

Công an không phải là những người hót rác, không phải là lực lượng chuyên đi giải quyết những hậu quả của việc thực thi sai chính sách, pháp luật do các cơ quan khác gây nên. Hình ảnh đó không đẹp và làm cho đám zân chủ cuội lợi dụng nói xấu ngành công an.

Cơ quan, tổ chức nào làm sai thì phải trực tiếp giải quyết với người dân. Rất không sòng phẳng và minh bạch khi một anh cứ làm sai, và một anh khác lại phải đi giải quyết hậu quả. Đưa lực lượng công an ra để giải quyết như vậy cũng không thể giải quyết được ngọn nguồn của vấn đề.

Hôm nay Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói:
Đối với các vụ việc khiếu nại, tố cáo có tính chất phức tạp thì không đẩy công an ra làm thay cho chính quyền. Không để công an giải quyết, đừng mượn tay công an giải quyết vì như vậy sẽ gây ra mâu thuẫn, bức xúc của người dân.
Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói như vậy tại hội nghị trực tuyến giải quyết các vụ khiếu nại, tố cáo tồn đọng, phức tạp, kéo dài được tổ chức trong ngày 22-4.

Đó là câu nói hay nhất trong ngày!

Lực lượng công an nên cảm ơn bác Phúc vì câu nói này.

NHẬT KÝ CỦA NGƯỜI MẸ LÀ PHÓNG VIÊN TỪ TÂM DỊCH SỞI

Con trai của mẹ ạ!

Ngày hôm nay, sau 2 tuần mệt mỏi túc trực ở trong viện, chạy lên Bộ Y tế, phỏng vấn người nhà bệnh nhân… về dịch sởi. Mẹ mới có thời gian ngồi viết những dòng này gửi đến con.

Có một vài đồng nghiệp nói với mẹ hãy ghi lại những thời khắc này, để sau này con lớn lên, có đọc lại, con cũng biết rằng, đã có thời gian, ở giữa thời đại của thế kỷ 21 này, con người hoang mang, lạc lối, sợ hãi, cô đơn, hoảng loạn và chỉ biết cầu trời hoặc họ hy vọng vào một điều gì đó không có thật ở trên đời. Họ tin vào phép màu. Mẹ cũng nghĩ rằng, ước gì có một phép màu ở đây có thể xóa tan đi những nỗi khổ đau, những vết thương, và những giọt nước mắt cứ thi nhau chảy trên má của mỗi gia đình bệnh nhân.

Chưa bao giờ mẹ được chứng kiến, hàng trăm người nhà bệnh nhân ôm nhau khóc lóc và hoảng loạn khi bác sỹ lần lượt đọc tên những em bé… bị bệnh viện trả về. Họ ước rằng, họ cầu trời rằng, tên con cái của họ, cháu của họ không nằm trong danh sách dài dằng dặc mang màu sắc nhuốm đen, tang tóc đó đang bao trùm lên sự sợ hãi của chính họ.

2 tuần, là 14 ngày… hơn! Có lẽ mẹ trực trong bệnh viện này hơn con số đó. Nhưng con số đó chẳng thấm tháp gì so với những ông bố, bà mẹ có con nằm trong phòng cấp cứu, trong khoa lây, khoa truyền nhiễm mấy tháng trời. Hơn ai hết, chờ đợi là một điều gì đó khó thở đến vô cùng, huống gì cái họ chờ đợi gần như là không lối thoát.

Mẹ biết, họ không biết bám víu vào đâu, giữa trung tâm dịch sởi đang hoành hành, các bác sỹ, y tá, y sĩ dường như làm việc gấp 3-4 lần nhưng vẫn không giảm tải được số lượng người tử vong, nhập viện vì sởi, lây nhiễm chéo.

Mẹ cảm nhận như cái bệnh viện Nhi nơi mẹ đang đứng đây, nơi mà hàng ngày có những em bé luôn luôn vui vẻ và yêu thương, chỉ bị những căn bệnh nhẹ nhàng đã trở thành nơi gần với cánh cửa tử hơn bao giờ hết.

Con trai của mẹ à! Con có nghe thấy không? Tiếng khóc, tiếng gào thét, tiếng nói thều thào của những người nhà bệnh nhân gần như đã kiệt sức cứ vang lên mãi.

Con trai của mẹ à?! Cón có biết không? Chân tay mẹ bất lực, người mẹ như nhũn ra khi có 3 người phụ nữ, cũng như mẹ, cũng có những người con thiên thần như con. Nhưng giờ đây, có lẽ sẽ chẳng còn những nụ cười hạnh phúc nữa. 3 người phụ nữ bám lấy mẹ, gào lên khóc “Chị hãy làm gì đi, chị nói gì đi, chị nói lên Bộ, lên Trung ương đi... con chúng tôi chết rồi. Tại sao??? Tại sao nó lại chết???”

Những câu hỏi đó, bản thân mẹ làm sao trả lời được, khi mẹ đích thân đi gặp bác sỹ, chính các bác sỹ còn cảm thấy tuyệt vọng: “Bệnh nhân chuyển biến nhanh quá, vi rút đã ăn vào phổi. Chúng tôi rất tiếc, các cháu chỉ còn thở được vài tiếng đồng hồ nữa thôi.”

