Bài mới nhất

Thứ Tư, ngày 01 tháng 10 năm 2014

CÁC ÔNG ĐỰC, NHÂN DÂN, VÀ CHÚNG SINH

I.
Các ông đực!

Em đã gần 19 tuổi rồi đấy. 19 tuổi cơ mà! Tuổi 19 thiên thần đang nhú, thơm tho và phổng phao...! 

Đừng há miệng ra như thế chứ! 

Em bắt đầu biết đến nụ hôn vào năm cuối lớp 9, lúc đó em vừa tròn 14 tuổi hoặc hơn một chút gì đó. Cậu trai cùng phố, ngố và dễ thương kực kỳ!

Vì thế nên, các ông đực, em khá tự tin khi kể chuyện làm tình vào lúc gần 19 tuổi! Các ông đực nước miếng đang dãi ra kia, hãy đoán xem tần suất làm tình của em thế nào? Hi hi. Bí mật nhé!

Em thích sự lãng mạn, dĩ nhiên rồi, vì em là cô bé ca sỹ gần 19 tuổi cơ mà! Các ông đực hãy nhắm mắt, ngậm miệng lại và hãy tưởng tượng xem, em sẽ như thế nào khi làm tình trong một căn phòng có rèm cửa màu trắng nhìn ra biển, hoặc trên một bãi biển vắng hoang hoãi ánh trăng? Ôi! Em yêu biển vô cùng!

Với em, kỹ năng làm tình được đánh giá cao hơn kích thước....Chấm điểm a? Được thôi, kỹ năng 6, kích thước 4!
Suỵt! Bí mật nhé! Thỉnh thoảng ở nhà, em vẫn cởi hết quần áo tồng ngồng khỏa thân; thỉnh thoảng ra phố, em cũng chẳng mặc nội y. Để làm gì á?

Thôi mà! Đừng vờ vịt và há mõm rơi nước dãi ra thế kia nữa, gớm chết!

Ký tên: Em Hương Tràm-Ca sỹ tiếm ngôi Tưng.

(Tái bút: ông đực nào muốn sâu hơn, vào gúc gồ gõ phát: Hương Tràm thích làm tình trên biển, nhé)

II.
Nhân dân!

Đừng suy xét sự việc, hiện tượng qua sự miêu tả của cánh cầm bút! Trên sân khấu, gã làm ảo thuật có thể biến cú thành mèo như thế nào, thì bọn cầm bút nó cũng có khả năng tương xứng trên trang giấy!

Tôi là tỉnh ủy viên tỉnh Hà Tĩnh! Dĩ nhiên, rất nhiều nhân dân vì sự cần lao khốn khó, không hiểu hết ý nghĩa lớn lao của mấy từ tỉnh ủy viên! Điều này, lỗi hoàn toàn thuộc về nhân dân.

Tôi được giao trách nhiệm quản lý các dự án đầu tư trong các khu kinh tế trên toàn tỉnh! Thằng nào, con nào muốn thuê đất đai khai khoáng bỏ vốn kiếm cơm trong tỉnh nhà đều phải qua tay tôi. Vì thế, có thể hiểu tôi là bộ mặt, là đại diện cho ông chủ lớn nhân dân trước giới doanh nghiệp coi trời bằng vung lắm tiền nhiều của!

Cho nên, việc tôi đi xe lăng cu dơ 4 tỷ cũng là điều bình thường! Còn cái biển giả kia, lỗi đâu tại tôi? Tôi đã bảo rồi, tôi có biết gì đâu? Tự dưng thằng lái xe của tôi nó gắn vào. Và, theo tôi biết, thằng lái xe nó cũng đã nhận lỗi rồi cơ mà!

Mỗi khi có việc, tôi cứ nhảy đại lên xe, đôi khi còn lên nhầm xe nữa kia. Thì, cái xe có 4 tỷ thôi chứ to tát gì, nên tôi cũng không chú ý đến cái biển!

Biển xanh hay trắng cũng chỉ là biển, nếu nó có vị mặn của muối. Đừng! Nhân dân hãy tỉnh táo, đừng nghe cánh cầm bút nó ma mị, làm giảm lòng tin chủ tớ!

Suỵt! Và điều này mới là tối quan trọng: các thế lực thù địch đang tìm cách đánh phá nhằm triệt hạ uy tín cán bộ, đảng viên trước thời điểm sắp đến kỳ đại hội! Vì thế, nhân dân hãy cứ trong sáng và bình tâm mà kày sâu quốc bẫm! Đừng a kay!

Ký tên: Hồ Anh Tuấn- Tỉnh ủy viên, Trưởng BQL KKT Hà Tĩnh

III.
Chúng sinh!

Ta trụ trì cả một ngôi chùa! Là đấng hoằng dương phật pháp. Ta xin thề bằng cả trái tim ta, mỗi bữa cắn cơm, mỗi lần lăn quay ra ngủ trong ta đều có bóng hình Bồ Tát. 

Vì vậy, những hình ảnh loan truyền về việc ta mua ai phôn 6, dùng vờ tu 600 triệu, chụp ảnh tự sướng, chụp ảnh với gái gú...kia chỉ là bịa đặt. Có thể một gã nào đó, vì muốn làm ô uế thanh danh của ta, đã cải trang thành ra ta mà tuyên truyền xằng bậy!

Ta còn là trưởng ban trị sự phật giáo huyện, là hiệu phó của một trường Phật Pháp, là Hội đồng nhân dân huyện, là ủy viên hội liên hiệp thanh niên huyện, là vơn vơn nhiều vai trò khác nữa, thì rõ ràng ta phải là đấng tu hành uy tín trí tuệ tót vời.

Rõ ràng là đã có kẻ phàm trần rắp tâm nhuốm bùn cõi phật!

Ai phôn a di đà phật! 

Vì thế, nên chúng sinh hãy xóa hết các hình ảnh kia đy và hãy giữ niềm tin trong sáng về một vì sư trụ trì là ta! Trên có Phật, dưới có ta, chúng sinh hãy yên lòng gom góp tiền của để cúng cho chùa độ nhật!

Ai phôn a di đà phật!

Ký tên: Thích Ai Phôn- Mang hổ sư trụ trì chùa ở Hải Dương.

Nguồn: Tuấn Trọc


Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

CHUYỆN VỀ BÙI THỊ VÀ XUÂN ĐÀNG ĐIẾM

Ong Bắp Cày

Nhân chuyện Bùi Thị được Thuy Nặng nâng bi kèn sáo suốt 3 kì trăng lên, chị nhớ chuyện này:

Đây là chuyện có thể có thật.

Từ Vũng Tàu ra Hà Nội, Bùi Thị và Xuân đàng điếm rủ nhau đi bờ hồ rồi vào nhà nghỉ vui vẻ. Vừa thả mình xuống giường, Bùi Thị chợt thấy buồn ngủ ghê gớm và nằm quay sang một bên thiu thiu ngủ. Trong khi đó, chàng dầy môi Xuân đàng điếm bật chiếc đèn ngủ bên cạnh và lặng lẽ đọc sách một mình. Đó là một cuốn sách bằng chữ Hán hay chữ Nôm gì đó.

Được một lát, Xuân đàng điếm bất thình lình buông cuốn sách, quay sang phía Bùi Thị và lật ngửa nàng lên, dùng tay âu yếm vào khoảng giao nhau giữa 2 chân của Bùi Thị. Nhưng chỉ làm vậy một tẹo, chàng Xuân đàng điếm liền rút tay lại và tiếp tục chăm chú đọc sách. 

Điều lạ lùng là, cứ đọc được vài trang thì Xuân đàng điếm lại lặp lại động tác như thế với Bùi Thị vài lần. 

Không thể chịu đựng được thêm nữa vì phấn khích tột độ, Nàng Bùi Thị gốc Sơn Tây vùng dậy ngồi lên bụng của Xuân đàng điếm và tuột chiếc áo ngủ ra khỏi đầu. 

Đang chăm chú đọc sách, Xuân đàng điếm rất ngạc nhiên ngước mắt lên và hỏi: 

- Sao tiểu thư lại cởi hết quần áo ra như thế? Cảm chết!

Bùi Thị đáp: 

- Tại sao chàng cứ đùa giỡn em như vậy? Chắc hẳn chàng muốn chúng ta chơi trò xếp hình thư giãn phải không? Kể từ ngày em trở thành "người đàn bà của năm" tới giờ, chưa một lần em được chơi trò đó.

Thoáng một chút ngạc nhiên, gỡ cặp kính cận trên khuôn mặt dầy cộp xuống, Xuân đàng điếm nói: 

- Ồ không, không hề, thưa tiểu thư! 

Bùi Thị: 

- Thế sao chàng cứ làm như vậy với em?

Xuân đàng điếm kêu ầm lên:

- Đừng hiểu lầm tôi, thưa tiểu thư! Tôi chỉ định làm ướt tay để lật sách thôi mà!

Hết chuyện. Hã hã...

Muốn biết thêm nên đọc bài Kiểu 69 không thành.

"MỢ BA" EM ĐẤU TỐ!

“Mợ Ba” em đấu tố!

“Mợ Ba” vừa tung lên mạng bức “thư kiến nghị”, nội dung dài dằng dặc tới 15 trang. À quên, còn thêm một trang nữa, dành riêng cho cái chữ ký nguệch ngoạc của “mợ”.

“Mợ”, tự nhận là “mợ Ba”, có nghĩa (tự nhận) là vợ hai của "dượng Ba", chả biết đúng hay không, thôi chuyện thật giả cứ để đấy tính sau.

"Mợ" Ba, hẳn là thấy "cậu" Trần Đũng ăn khoai, nên cũng vác mai đi đào. Số là "cậu" Trần Đũng, bao năm nay chả ai biết tên biết tuổi nay bỗng đột nhiên thành "ngôi sao rân trủ", nổi tiếng với cái khoản già đầu mà còn .... 

Trong khi đó, thực tế "mợ Ba" hơn hẳn "cậu" dăm năm về cái sự già, lẽ nào lại chịu kém miếng về cái khoản ... "nổi tiếng" kia.

Để "nổi tiếng" một cách cực nhanh, thì không có gì hữu hiệu bằng châm lửa "đốt đền". Việc đầu tiên là "mợ" phải chọn cái đền thờ nào đó mà đốt. 

Chơi trội hơn Trần Đũng, "mợ" Ba nhắm ngay cái đền hot nhất trong lòng người Việt hiện nay, là đền thờ Võ tướng quân. Thủ pháp đốt đền thì tuy có cao thấp khác nhau, nhưng cơ bản thì "mợ" cũng không khác "cậu", nghĩa là cứ căn cứ "vô tuyến truyền mồm" mà nghị luận. 

Nội dung "đơn kiến nghị" của mợ chẳng có gì khác ngoài việc sổ toẹt công tích với dân, với nước của Võ Tướng quân, ở đây "mợ" vừa là “nhân chứng” vừa là “quan tòa”.

"Mợ" nghe “dượng” thủ thỉ (chắc là trên giường?) và các “đồng chí” (đấy là “mợ” nói thế) rằng: Tướng Giáp là “gián điệp”, trước thì "mần" cho Pháp và sau thì cho Nga Sô.

Vâng, nếu đúng thế thì tướng Giáp tội to, tội làm gián điệp, phản quốc. Tội này ngày xưa là cứ phải tru di, thế mà nay cớ sao dân lại cứ khăng khăng lập bàn thờ, nước lại định đời đời ghi sự nghiệp? Vô lý, thậm vô lý. Thế thì "mợ Ba" em phát rồ phát dại là phải. Kiện là đúng quá rồi!

Nhưng nếu tướng Giáp "được trả tiền" để làm gián điệp cho Pháp, cho Liên Xô thì vẫn còn thiếu, "mợ" ạ. Em xin "mật báo" với mợ, tướng Giáp còn "mần" cho cả Mỹ nữa, bằng chứng còn đây:


Bá cáo “mợ”, OSS chính hiệu Con nai vàng, là tiền thân của CIA đấy ạ, ghê chửa?

Nhân tiện mách "mợ" luôn, (để "mợ" có chút vốn xào mì ăn liền hoặc dùng dần), giang hồ cũng từng “truyền mồm” về việc Ông Cụ làm “gián điệp” cho các tổ chức, quốc gia sau:

- Quốc tế cộng sản, cái này chả cần đồn đã rõ, giấy tờ còn lưu rành rành, cán bộ ban Phương Đông.

- Nga Xô, vì được chính phủ Liên Xô phái đến Quảng Châu, dưới danh nghĩa phiên dịch cho đại sứ Brodine và tướng Gallen.