Con trai của mẹ à?! Có có hay, ở giữa thế kỷ 21, ở giữa nơi đô thị phồn hoa, mọi thứ đều tiên tiến, mọi thứ đều trở nên hào hoa, bóng loáng và là những nơi đẹp đẽ nhất mà con người mơ ước và hướng tới, lại là nơi trung tâm của ổ dịch. Một con đường đến mà ít có tỷ lệ đường về. Nó đau đớn, tang thương – Nhưng có thật.

Con trai của mẹ à?! Con nhìn kìa, ông bố kia dường như đã phát điên. Đàn ông luôn mạnh mẽ, đàng ông luôn là cứng cỏi nhất trong những tình huống dường như trở nên xấu nhất. Nhưng có lẽ, anh ấy cũng đã không chịu đựng được khi các bác sỹ hô lên: Cấp cứu..! Thôi... thở được rồi...

5 phút sau lại: Cấp cứu... Nhanh, nhanh.... Từ từ... cuống phổi vẫn thở được rồi.... Rồi lại... Cấp cứu gấp...! Nhanh nhanh. Ông bố như phát điên, con có biết ông bố đó đã gào lên: Trời ơi... Giết tôi đi... Con tôi ơi.. con ơi..! Người mẹ đâu??? Nước mắt mẹ chảy dài, trái tim mẹ dường như bị ai bóp nghẹt. Mẹ tự hỏi mình: Mẹ em bé đâu? Trong lúc này, có lẽ em bé cần nhất là người mẹ.

Khi mẹ hỏi những người xung quanh, họ bảo: Mẹ cháu bé túc trực 20 ngày ở đây, hôm qua nghe bệnh viện nói có khả năng con họ không qua khỏi. Nó đã về nhà, bảo trực sẵn ở nhà, được tin là “đi theo” con luôn... 2 đứa rồi. Sao có thể thế được? Làm sao có thể suy nghĩ ấu trĩ như thế?

Nhưng con trai à?! Con biết không?

Nếu đặt vào hoàn cảnh của mẹ, có lẽ mẹ cũng chẳng thiết sống trên đời nếu như hai người con của mẹ đã lần lượt “ra đi” như người phụ nữ kia. Mẹ có đủ mạnh mẽ để vượt qua hay không? Hay mẹ lại về nhà để rồi nhìn vào mắt con, mẹ biết được rằng, con là tất cả của mẹ.

Hôm nay, sau những ngày căng thẳng, viết bài về dịch sởi ngay tại trung tâm “bão sởi”.

Mẹ căng thẳng vô cùng, mẹ sợ hãi vô cùng. Con số tiết lộ tỷ lệ tử vong của các em bé quá cao làm mẹ lúng túng. Quyết định gọi điện về tòa soạn xin ý kiến chỉ đạo để đăng con số thực đó lên, mẹ đã đấu tranh rất nhiều. Sự động viên của anh Thư ký tòa soạn khiến mẹ mạnh dạn lên rất nhiều. Con số hơn 100 bệnh nhân tử vong vì sởi và những bệnh biến chứng sởi đã được tung ra.

BÍ THƯ HÀ NỘI PHẠM QUANG NGHỊ GIẢI ĐÁP NHIỀU VẤN ĐỀ NÓNG

Khoai@: Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị giải đáp nhiều vấn đề nóng cử tri nêu ra, trong đó có sự việc Tòa Hà Nội hoãn xét xử hai vụ án bầu Kiên và TMV Cát Tường.

Đọc thêm:

1. Sao lại lôi ông Phạm Quang Nghị vào vụ này?
2. Chuyện nói xấu ông Phạm Quang Nghị
3. Ông Phạm Quang Nghị đi xe buýt

Quan tâm đến các vụ án gây bức xúc dư luận

Chiều 22/4, tại buổi tiếp xúc với trưởng đoàn ĐBQH – Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị và các ĐBQH đoàn Hà Nội, nhiều cử tri quận Hai Bà Trưng đề cập đến một số vụ việc nóng xảy ra trên địa bàn trong thời gian qua, đó là vụ việc gây chết người rồi vứt xác phi tang ở TMV Cát Tường, rồi vụ án Nguyễn Đức Kiên (bầu Kiên) vừa được đưa ra xét xử.

Bí thư Hà Nội cho rằng, việc dừng xét xử hai vụ án trên là hoàn toàn hợp lý. Bởi theo ông hồ sơ chưa được xem kỹ, cáo trạng còn chung chung, đặc biệt là quy trình khám chữa bệnh.

Bí thư Thành ủy Hà Nội nhấn mạnh, việc xét xử vụ án ở TMV Cát Tường phải toát lên được mấu chốt vấn đề là mặc dù cấm không được làm, nhưng anh vẫn cứ làm, rồi gây chết người. Đã vậy khi gây ra chết người lại còn đi ném xác phi tang.

Như vậy “việc dừng xét xử là hết sức cần thiết” – Bí thư Hà Nội nêu quan điểm với đông đảo cử tri.

Tương tự đối với vụ xét xử bầu Kiên, có thể khi nhận được giấy triệu tập, nguyên Chủ tịch ACB Trần Xuân Giá bệnh càng thêm nặng, phải điều trị nên vắng mặt tại tòa.