- Anh, vì nhờ luật sư và tòa án nước Anh mà bí mật thoát khỏi Hồng Công.

- Tàu quốc gia, vì theo chủ nghĩa Tam Dân của Tôn Trung Sơn, bằng chứng là cứ một mực đòi “Độc lập – Tư do – Hạnh phúc”.

- Tàu cộng sản, vì từng là thiếu tá trong Bát lộ quân của Diệp Kiếm Anh.

- Pháp, vì khăng khăng đòi ký hiệp định sơ bộ 6/3/1946, không chịu cho Hoa quân nhập Việt.

- Mỹ, vì nhận vũ khí, điện đài của OSS, sau lại tám lần gửi "mật thư" cho những người đứng dầu nước Mỹ.

Ơn "mợ", nhờ sự "đấu tố" của “mợ” mà chúng em đã hiểu ra, vậy là bọn thực dân Pháp đã “thuê” tướng Giáp đánh trận Điện Biên Phủ, Nga Xô “mướn” tướng Giáp đánh đế quốc Mỹ, sau đó đế quốc Mỹ lại “trả tiền” cho tướng Giáp giải phóng Sài Gòn, thống nhất đất nước Việt Nam. 

Thâm, thâm thật, tiên sư bọn đế quốc sài lang, hị hị hị!

Rõ ràng, chỉ với những “tội” làm “gián điệp” như trên, thì chưa đủ độ ép phê để triệt hạ, để sổ toẹt công lao Tướng quân, cho nên “mợ” tố thêm cái tội “nhận vơ ” thành tích. Đó là nước cờ cao và thâm ra phết, phỏng ạ?

"Mợ" tố, trong chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu, quyết định quan trọng nhất là chuyển chiến thuật từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang "đánh chắc tiến chắc” là của Vi Quốc Thanh, cố vấn Tàu. Võ tướng quân “nhận vơ” của Tàu, hé hé hé!

OAN GIA NGÕ HẸP

Oan gia ngõ hẹp

Tiêu đề cũng là lời bình của nhiều bạn trẻ khi nhìn trùm ảnh bạn Hoàng Thị Nhật Lệ lần đầu tiên “gặp” nhà dân chủ mập ú Lê Thị Công Nhân tại siêu thị Coop.mark Hoàng Mai trưa ngày Chủ Nhật vừa qua.

Bức hình cho thấy nhà dân chủ này “đang rên xiết dưới sự đàn áp dã man của cộng sản” như lời chị ấy vẫn mô tả trên mạng biểu hiện rất sinh động từ hình dạng Đô-rê-mon mập ú béo tốt đang say mê hưởng thụ đĩa cơm ú ụ u! Nó cho thấy “Thánh nữ” này khó quay lại được hình ảnh duyên dáng thời con gái làm siêu lòng hàng tá anh kể từ ngày …gia nhập nhà tù “cộng sản” đã khiến chị ấy bị mắc thứ bệnh “tăng trọng” hay “tích nước” nguy hiểm do bị “cộng sản đầu độc”!

Các bạn “Dư luận viên” có dịp bình luận tưởng nhớ về thời cô mập Lê Thị Công Nhân còn là STAR của phong trào dâm chủ dưới bàn tay PR thiện nghệ của bộ máy Việt Tân và các trùm đệ tử Việt Tân trong nước như Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Văn Đài, được nâng niu dưới mác “con nuôi” của người cha tinh thần Nguyễn Văn Lý, khiến cô bạn Phạm Thanh Nghiên cũng bon chen nhận làm chị em kết nghĩa mong hưởng chút lộc rơi lộc vãi. Do những phát ngôn siêu sốc đại loại như “Tôi đấu tranh cho dân chủ tốt đẹp thế này thì xã hội phải có trách nhiệm nuôi dưỡng tôi”, khoe khoang hàng hiệu, mua nhà, tậu xe sang… và toàn bộ chiêu trò lừa tình lừa tiền bị tình địch phơi bày cả trên mạng khiến cô mập bị chìm nghỉm, bị lãng quên và là bài học kinh điển làm xấu mặt phong trào dâm chủ nhiều năm qua. Nhiều ngôi sao khác sau cô như Bùi Hằng, Phương Uyên đã kịp hết mode, nhường chỗ cho các “tù nhân lương tâm” mới ra khỏi “nhà tù nhỏ” khác!

Hiện tại cô mập ú Lê Thị Công Nhân đang đầu tư cho dự án Hội Bầu Bí tương thân, đã kịp diễn kịch đá bay lão già nát rượu Nguyễn Tường Thụy bằng cú leak vụ “nhầm tiền” ngoạn mục. Có lẽ dự án này khá ăn nên làm ra với sự chống lưng của nhiệt thành của cụ Nguyễn Thanh Giang, cựu diễn viên điện ảnh Kim Chi … lại đánh đúng, đánh trúng nhu cầu nội địa nên vợ chồng Nhân Quyền tồn tại lay lắt ở “mặt trận đấu tranh dân chủ Hà Nội” trong khi hầu hết các hội nhóm XHDS khác đều đã chết lâm sàng hoặc đang tìm cách di cư vào Nam để bảo toàn tên tuổi!

Dù không có màn chào hỏi giữa trùm xuyên tạc viên và trùm dư luận viên, bởi xem ra em Hoàng Thị Nhật Lệ không dám thừa nhận sự lo ngại cái màn lu loa “công an đánh người” dù cho đó là bà cụ già bán nước cầm cán chổi ở gần công an phường Thụy Khuê, nhưng khi đọc bình phẩm của bạn Quang Huy Hoàng “hãy nhìn nhà hoạt động dân chủ bị dư luận viên theo dõi mà xem đó chính là số phận người dân VN dưới chế độ cộng xản” thấy …viễn cảnh chắc chắn sẽ diễn ra sau khi những bức ảnh hót vẻ mặt biểu cảm của trùm dư luận viên kiêm pazazadi Nhật Lệ trước cảnh chứng kiến chị Công Nhân đang “thực dưỡng” bị tung lên mạng!

Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

KÍCH DỤC THƯƠNG HẠI

Camera hướng từ trên cao xuống một cô bé da màu. Cô bé đứng đơn độc trên một cánh đồng ở một nơi vô danh, nhìn về xa với ánh mắt tuyệt vọng, không bao giờ hướng mắt vào máy quay.