Trước thực tế đó, tòa phải cho dừng phiên xét xử. Nhưng Bí thư Hà Nội cũng cho rằng, tòa rồi sẽ lại tiếp tục xét xử chứ không phải dừng hẳn.

Trật tự đô thị: “Cuộc đấu tranh giữa cái văn minh và luộm thuộm”

Hà Nội năm 2014 được xác định là năm trật tự và văn minh đô thị. Tại buổi tiếp xúc cử tri này, nhiều ý kiến đã phản ánh lên đoàn ĐBQH cũng như lãnh đạo TP Hà Nội xoay quanh vấn đề trật tự và văn minh đô thị.

Giải đáp những băn khoăn của cử tri liên quan đến việc quản lý lòng đường, vỉa hè, Bí thư Hà Nội cho biết, không biết bao nhiêu lần họp hành, hội thảo đã đề cập đến vấn đề này. Đầu tiên lòng đường, vỉa hè được giao cho cấp thành phố quản lý. Giờ lại giao cho quận, phường, nhưng cũng rất phức tạp chứ không hề đơn giản. Rồi xuất hiện tình trạng người kinh doanh buôn bán, và nhiều dịch vụ mở ra dưới lòng đường, vỉa hè.

Để giữ gìn trật tự, văn minh đô thị, Hà Nội đã có chủ trương cấm bán hàng rong ở vỉa hè trên một số tuyến phố chính. Nhưng Bí thư Hà Nội nói, đã có biết bao nhiêu ý kiến không đồng tình phản đối chủ trương này.

Tất cả cũng xoay quanh chuyện “miếng cơm, manh áo” của người lao động. Thậm chí còn có ý kiến nói đó là “văn hóa vỉa hè”. Ngô luộc, khoai nướng, bia hơi vỉa hè mới ngon. Thiếu món ăn vỉa hè sẽ không còn “phong cách Hà Nội”.

“Đây là cuộc đấu tranh giữa cái văn minh và cái luộm thuộm ở thủ đô. Chúng tôi sẽ vừa lắng nghe, vừa làm từng bước chứ không một chiều. Nhưng tinh thần là phải làm theo hướng ngày càng tiến bộ lên chứ không thể buông xuôi” – ông Nghị nói.

Tình trạng chợ cóc, chợ tạm ở thủ đô cũng là một vấn đề nan giải. Vấn đề đặt ra, theo Bí thư là phải làm sao xử lý cho văn minh, phù hợp. Hà Nội đã xây dựng nhiều khu chợ trong các tòa nhà cao ốc, bên trên là siêu thị kết hợp chợ truyền thống.

Nhưng khi làm xong nhiều người lại thấy bán vỉa hè được, lại tiện lợi mà không phải chịu thuế, cũng có thể người mua muốn dựng xe ở vỉa hè mua cho tiện…nên nhiều người mời cũng không vào.

Một giải pháp có thể chấp nhận được, mà theo Bí thư Phạm Quang Nghị là chợ cóc có thể hoạt động từ 5h – 6h30 rồi kết thúc, vì từ 7h người dân bắt đầu đi làm. Như vậy sẽ giải quyết được nhu cầu thực tế của nhân dân, lại không gây cản trở giao thông.

ĐỀ NGHỊ XEM XÉT TRÁCH NHIỆM CỦA BỘ TRƯỞNG HOÀNG TUẤN ANH

Đề nghị xem xét trách nhiệm của Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh

Khi Thủ tướng Chính phủ quyết định rút đăng cai tổ chức Asiad 18 hầu hết các ý kiến đều đánh giá đây là một quyết định đúng đắn, kịp thời và hợp lòng dân. Mặc dù thông tin trên một số tờ báo trước đó cho rằng về việc này Chính phủ chưa được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch báo cáo, còn trên một số tờ báo thì cố “đào bới” những văn bản do Chính phủ kí liên quan đến việc này. Và, hiếm khi, trước một vấn đề lớn và còn nhiều tranh cãi như vậy lại được Chính phủ giải quyết một cách nhanh chóng đến vậy, dù rằng cơ quan tham mưu (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) vẫn khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình. Có lẽ, lí do Chính phủ đưa ra để rút đăng cai Asiad trúng với suy nghĩ của đông đảo nhân dân, là “tình hình kinh tế – xã hội của nước ta còn nhiều khó khăn; ngân sách nhà nước (cả trung ương và địa phương) rất hạn hẹp, phải tập trung ưu tiên đầu tư cho nhiều nhiệm vụ hết sức cấp thiết khác. Nhưng quan trọng hơn cả là Chính phủ đã lắng nghe và thấu hiểu nguyện vọng của người dân.

Hay tin Thủ tướng Chính phủ quyết định dừng đăng cai Asiad 18, ngày 19/4, TS Vũ Đức Khiển, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Pháp luật của Quốc hội, cựu Phó Viện trưởng Viện KSND Tối cao tỏ thái độ đồng tình và có ý kiến cá nhân, đề nghị xem xét trách nhiệm của Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Trong thư, ông Vũ Đức Khiển viết: Tôi không hiểu tại sao trong các cuộc thảo luận về vấn đề này, Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch luôn khẳng định nước ta sẽ có lợi ích lớn nếu nhận đăng cai Asiad 18. Đến tận buổi làm việc cuối cùng với Thủ tướng ngày 17/4, Bộ này vẫn bảo lưu quan điểm, trong đó đặt ra mục đích rất hay là “quảng bá hình ảnh, nâng cao vị thế đất nước”. Tuy nhiên, Thủ tướng lại khẳng định trong bối cảnh chịu ảnh hưởng nặng nề của khủng hoảng tài chính và suy thoái toàn cầu, tình hình kinh tế – xã hội của nước ta còn có nhiều khó khăn thì dự kiến nguồn thu từ Asiad để bổ sung cho kinh phí tổ chức là chưa có cơ sở chắc chắn và rất khó bảo đảm; nếu không chu đáo, không thành công thì ảnh hưởng ngược lại. Vì vậy, Thủ tướng giao Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chủ trì để có phương án phù hợp rút đăng cai, không tổ chức Asiad tại Hà Nội.

Vậy ở đây có Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tham mưu đề xuất với Chính phủ một chủ trương sai, có nguy cơ gây ra hậu quả xấu lớn cho đất nước về nhiều mặt. Nhân sự việc này, tôi đã xem lại kết quả cuộc lấy phiếu tín tín nhiệm đối với 47 chức danh do Quốc hội bầu và phê chuẩn được tiến hành tại Kì họp thứ 5 Quốc hội Khóa XIII vào ngày 10 và 11/6/2013 thì thấy ông Hoàng Tuấn Anh chỉ được 90 phiếu tín nhiệm cao (bằng 18,07% tổng số đại biểu Quốc hội) trong khi đó ông có đến 116 phiếu tín nhiệm thấp (bằng 23,29 tổng số đại biểu) nhưng ông lại không suy nghĩ về điểm này nên tiếp tục làm giảm sự tín nhiệm của mình. Vậy tại Kì họp thứ 7 sắp tới của Quốc hội nên xem xét trách nhiệm của Bộ trưởng Hoàng Tuấn Anh để thực hiện đúng tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 Khóa XI (TT).

Đương nhiên, việc xin đăng cai Asiad 18 không chỉ Ủy ban Ô-lim-píc, thậm chí là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch dám tự ý quyết định? Vì Ủy ban hay Bộ này không đủ thẩm quyền và thu xếp đủ tài chính cần thiết tổ chức sự kiện này (nếu được chọn đăng cai). Tuy nhiên, cũng không cần phải bình luận gì nữa bởi bức thư vị cựu “đại cử tri” Vũ Đức Khiển đã nói hộ cả rồi. Bởi Nhà nước trong bất cứ thời đại nào cũng cần lắng nghe ý kiến của dân, coi đó như “nhiệt kế” dư luận làm nền tảng cho quyết sách của mìnhn

Tuấn Đạt

RFA – ĐÀI Á CHÂU TỰ DO HAY ĐÀI ĐẤU TỐ TỰ DO (Nhân vụ kiện đài RFA Tiếng Việt)

Mới đây RFA đã bị đâm đơn kiện vì xuyên tạc sự thực. Điều này đáng ra phải làm cách đây lâu rồi. Vì ngay từ khi ra đời, RFA đã nhân danh “tự do” để bêu riếu chính quyền Việt Nam đương thời bằng những trò công kích cá nhân vào tầng lớp lãnh đạo mà không có chứng cứ gì, hay những màn mạt sát các giá trị truyền thống của người Việt, thậm chí là bịa đặt lịch sử.

Tư cách pháp nhân của RFA được đăng ký tại Washington và trực thuộc Hoa Kỳ. RFA mượn danh cổ vũ tự do ngôn luận để công kích cá nhân, đả phá nhà cầm quyền hiện tại, mở đường cho Việt Tân về cầm quyền tại Việt Nam. Về mặt ngoại giao, Hoa Kỳ cho dù muốn thúc đẩy dân chủ đến đâu, cũng không được phép vi phạm các điều luật của Liên Hiệp Quốc đề ra về việc can thiệp vào nội bộ của nước khác. Những hoạt động của RFA hiện nay đang đẩy nhà cầm quyền Hoa Kỳ, chính quyền đã cấp phép hoạt động cho RFA, vào tình thế vi phạm luật quốc tế. Hoặc Hoa Kỳ phải đóng cửa RFA, hoặc Hoa Kỳ sẽ mặc kệ luật quốc tế và thản nhiên vi phạm để rồi cả thế giới đều thấy rõ điều đó.

Nếu ai vào đọc bản “Quy tắc đạo đức nghề nghiệp của RFA” (http://www.rfa.org/vietnamese/about/codeofethics.html) thì sẽ phải nhớ đến ngay câu tục ngữ “chiếc áo không làm nên thày tu”. Mọi quy tắc tự RFA đề ra thì chính RFA cũng phạm phải. 

“Chủ trương của đài Á Châu Tự Do là phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích, không tuyên truyền, không bè phái, không đả phá một chính phủ, cá nhân hay bất kỳ quốc gia nào”. Điều này đã bị vi phạm trầm trọng vì rõ ràng họ tập trung mọi mũi nhọn vào Đảng Cộng Sản và chính phủ Việt Nam thông qua một loạt bài viết về Hiến Pháp, về thanh niên, về các vấn đề biển Đông… Mặc dù không nói trực tiếp, nhưng mượn mồm những kẻ cực đoan để nói thay cho mình. Việc này lại tiếp tục vi phạm quy tắc “phổ biến tin tức chính xác, trung thực và hữu ích”. Phải công nhận là những người được phỏng vấn đều nói thực lòng họ và phóng viên cũng ghi chép lại đầy đủ. Vấn đề ở chỗ đó là cách thức lấy tin của RFA.