Càng khổ càng tốt

Một giọng nói cất lên: “Đây là Daniela. Cô bé 9 tuổi. Cơ thể bé đang bị giày vò bởi những cơn đau do ký sinh trùng, thứ đã giết chết chị của bé, tạo ra. Nếu không có sự giúp đỡ, Daniela sẽ là người kế tiếp”. Một giọt nước mắt rơi xuống má của Daniela…

Đó là một đoạn quảng cáo điển hình mà tác giả Lina Srivastava nói rằng “mọi người dân Bắc Mỹ từ khi sinh ra đến khi lớn lên đều được xem mỗi tối”.

Srivastava là một chuyên gia về truyền thông xã hội ở New York, từng tham gia các chiến dịch truyền thông cho UNICEF, UNESCO và Ngân hàng Thế giới. Và bà gọi đoạn quảng cáo ấy là “kích dục thương hại”. Những môtip quảng cáo như thế đang trở nên quá phổ biến trong thế giới hiện đại.

Không dễ dàng định nghĩa thế nào là “poverty porn”. Các chuyên gia xã hội học tạm đưa ra một giải thích “bất kỳ dạng truyền thông viết, hình ảnh, phim… khai thác tình cảnh nghèo đói nhằm làm tăng sự cảm thông để bán báo hoặc gây quỹ từ thiện hoặc để lấy danh tiếng”.

Nói đến các sản phẩm kích dục (porn), người ta thường nghĩ ngay đến tình dục. Nhưng trong mỗi con người còn những “dục” (ham muốn) mạnh mẽ khác. Lòng thương hại chính là một trong số đó.

Con người luôn có xu hướng xúc cảm rất mạnh trước những mảnh đời nghèo khổ, những đứa trẻ đói khát, những số phận gian truân. Và nếu như tình dục có một dòng sản phẩm văn hóa riêng để đáp ứng thì lòng thương hại bây giờ cũng có.

Nhà báo Mỹ Edward Behr (một cây bút lớn từng làm việc cho Time, Newsweek…) từng kể một câu chuyện nổi tiếng về một phóng viên tác nghiệp ở vùng chiến sự tại Congo trong thập niên 1960. Khung cảnh lúc ấy chỉ có những người đàn ông cầm dao rựa, phụ nữ để ngực trần và những đứa trẻ đang khóc rấm rứt. Một khung cảnh quá thông thường của châu Phi.

Tay phóng viên biết rằng mình cần phải làm gì đó để tạo ra câu chuyện kịch tính. Và anh ta cất tiếng hỏi: “Có ai ở đây từng bị hiếp và nói được tiếng Anh không?” (Anyone here been raped and speaks English?). Câu hỏi này về sau trở thành tựa một cuốn sách của Edward Behr về chủ đề “poverty porn”.

Một phụ nữ châu Phi bị hãm hiếp là câu chuyện “tốt” để kích thích lòng trắc ẩn của độc giả. Nếu có người bị chết một cách thảm thương thì thậm chí còn “tốt” hơn.

Điều mà một nhà báo khác, Jo Chandler - người chuyên theo dõi khu vực Trung Phi và Papua New Guinea, từng tiếp xúc với rất nhiều cái chết vì bệnh dịch đau đớn của người dân những nước nghèo, thú nhận tôn chỉ của báo chí bây giờ là: “Càng tồi tệ càng tốt”.

Họ cần tìm ra những nhân vật thống khổ nhất, những khía cạnh tàn tệ nhất, đôi khi không cần đại diện chính xác cho vấn đề đang được phản ánh, để miêu tả. 
Và rốt cuộc “poverty porn” trở thành một phong trào. Nó được sử dụng trong tất cả tình huống người ta cần thu hút sự chú ý (để bán báo, để đạt được mục đích quyên góp từ thiện, để lấy danh tiếng…).

Bởi vì ngoài việc đánh vào bản năng thương cảm, nó khiến người tiếp nhận thoải mái khi họ cảm thấy mình có quyền năng để giúp đỡ, tin rằng mình đã thật sự giúp đỡ người khác khi bỏ tiền làm từ thiện.

Và không có gì dễ dàng, đơn giản hơn là bỏ ra một chút tiền thay vì dấn thân vào những hoạt động cần đến sự bền bỉ, nỗ lực gấp bội để giải quyết câu chuyện gốc rễ.

Có khốn cùng, có chú ý

Trong thời đại của truyền thông xã hội thì đó không còn là câu chuyện riêng của các nhà báo và các tổ chức phi chính phủ.

Mỗi người đều có thể tự sở hữu kênh xuất bản riêng trên mạng xã hội, thuận tiện nhất là qua Facebook. Và rất nhiều người trong số họ hiểu rằng các nội dung gợi lòng trắc ẩn sẽ rất hiệu quả trong việc gây sự chú ý. Đôi khi tâm niệm này chỉ là vô thức. Và đó là lúc những sự sai lầm phát sinh.

Hồi giữa tháng 6, cư dân mạng lan truyền chuyện về một người đàn ông Đan Mạch đã dành rất nhiều tâm sức xây 24 cây cầu tặng các vùng xa xôi hẻo lánh ở Việt Nam, nhưng rồi đến cuối đời lại bị người Việt lừa hết tiền, sống trong cảnh nghèo túng cạnh bãi tha ma. Câu chuyện gây phẫn nộ cao trong dư luận.

Đến khi báo chí vào cuộc xác minh thì hóa ra người đàn ông nọ dù có bị lừa, có mất nhiều tiền nhưng “sự thật không hẳn như thông tin đã lan truyền” (báo PL TP.HCM ngày 12-6), và ông bà vẫn sống trong một căn nhà không đến nỗi nào. Câu chuyện lập tức nguội xuống rất nhanh chóng.

Sau khi phát hiện ông bà không đến nỗi quẫn cùng như mô tả, những khía cạnh khác như trách nhiệm của chính quyền, khó khăn của ông bà về mặt hành chính dường như không được dư luận đoái hoài đến nữa.

Khảo sát trên mạng về số lượng các bài viết trên blog về “ông già Đan Mạch” cho thấy chủ đề này bùng lên rất nhanh trong khoảng vài ngày giữa tháng 6 và gần như biến mất sau khi báo chí xác minh.