Các bài viết của RFA đều được viết theo dạng phóng sự và tham khảo dư luận xung quanh một sự kiện nào đó. Thông thường, dạng bài này, các đối tượng phỏng vấn phải được hỏi một cách ngẫu nhiên. Nhưng nếu xem một loạt bài thì sẽ thấy rằng các đối tượng RFA hỏi không được chọn ngẫu nhiên chút nào mà đều đã có sự sắp đặt. Đó đều là các gương mặt đấu tranh “zân chủ” với “yêu lước” đã nhẵn mặt trên facebook và blog. Mọi câu trả lời của họ đều đi đến kết luận đại loại như: Mọi bi kịch đang diễn ra ở Việt Nam là do nhà cầm quyền đang dẫn đường sai, là do Đảng Cộng Sản độc tài và ngu dốt, cần phải lật đổ Đảng Cộng Sản ngay lập tức. Những câu trả lời kiểu này, bất cứ độc giả nào cũng có thể tìm đọc trên RFA. 

Nhiệm vụ của RFA là đưa tin trung thức về các nước ở Châu Á, trong đó có Việt Nam. Nhưng đọc bài của RFA thì thấy chỉ rặt một mùi của các vấn đề tiêu cực như đàn áp, bất công, hỗn loạn, mông muội, lừa đảo… Xã hội nào cũng có các vấn đề tích cực và tiêu cực. Nhưng chỉ tập trung vào vấn đề tiêu cực khiến RFA không còn là đài “Châu Á tự do” nữa mà nên chuyển thành “đấu tố tự do”, khi những kẻ gây rối loạn trật tự xã hội lên tiếng chửi rủa nhà cầm quyền và người dân của chính dân tộc mình. Đây là một việc làm sai lệch thông tin về Việt Nam, dễ khiến cho các nước ít biết về Việt Nam tưởng là nước ta còn đang ở thời mông muội không có đèn thắp sáng và xác chết thì nằm đầy đường.

Thôi thì không đóng cửa RFA cũng được, vì đằng nào Luật quốc tế cũng có bao giờ được tôn trọng đâu, nhưng có lẽ đài RFA nên chuyển tên thành Đài đấu tố tự do cho đúng với bản chất của mình.

Nguồn: Tìm lại sự thật

VỤ KIỀU NỮ HẢI DƯƠNG: CẦN LÀM RÕ SỰ THẬT


TT - Sau khi đơn tố cáo của “kiều nữ Hải Dương” bị Công an tỉnh Hải Dương trả lời là không có cơ sở để xử lý về tội vu khống, một số luật sư đã có ý kiến về vấn đề này.

Luật sư HOÀNG CAO SANG (Đoàn luật sư TP.HCM):

“Cách trả lời thiếu trách nhiệm”

Công an Hải Dương có thông báo trả lời bà Phạm Thị Thanh Ngọc rằng báo Người Đưa Tin không nêu cụ thể họ tên, địa chỉ nên không gây ảnh hưởng đến bất cứ cá nhân nào, theo tôi, đây là cách trả lời thiếu trách nhiệm, vòng vo, không đi vào trọng tâm yêu cầu. Rõ ràng bà Ngọc đề nghị một đằng, công an lại trả lời một nẻo. Trong đơn bà Ngọc đề nghị làm rõ, truy tố về tội vu khống đối với các cá nhân đã viết bài và cung cấp thông tin gây ảnh hưởng đến danh dự, nhân phẩm của bà. Lẽ ra khi nhận được đơn tố cáo của công dân, Công an tỉnh Hải Dương phải làm rõ xem nhân vật N. trong các bài báo có phải bà Ngọc không, nếu không phải bà Ngọc thì là ai? Nếu không phải bà Ngọc mà bài báo viết vu vơ, lung tung về một ai đó thì cũng cần làm rõ. Trong các bài báo có nêu các phóng viên nhập vai đi gặp bà Ngọc, sau đó bị bà Ngọc cưỡng dâm thì bỏ chạy thoát thân, Công an Hải Dương có gọi các phóng viên này hỏi xem bà N. có phải bà Ngọc không? Những tài xế taxi được viết tắt tên trên các bài báo có được làm rõ không? Đọc thông báo của Công an tỉnh Hải Dương thì thấy những việc này đều chưa được làm rõ.

Báo Người Đưa Tin cho rằng bà N. trong bài báo không phải là bà Ngọc, nhưng lại chụp hình ngôi nhà bà Ngọc, miêu tả trúng đến 90%? Việc đăng tải như vậy đã gây thiệt hại và hậu quả cho bà Ngọc là chủ nhân căn nhà.

Điều 122 Bộ luật hình sự quy định tội vu khống là biết rõ không có nhưng vẫn loan truyền, tố giác tới các cơ quan nhà nước có thẩm quyền. Bây giờ các phóng viên, nhân vật tài xế taxi nếu bị bà Ngọc hiếp dâm nhưng không đưa ra căn cứ chứng minh được điều này thì phạm vào tội vu khống.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

"TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP" CỦA BỘ TRƯỞNG Y TẾ NGUYỄN THỊ KIM TIẾN

Khoai@: Luôn chậm chễ, phản ứng chậm và bị động là đặc trưng của Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến.

Đây là bài "Tình huống khẩn cấp của Bộ trưởng Tiến"

Phải một ngày sau khi Phó thủ tướng thị sát vùng tâm dịch sởi, bà Tiến mới tới nơi. Quãng đường từ Bộ Y tế đến viện Nhi chắc chỉ trên dưới 2km.

Lời cám ơn của Phó thủ tướng Vũ Đức Đam khi thị sát tới bệnh viện Nhi Trung ương - nơi có hơn trăm sinh linh phải lìa đời vì sởi và hậu sởi – đã khiến hàng triệu người lặng đi.

Ông Đam đã cảm ơn một bác sĩ vì nhờ những dòng viết trên facebook của bác sĩ ấy, ông mới biết có quá nhiều trẻ bị tử vong, để tiến hành thị sát nắm tình hình ngay lập tức.

Cả một lực lượng y tế hùng hậu giúp việc cho lãnh đạo Bộ Y tế, dường như đã “thua trắng” vài dòng chữ trên mạng xã hội của một bác sĩ.

Bà Bộ trưởng Y tế vừa mấy hôm trước còn hùng hồn hứa với các đoàn ĐB Quốc hội sẽ nỗ lực giảm thiểu trì trệ, tiêu cực ngành y, thì hôm nay lại đang chứng minh rằng: Chính cái ghế của bà mới là vị trí cần “cải tổ trì trệ” trước tiên.

Phải một ngày sau khi Phó thủ tướng thị sát vùng tâm dịch sởi, bà Tiến mới tới nơi. Quãng đường từ Bộ Y tế (Giảng Võ) đến viện Nhi (Đê La Thành) chắc chỉ trên dưới 2km, nhưng nó có vẻ quá xa với tư lệnh ngành, đặc biệt là trong lúc nước sôi lửa bỏng.

Nhưng không chỉ có hành trình hơn 2km đó bà Tiến mới đi chậm.

Vụ 3 trẻ tử vong vì tiêm vắc xin ở Quảng Trị, dù đang công tác chính nơi địa bàn đó, nhưng bà đã không bao giờ khởi hành đến với gia đình bị hại vì…kẹt họp.

Vụ Cát Tường, dù nước mắt ngắn dài trước mặt báo giới, nhưng cũng phải đến hơn chục ngày sau, bà mới “vi hành” đến nhà nạn nhân Huyền để động viên, chia sẻ sau khi đã được tham mưu để lấy lại phần nào hình ảnh.

Vụ Cát Tường, khi một nạn nhân tử vong, đã có tờ báo đề nghị bà từ chức. Lúc ấy, vẫn thấy một bộ phận dư luận thông cảm cho việc ngồi ghế nóng của bà. Không thể bắt Bộ trưởng chịu hết lỗi của ai đó trong số hàng trăm ngàn cán bộ y tế.

Đến vụ sởi, số người tử vong đã gấp hàng chục lần vụ Cát Tường, mạng xã hội lại tiếp tục đề nghị bà từ chức.

Dưới góc độ thầy thuốc, không ai nghi ngờ cái tâm muốn cứu người của bà Nguyễn Thị Kim Tiến. Nhưng dưới góc độ quản lý, người ta có quyền nghi ngờ năng lực điều hành, sự quyết liệt, quyết đoán nhanh của một tư lệnh ngành.

Đáng buồn là, ở cương vị quản lý ngành trị bệnh cứu người, sự thiếu quyết đoán, quyết liệt, đôi khi lại mang đến những hậu quả đáng tiếc về sinh mạng.

TS Lương Hoài Nam, chủ của nhiều nhận xét sắc sảo đã có những chia sẻ ngắn gọn trên facebook: “Chán chị Tiến”. Những dòng chia sẻ này được nhiều người like và comment ngay sau khi đăng tải.

Ông Takeshi Kasai, Trưởng đại diện Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) tại Việt Nam đã có lời nhắn gửi sâu sắc: “Theo tôi, điều quan trọng tôi muốn nhấn mạnh ở đây là Bộ Y tế nên đặt tình trạng sởi hiện nay vào tình huống khẩn cấp và nghiêm trọng và họ cần phải nỗ lực hết sức để kiểm soát được tình trạng này.”

Ông Takeshi Kasai cho biết: “Theo Tổ chức Y tế Thế giới chỉ cần 3 ca bệnh thôi là chúng tôi đã có thể công bố được thành dịch”. GS Nguyễn Văn Tuấn, một người công tác trong ngành y lâu năm tại Úc cũng có quan điểm tương tự: “Ở các nước Tây phương, chỉ cần vài ca trẻ em mắc bệnh sởi mà tử vong thì chắc chắn cả hệ thống y tế rúng động.”

Dù chưa công bố dịch và có thể hệ thống y tế Việt Nam "chưa rúng động", nhưng rõ ràng tình trạng sởi ở Việt Nam, thực tế đã ở trong tình huống khẩn cấp.

Và chiếc ghế của Bộ trưởng Tiến cũng có thể đang trong “tình huống khẩn cấp” nếu bà vẫn khởi hành chậm trong những hành trình “cứu người như cứu hỏa”.