Người ta có quyền tự hỏi rằng nếu như ngay từ đầu, nếu câu chuyện về ông Kurt không được xoáy sâu vào khía cạnh “khốn cùng”, sự túng quẫn của ông không được cường điệu một cách chưa chính xác mà đưa với một thái độ trung dung hơn, thông tin chuẩn hơn thì liệu có tốt hơn cho dư luận và cho việc giúp đỡ vợ chồng ông?

Cho đến tận cuối câu chuyện vẫn chưa có một ai thật sự đứng ra giải thích tường tận về những khó khăn mà ông phải đối mặt.

Người ta hướng trí tò mò tới sự túng quẫn về mặt vật chất của một người nước ngoài (điều hoàn toàn trái ngược với quan niệm “hễ Tây thì không giàu cũng phải khá”), trong khi khó khăn thật sự của ông có thể nằm ở một nơi khác, như việc làm sổ đỏ cho căn nhà mà vợ chồng ông đang sống chẳng hạn.

Ở đây, cái nghèo được mô tả không đầy đủ lại trở thành thứ thuốc “kích thích” cho những status thể hiện lòng thương cảm, ái ngại, cho những sự hỗ trợ kiểu mang mì gói, nước uống đến tặng. Và khiến vấn đề tổng thể không được giải quyết.

Sự quyên góp mù quáng

Đây là một trong những khía cạnh quan trọng của các sản phẩm “poverty porn”. Nó khiến đại chúng tiếp cận sai chiều hướng của cái nghèo.

Tác giả Emily Roenigk thuộc Tổ chức World Relief viết: “Cái nghèo không chỉ bao gồm bối cảnh cá nhân, mà còn có cả hệ thống xã hội và pháp lý… Tuy nhiên, các sản phẩm poverty porn lại mô tả cái nghèo bằng những khổ đau nhìn thấy được, đến từ việc thiếu thốn vật chất. Nó khiến những hoàn cảnh phức tạp của con người trở nên dễ hiểu, dễ tiếp thu và dễ xử lý”.

Và xử lý một cách bề mặt.

Cái hại của việc “dễ xử lý” khi đứng trước một câu chuyện như thế, một nỗi thống khổ của riêng một cá nhân, chính là khi đó người ta luôn có cảm giác cách tốt nhất để giải quyết vấn đề chính là quyên góp. Đó tất nhiên không phải là cách giải quyết vấn đề.

Lật lại những trang báo có thể dễ dàng tìm thấy những cuộc quyên góp để lại hậu quả tiêu cực.

Lừa đảo từ thiện là một vấn đề không mới, nhưng trong những câu chuyện như thế người ta không nhìn thấy rằng để tiếp tay cho những kẻ lừa đảo, một bộ phận rất lớn người dùng mạng đã chia sẻ những câu chuyện thương tâm này mà không cần suy nghĩ, kiểm tra. Đó chính là hành vi phát tán “poverty porn”. 
Người ta không hề đặt ra câu hỏi: Người này là ai? Điều gì đã gây ra hoàn cảnh hiện tại của anh/chị ta? Gia đình, các mối quan hệ của anh/chị ta ra sao? Hướng giải quyết có lợi nhất cho hoàn cảnh này là gì?

Họ không cố vẽ lên một bức tranh toàn cảnh. Cái họ có là một câu chuyện đẫm nước mắt, một khía cạnh thấm đẫm thương cảm của vấn đề. Và họ phát tán nó. Những người khác quyên góp. Rồi lại tiếp tục phát tán. Nó rất ít khi được lan truyền vì một động cơ lý trí.

Tổ chức United for Sight thậm chí khẳng định “kích dục thương hại” là thứ hủy hoại nỗ lực của những người làm từ thiện đứng đắn: “Nó tạo ra tư tưởng những người nghèo là những người tuyệt vọng, không có khả năng giúp đỡ bản thân, rồi tạo ra một thứ văn hóa của chủ nghĩa gia trưởng”.

Chủ nghĩa gia trưởng (paternalism) là những hành động bởi một người, tổ chức hay quốc gia khiến một người hay tổ chức khác bị hạn chế trong tự do quyết định quyền lợi của họ.

Trong trường hợp của các sản phẩm “poverty porn”, chủ nghĩa gia trưởng được thể hiện bằng việc cả người tuyên truyền lẫn người giúp đỡ đều tự quyết định phương thức cải thiện cuộc sống của người cần giúp là các khoản tiền quyên góp trực tiếp.

Với các khoản quyên góp này, người nghèo có thể phụ thuộc, thậm chí ỷ lại vào chúng. Trong khi đó luôn tồn tại những cách hiệu quả hơn để họ tháo gỡ khó khăn, nhưng thứ này đã bị phủ nhận ngay từ đầu khi truyền thông mô tả họ trong những bộ dạng tuyệt vọng, hoàn toàn không có năng lực tự cải thiện cuộc sống.

Bạn sẽ không khó tìm thấy một câu chuyện về một người nghèo đánh mất năng lực tự quyết định số phận của họ sau những khoản tiền quyên góp, không khó để tìm thấy những cuộc tranh cãi gay gắt của những “mạnh thường quân” về việc mình có bị lợi dụng không, người nhận có sử dụng đúng mục đích không, thậm chí có nên đòi lại tiền không.

Tất cả là do ngay từ đầu họ đã tiếp cận với một thứ duy nhất là nỗi khổ chứ không phải bản thân người cần giúp.

Rất tiếc là sau những câu chuyện như thế, niềm tin về lòng tốt trong xã hội chẳng những không được bồi đắp mà còn mai một.

HÌNH XĂM

Hình xăm

Hồi làm bảo vệ đêm, tôi quen anh, anh với tôi hay bú diệu đêm.

Hồi đó tôi mê gà chọi lắm, bú diệu với anh thấy anh xăm con gà chọi ở ngực đéo nhớ bên phải hay trái, tôi thích lắm, vội khen:

"Anh em mình giống máu nhau mê gà chọi, em có hôm 1h sáng vẫn mang cục thịt cho con gà, anh xăm cả gà lên ngực thì đúng là thánh gà chứ đéo phải người thường... ".

Hình xăm của anh là ông gà đang dang cánh, chân thiết-lĩnh đang đá thúc, mỏ há to, và lông cổ đang xù ra.

Anh nhìn tôi buồn rầu "Gà chọi đéo đâu, anh xăm con đại bàng đó, xăm hồi đi lính, địt mẹ thằng đồng-chí xăm thế đéo nào lại xong rồi ai cũng bảo là con gà chọi".

Tôi vừa tẽn tò vừa ngượng, tổ sư.

Sau này anh bỏ thêm tiền, kéo dài 2 cái cánh gấp 3 lần, thì hóa đại bàng hoạc kền kền, trông hết sức dũng mãnh.

Hồi tôi làm cửu vạn ở Belfast, thằng đốc công hách dịch tôi ghét người Khách-gia (hakak) lấy 1 con vợ tóc vàng xinh phết (nghe đồn thế, tôi biết đéo đâu) yêu vợ lắm, nó xăm hình vợ lên bắp tay, nó kể phải trả đến 300 £ Anh cho hình con vợ.

(Ảnh ăn cắp)

Tôi ghét thàng này, mới làm tôi sợ mất việc làm đéo kịp thở, còn nó thì hay soi, 1 hôm cáu quá tôi bảo nó: fuck off, tức câm mẹ mày mồm đi. nó cáu tấu chương lên sếp, sếp xử hòa, từ đó nó sợ tôi hehe, hóa thân, nó cho tôi xem hình xăm, đó là cô gái đẹp phết nhưng he he có râu.

Hóa ra vợ nó hay chửi nó, nhẽ đấm nó mà nó đéo dám kể (thàng này còi cao có 1m rưỡi) rồi bỏ nó, lấy thàng khác, nó tức đéo làm gì được, cơn điên lên (nó hơi hâm hehe) nó xăm mẹ bộ râu vào mặt vợ cho bõ tức hahaha. 

Anh thợ xăm cắn của nó 300£ lần xăm trước quyết định làm miễn phí.

Một lần vác bao gạo, nghĩ đến con vợ có râu của nó mà tôi cười sụn mẹ cả lưng hehehe.

1 anh nghiện làng tôi đi 1 khóa tù, anh nhờ bạn tù xăm 1 thành phố cổ rêu phong đổ nát bị lãng quên ở lưng, anh hay cởi trần, ngồi co chân lên ghế, phô cái lưng toàn xương với hình thành phố cổ, rất tự hào.

Thế đéo nào, 1 anh cùng làng ngắm mãi và phát hiện ra, thành phố cổ của anh giống cái bu gà nhà bà Nhinh (bà Nhinh làng tôi hay nuôi gà, có mấy cái bu nát hay vứt ngoài đường).

Phát hiện này đc nhiều thàng làng tôi ngắm, ai cũng đồng ý, thành cố cổ của anh càng ngắm, càng giống cái bu gà nhà bà Nhinh, quả thật những lâu đài thành quách đổ càng nhìn càng giống dãy bu gà. làng tôi được 1 mẻ cười.

Anh đéo thể tự mình nhìn đc lưng mà thanh minh, anh tức lắm. Sau anh đéo cửi trần nữa.

(Ảnh ăn cắp)

Anh Móm bạn tôi, đi học trường thợ điện, anh vẫn khoe là sinh-viên trường điện, đéo biết học đc cái gì hay, nhưng hễ về làng là kể chuyện chửi nhau, đái vọt qua song cửa, bú diệu và đánh nhau với bọn ngoài làng và cả bọn cùng trường như khác tỉnh.

Ở trường, Anh nhờ bạn học đốt lốp buộc kim, xăm cho 1 bông hoa hồng ở bắp tay, về khoe tôi với anh toét.

Bông hồng đéo gì, càng ngắm, càng giống cái bắp cải (làng dưới làng tôi có nghề trồng bắp cải, gọi là dân cải-nổ chúng nó tức lắm, sáng nào bọn nó cũng lũ lượt gính cải qua làng tôi, giờ bán mẹ hết đất rồi.).

Cả tôi lẫn anh toét đều đồng ý, nó giống cái bắp cải thối hehe, cứ diệu vào, bông hồng lại nhợt ra, càng giống.

Móm tức lắm.

Sau anh xăm con rồng to tướng đè lên. Mất mấy củ, nhưng anh ưng.

(Ông rồng đã đè lên cây bắp cải)

Anh chị nào định xăm thì cân nhắc 1 tý, kẻo giống mấy bạn tôi hehehe.

Chuyện của con Pín buồi Trâu, anh chôm về co anh em đọc và bú diệu.

Đây là

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

KHÔNG THỂ KHÔNG NÓI

Ong Bắp Cày

Chị không thể không nói khi đọc bài này: "Quá đói, bé gái lớp 3 chết khi đi học về" đăng trên báo Pháp Luật Thành Phố Hồ Chí Minh.

Chị chửi phát đã: Đkm những thằng nào để dân chết đói như thế này!

Cái chết của cháu Nhung vì quá đói là chuyện đáng buồn, và chắc nó không phải là hiếm trong xã hội. Nó làm chị đau đớn đến tột cùng bởi nguyên nhân không phải xuất phát từ cháu, mà nó lại xuất phát từ những người lớn, những người có trách nhiệm đối với xã hội và gia đình. 

Thói vô cảm và đạo đức giả giờ đây được coi là chuyện thường nhật. 

Nhà cháu Nhung nghèo kiết xác, vậy mà chính quyền xã cho mình cái quyền gạch tên họ ra khỏi hộ nghèo là cớ làm sao? Câu trả lời của tay chủ tịch xã Đức Bồng liệu có thỏa đáng hay căn cứ vào đó để người ta thấy thực trạng thể tích não của ông ta chỉ bằng con trym? 

Không thể nói là nhà cháu không kêu ca gì về số phận của mình thì các ông cứ gạch tên ra khỏi danh sách những hộ nghèo cần được giúp đỡ. Người ta cởi truồng không giải thích cho việc người khác có quyền đè người ta ra hiếp, người ta để iPad ở quán cà phê không giải thích việc ông ăn trộm là đúng. Và ở đây, nhà bố mẹ cháu Nhung vẫn cho con đến trường mà không kêu ca gì sẽ không giải thích cho việc đưa họ từ hộ nghèo lên hộ cận nghèo. Đkm, đúng là ngu vãi kít còn bày trò lý sự.

Người ta chỉ có thể giải thích cho hiện tượng đó là thờ ơ vô cảm, thiếu trách nhiệm, quan liêu, và cả cbn nữa.

Làm lãnh đạo mà để dân đói dân nghèo mà không biết xấu hổ là loại vô xỉ.