CHUYỆN ÔNG PHẠM QUANG NGHỊ ĐI XE BUÝT VÀ TIẾNG KÊU CỨU CỦA DI SẢN


VOV.VN - Đối thoại cùng Nhà thơ Trần Đăng Khoa về chuyện xe buýt và bảo tồn làng cổ, phố cổ.

Thế là đã gần ba năm ông giữ chuyên mục “Góc nhìn của nhà thơ Trần Đăng Khoa”, bàn về những vấn đề, những sự kiện nóng hổi đang diễn ra trên khắp đất nước, bao gồm: Kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội, (trừ văn chương và thơ ca là món sở trường của ông). Dù thẳng thắn, sắc sảo, mang tính xây dựng và có trách nhiệm cao, nhưng chỉ một người độc thoại, xem ra cũng dễ tẻ. Ta thay bằng cuộc “đấu khẩu” theo kiểu: “Hỏi thẳng đáp thật”. Ý ông thế nào?

Đồng ý. Nếu biết, tôi xin được thưa thốt. Mà nếu không biết thì tôi dựa cột nghe bà…

Qua các kênh truyền thông, chắc ông cũng đã biết, mới đây, Ông Phạm Quang Nghị Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Thành ủy Hà Nội đã lên tuyến xe buýt tuyến Nguyễn Khoái - Trần Khánh Dư. Do xe đông, Bí thư Thành ủy đã đứng cùng với các hành khách khác trên xe hơn 20 phút. Vị lãnh đạo cao nhất của thành phố đã hỏi chuyện 3 hành khách về giá vé, thái độ phục vụ và an ninh, an toàn trên xe buýt... Trong buổi làm việc với lãnh đạo Tổng Cty Vận tải Hà Nội Transeco, ông Nghị cho biết, dù chỉ đi hành trình vài km nhưng ông đã ghi nhận được rằng người dân vẫn rất yêu mến và dành tình cảm cho xe buýt, điều đó được chứng minh qua các tuyến xe buýt luôn đông khách…

Đúng vậy. Ở các nước văn minh, tiên tiến, giao thông của họ rất tốt. Ở ta, nếu hệ thống giao thông công cộng đáp ứng được nhu cầu tối thiểu của dân thì tôi tin sẽ chẳng ai dùng xe máy, xe đạp, xe ôm. Những ngày mưa rét, đi phương tiện thô sơ qua cầu Long Biên, Chương Dương quả là một cực hình. Ấy là chưa kể lại còn nơm nớp bất an vì lo tai nạn giao thông. Bao người dân dừng xe trước đèn đỏ rồi mà còn bị tai nạn thảm khốc vì những chiếc xe điên bất ngờ chồm lên họ. 

Tiếc là ở ta, hệ thống giao thông công cộng chưa đáp ứng được nhu cầu đi lại của dân. Còn có chuyện lái xe hành dân, rồi nạn móc túi, cướp giật như báo chí phản ánh. Tất cả những vấn nạn ấy đều làm mất lòng tin của dân. Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị đi xe buýt để nắm thực chất đời sống của dân là việc làm đẹp. Nếu vị lãnh đạo nào cũng xuống với dân như ông thì đời sống người dân cũng bớt một phần cơ cực. 

Ngày xưa, vua chúa cũng luôn vi hành để giám sát sự nhũng nhiễu của các quần thần và các quan địa phương. Tuy nhiên, thời ấy, truyền thông chưa phát triển, nên chẳng ai biết mặt vua. Chỉ bỏ tấm áo bào ra là vua đã có thể thành dân, cùng chịu chung niềm vui, nỗi khổ với dân, mới có thể hiểu được thực chất đời sống thế nào dưới sự trị vì của mình. Bây giờ, không phải vị quan chức nào người dân cũng có thể gặp được. Nhưng gương mặt của các quan chức lại rất quen thuộc qua các kênh truyền thông, nên dù có khoác tấm áo rách của dân, dù lẫn vào trong dân, nhưng họ vẫn không thể thành được dân để nghe những lời nói thật. Đấy cũng là nỗi khổ của các quan chức. 

Tuy nhiên, vẫn có cách khắc phục rất dễ dàng, lại có hiệu quả cao mà các vị quan chức không phải “vi hành” vất vả, đó là lập đường dây nóng để bất cứ người dân thấp cổ bé họng nào cũng có thể “gặp” được. Dân sẽ thành trợ lý, thành tai mắt cho quan. Đó là cách làm của Bí thư Thành ủy Nguyễn Bá Thanh. Và đó cũng là bí kíp giúp ông biến Đà Nẵng thành đô thị nề nếp nhất nước. Đà Nẵng cũng là nơi có chất lượng sống cao nhất trong khu vực theo đánh giá của nhiều người nước ngoài.

Năm 2013, người dân Làng cổ Đường Lâm, Hà Nội đồng loạt viết đơn xin trả lại danh hiệu di tích Quốc gia cho nhà nước vì họ cho rằng danh hiệu đó đã và đang làm đảo lộn cuộc sống của họ. Nhưng gần 1 năm trôi qua, quy hoạch cũng như các phương án để bảo tồn và phát huy làng cổ Đường Lâm vẫn chưa được công bố. Những ngôi nhà cổ càng xuống cấp, cần được trùng tu, cải tạo. Người ta đặt câu hỏi, Đến bao giờ họ mới có thể được sống thoải mái trên chính mảnh đất quê hương mình.