Làm lãnh đạo mà để cho dân phải chết đói là loại vô cảm.

Làm lãnh đạo mà chỉ biết đổ thừa thì chỉ là loại thiếu trách nhiệm tới mức dã man.

Quan xã, bổng lộc cao dầy thì bổn phận là phải lo cho người dân của mình, ít nhất là ăn, ngủ, đụ, ị, và để cho họ được quyền mở mồm ra khi cần. Làm quan mà để người dân sợ hãi, hoặc biết rằng nói ra cũng chả đi đến đâu thì phải thấy đó là nhục chứ vinh quang nỗi gì.

Và đây là hệ lụy của việc tuyển dụng quan xã:

(PL)- Sự việc đau lòng xảy ra vào sáng 25-9. Do gia đình quá nghèo khó, em Phạm Thị Nhung (10 tuổi, học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh) nhịn ăn sáng đến trường.

Đến khoảng 10 giờ, Nhung quá đói nên xin cô giáo chủ nhiệm một hộp sữa tươi để uống. Lấy sữa cho Nhung uống nhưng thấy Nhung vẫn đói và sức khỏe yếu vì em vốn có bệnh tim bẩm sinh, cô giáo gọi điện thoại nhờ hàng xóm nhắn cha mẹ Nhung đến lớp đưa con về. Anh Phạm Văn Vân, 38 tuổi, cha Nhung, lọc cọc đạp xe đến trường đón con, chở theo hai đứa em của Nhung cùng về. Nhung đạp xe đi trước, cha đạp xe chở hai em đi sau.

Anh Vân đau buồn nhớ lại: “Khi đi được hơn 2 km đến đầu cầu Động thì con quá đói và mệt nên đạp xe lảo đảo. Chiếc xe đâm vào thành cầu, con rơi xuống sông. Tôi vội vàng vứt hai con trên đường lao xuống cứu Nhung nhưng nước chảy xiết quá, tôi gắng hết sức nhưng không tìm thấy con…”.

Di ảnh em Phạm Thị Nhung (học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh). Ảnh: QUỐC CHÂU

Sau gần hai giờ đồng hồ chính quyền địa phương cùng người dân mới tìm vớt được thi thể Nhung. Ai cũng rơi nước mắt khi bộ quần áo ướt sũng trên người em cũ rách. Mọi người về nhà tìm quần áo thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả.

Xóm giềng đến giúp làm đám tang cho em thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ để quàn cho Nhung.

Chị Lê Thị Quý, mẹ Nhung, nói trong nước mắt: “Nhà không đủ ăn. Chúng tôi cố gắng đi làm thuê nuôi con nhưng cũng đói lắm. Nhung bị bệnh tim bẩm sinh, vừa đưa cháu đi mổ tim về nên gia đình khánh kiệt”.

Ngày 26-9, lãnh đạo Sở GD&ĐT tỉnh Hà Tĩnh cùng các ban ngành huyện, xã đã đến thắp hương, động viên, trao tiền hỗ trợ cho vợ chồng anh Vân, chị Quý.

Đ.LAM - P.ÁNH



Xã sơ suất khi đưa anh Vân thoát khỏi hộ nghèo

Gia đình anh chị có sáu sào ruộng, chị Quý không biết chữ. Ở xã không ai thiếu gạo đâu. Trong chuyện này có những thông tin bị đưa quá bi đát như chuyện bát cơm, cái trứng gia đình cũng không có để cúng. Thật ra thì lúc đau buồn như vậy ai có thì mang đến giúp thôi. Tuy nhiên, gia đình anh Vân cũng rất khó khăn, thời điểm này cả bốn con đều bước vào đầu năm học lại càng thêm khó khăn. Chính quyền xã cũng có sơ suất là đã đưa gia đình anh thoát khỏi hộ nghèo lên hộ cận nghèo. UBND xã đã trích 1 triệu đồng hỗ trợ.

Ông NGUYỄN QUỐC HÙNG, Chủ tịch UBND xã Đức Bồng



ĐỘT KÍCH "MASSAGE ĐẾ VƯƠNG" TRỤY LẠC BẬC NHẤT HÀ NỘI


(PetroTimes) - Khi khách sử dụng gói VIP này thì sẽ có 2 nhân viên nữ phục vụ tận tình chu đáo cùng một lúc. Và sẽ được hưởng cảm giác cung phụng gần giống như các bậc đế vương ngày xưa...

Massage kiểu "vua chúa", "cung đình"

“Nằm trong khuôn viên đường Kim Mã sầm uất bậc nhất Hà Thành, 5M VIP massage được thiết kế với phong cách sang trọng và tinh tế bậc nhất Hà Nội, phòng ốc rộng tãi, cơ sở vật chất đạt tiêu chuẩn quốc tế cùng với đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp, cùng với khuôn viên yên tĩnh đang là điểm đến lý tưởng của những người có nhu cầu thư giãn…

Đặc biệt hơn nữa là những kỹ thuật massage Relax độc quyền chỉ có tại 5M VIP Massage Spa, do chính những chuyên gia giàu kinh nghiệm của chúng tôi sáng tạo ra. Đến với 5M VIP Massage, bạn sẽ được tận hưởng một dịch vụ chăm sóc hoàn hảo trong không gian được thiết kế theo kiểu vua chúa, cung đình xưa…”

Trên đây là một đoạn quản cáo hấp dẫn của dịch vụ massage mang tên “5M VIP”tại Kim Mã, quận Ba Đình, Hà Nội. Đoạn quảng cáo này được đăng tràn ngập trên mạng Internet kèm theo hình ảnh các nhân viên nữ trang phục yếm đào mát mẻ đứng trong các phòng massage trướng phủ màn che một cách lả lướt đầy khiêu khích.

Massage 5M VIP được thiết kế giống như một khách sạn mini 5 tầng. Mỗi tầng được bố trí 2 phòng khép kín, gồm bồn sục, giường massage. Trên các diễn đàn của đấng mày râu thì nơi đây được xem như là một điểm đến lý tưởng sau những chầu nhậu say bét nhè. Lý do là tại 5M Spa cơ sở vật chất rất khang trang mới mẻ, lại có phong cách thiết kế rất ấn tượng, đánh trúng vào thị hiếu của cánh mày râu.