Câu chuyện của bà lại làm tôi nhớ đến nhà văn hóa lớn Hữu Ngọc. Ông Hữu Ngọc có nhiều năm hoạt động trong Quỹ Văn hóa Việt Nam - Thụy Điển. Ông quan tâm nhiều tới những ngôi nhà mang đặc tính thôn quê, để rồi tìm cách tài trợ, phục dựng những ngôi nhà đó. Và rồi, khi đi khảo sát, ông phát hiện ra rằng, hầu hết các làng quê đồng bằng Bắc bộ đều bị ô nhiễm văn hóa rất nặng. Chỉ duy nhất một nơi còn giữ được. Đó là Đường Lâm. Nhưng Đường Lâm giữ lại được không hẳn vì người dân có ý thức, mà vì đó là vùng quê rất nghèo, chẳng có nghề gì ngoài nghề tráng bánh đa và làm kẹo kéo. Nghề kẹo kéo, bánh đa thì không thể“phá làng” được. Và ông Hữu Ngọc có kết luận rất đau xót thế này: “May mà cái nghèo đói đã cứu được cả một mảng văn hóa đang bị hủy diệt”.

NỖI XẤU HỔ CÙNG BA LỜI KHUYÊN CỦA CỰU BỘ TRƯỞNG TRẦN XUÂN GIÁ

Nỗi xấu hổ cùng ba lời khuyên của cựu bộ trưởng Trần Xuân Giá

Lời khuyên thứ ba, lời khuyên quan trọng nhất của ông cho con cháu: “Không làm ông chủ. Hãy làm thuê mà sống”. Chao ôi! Xấu hổ biết bao nếu thế hệ trẻ hôm nay lại nhận những lời khuyên có thể nói là bạc nhược, tệ hại, tầm thường ấy từ bậc cha mẹ thân yêu của mình.

Vụ án bầu Kiên chấn động dư luận không chỉ vì liên quan đến ông Nguyễn Đức Kiên, một “người hùng” trong giới kinh doanh ngân hàng, một “người hùng” trong làng “bầu sô bóng đá” mà còn liên quan đến ông Trần Xuân Giá – một chính khách nổi tiếng.

Rõ ràng ông Trần Xuân Giá không chỉ là một quan chức cao cấp của nhà nước mà còn là một người đã từng có vai trò không nhỏ trên các diễn đàn kinh tế, chính trị, xã hội của nước nhà, và đã thực sự là một chính khách ưu tú khi góp phần không nhỏ vào tiến trình ra đời “Bộ luật Doanh nghiệp” – một Bộ luật tiến bộ mang tầm nhìn cải cách kinh tế, tác động lớn vào phát triển kinh tế quốc gia.

Bầu Kiên và Cựu Bộ trưởng Trần Xuân Giá

Tôi từng tôn trọng ông Trần Xuân Giá và từ trong tâm của mình tôi mong điều ông nói ông “hoàn toàn vô tội” là sự thật. Nhưng sự tôn trọng của tôi về ông đã bị mất đi, không phải vì “niềm tin vào sự trong sạch” của ông trong “vụ án bầu Kiên” làm thất thoát hàng trăm tỉ bị chao đảo mà bởi vì “lời tâm sự” mới đây của ông trước phiên tòa, trên một tờ báo, làm tôi buộc phải đánh giá lại những phẩm chất gọi là “cách mạng”, gọi là “chính khách quốc gia” của ông.

Lời tâm sự của ông như sau: “Tôi định hướng cho con cháu 3 điều không: 1. Không theo chính trị; 2. Không làm việc trong hệ thống nhà nước; 3. Không làm ông chủ. Hãy làm thuê mà sống. Nhưng muốn sống tốt thì phải giỏi chuyên môn để là người làm thuê giỏi, để được tôn trọng”.

Nếu lời tâm sự này xuất phát từ một người dân bình thường, có thể chấp nhận được. Nhưng, xuất phát từ một người trí thức yêu nước, có trách nhiệm với đất nước thì khó có thể chia sẻ. 

Và không thể chấp nhận được nếu xuất phát từ một cán bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng và nhà nước, từ một “nhà hoạt động cách mạng”, từ một “chính khách tiên tiến”. Bởi, điều đó đã bộc lộc cái vỏ bọc gọi là “cách mạng”, gọi là “hết mình hi sinh vì tổ quốc” lâu nay của không ít những người như ông. Bởi, nó đi ngược lại biết bao lời “huấn thị tâm huyết” của chính ông, của những người như ông tại các diễn đàn quốc gia.

Một người cả đời miệt mài làm công chức rồi lãnh đạo cơ quan nhà nước, có thể ông “ngộ’ ra nhiều sự thật... (Minh họa: DAD)

Từ lời tâm sự trên của ông, nhiều người có thể cảm thông với ông vì bây giờ trước những cái gọi là “tai họa” ông đã thành thật với chính mình. Vâng, tôi cũng có thể cảm thông với ông về sự dám thành thật ấy - cái điều đang coi là xa xỉ với không ít quan chức đang tại chức.