Nhưng có lẽ, điểm nhấn của quán Massage 5M là sức hút của những nhân viên làm dịch vụ tại đây. Họ là những cô gái xinh đẹp, trẻ trung với vóc dáng uyển chuyển cùng những đường cong quyến rũ lấp ló dưới chiếc yếm đào làm bằng tơ lụa. Luôn là nhát gươm chí mạng vào những gã đàn ông mất nết ham của lạ.

Thậm chí, nếu bỏ ra số tiền đủ lớn để mua chiếc vé VIP thì những cô gái dịch vụ kia còn không mặc áo ngực, khiến cho người ta có cái cảm giác là chỉ huơ tay khẽ kéo nhẹ một cái thôi là sẽ chẳng còn gì có thể che được những điểm nhạy cảm trên người.

Dàn nữ nhân viên trẻ trung, xinh đẹp tạo sức lôi cuốn đối với những quý ông ham của lạ.

Nhân viên tại 5M Massage hầu như đều là những cô gái tới từ miền Tây Nam Bộ. Không chỉ có giọng nói ngọt như mía lùi khiến khách đến dịch vụ một lần thì có lẽ khó có thể nào mà quên được, những cô gái này còn có những ngón nghề massage rất thành thạo không kém gì những nhân viên được đào tạo bài bản.

Quản lý của tất cả những nhân viên nữ là một người đàn bà tên Phạm Thị Hạnh (SN 1982), quê Vũng Tàu. Theo thông tin từ Hạnh thì, mỗi nhân viên sẽ sở hữu những con số riêng. Như vậy sẽ giúp cho những khách quen dễ nhớ những cô nhân viên ruột của mình, ưng cô nào khách chỉ cần đọc đúng số thì quản lý sẽ điều động vào phòng để phục vụ.

Cũng theo lời của Hạnh thì, tất cả các nhân viên khi được tuyển vào làm tại quán cũng được ký hợp đồng lao động với mức lương 1,5 triệu VNĐ/tháng. Nhưng trên thực tế, hợp đồng đó chỉ là để hợp thức hoá lao động, những nhân viên massage của quán không sống bằng tiền lương này, mà thu nhập chính của họ là tiền “bo” của khách. Một nhân viên của quán cho hay, mỗi lần phục vụ khách xong và nhận được tiền “bo” họ đều phải trích lại khoảng 100.000 VNĐ cho quản lý.

Anh Trần Khánh D (SN 1984) một khách hàng quen thuộc của quán cho hay: “Mỗi lần tôi tới đây massage, sau khi hoàn thành những bài đấm bóp giúp giãn gân giãn cốt quen thuộc, tôi đều thoả thuận với nhân viên về việc massage kích dục. Và thường thường, giá cho mỗi lần thoả mãn như vậy thường là 500.000 – 1 triệu VNĐ…”

Cũng theo lời anh D, thì mặc dù giá massage ở 5M khá là “chát” so với mặt bằng chung. Nhưng những người khách như anh vẫn thường lui tới rất thường xuyên là bởi dàn nhân viên nữ đều trẻ đẹp, biết chiều lòng thượng khách, quan trọng hơn các nữ nhân viên này đều chiều khách tới bến.

KÌ ÁN GẠ TÌNH - NHÂN TÌNH NHẮM MẮT CHƯA XONG

Tự do định hướng. Ảnh minh họa chia sẻ từ Google Images

Chu Mộng Long – Vụ án gạ tình đã kết thúc, báo chí đã đồng loạt đăng để minh oan cho ông Lợi. Tuy nhiên, sự vụ vẫn chưa xong. Không biết ông Lợi thế nào chứ mình ngoài cuộc mà vẫn uất.

Do bận nhiều việc quá, nên tạm “chửi” vài dòng cho hả giận:

1) Tại sao khi mới hếch nũi hóng hớt săn tin như săn c., chỉ nghi người ta thôi mà bọn báo chí đã tương công khai lên báo tên họ rõ ràng của người ta để bêu riếu. Nay sau khi đã công khai minh bạch, nguồn tin chính thức đàng hoàng, chúng lại viết tắt L.V.L. Viết thế để minh oan cho cái gì vậy?

2) Bản Kết luận kết tội mẹ con bà Nguyễn Thị Tuyết Nhung đơn giản, kết tội báo chí mới nặng, cái tội hóng hớt thông tin, không kiểm chứng làm hại người ta ấy, sao chúng lại lờ tịt? Bao che cho nhau cái thối tha ấy để tự ngửi à?

3) Có tờ báo mỉa mai chức năng nghiệp vụ của thanh tra là dám nói “đủ kĩ năng nghiệp vụ” để thẩm định ghi âm, nhưng lại đề nghị chuyển sang cho công an. Không học luật mà đi làm báo nên không vi phạm pháp luật mới là chuyện lạ. Hôm đó, Chu tuyên bố, theo Luật thanh tra, đây là thanh tra Nhà nước, dù là cấp thấp nhất, kết luận của thanh tra có hiệu lực pháp lí và các đối tượng có quyền khiếu nại theo luật định. Nghiệp vụ thanh tra ư? Nói đơn giản thế này, băng ghi âm và tin nhắn ấy, nếu không bị mù và không phải tai trâu là đã nhận ra sự dàn dựng, gán ghép vô căn cứ cho ông Lợi. Còn ai dàn dựng thì thanh tra phải để ngỏ để người ta còn có cơ hội phục thiện sau khi đã hồ đồ làm bậy. Nhân tình, nhân tâm là ở chỗ ấy!

4) Trong kết luận không có chi tiết nào nói chuyển ghi âm cho công an giám định (có phải ông Lợi không) mà chỉ nói chuyển hồ sơ cho cơ quan công an: 1) Làm rõ liệu có sự dàn dựng hay giả danh, mạo danh (để giáo dục, răn đe). 2) Làm rõ sự mua bán tin tức giữa Trần Anh Túc với A. Tú và đề nghị xử phạt báo chí vi phạm pháp luật (đây mới là ý trừng trị thật!). A. Tú và Báo Người lao động muốn gỡ tội thì phải chứng minh nguồn tin mình lấy là chính thức và tự mang ghi âm đi kiểm định, giám định, mà phải giám định làm sao cho ra trong ghi âm ấy là tiếng nói của chính ông Lợi. Nếu ra một ai khác ngoài ông Lợi cũng đều mắc tội tày đình!

5) Sáng nay, bên lề hành lang tại Hội thảo quốc gia về Nghệ thuật bài chòi ở khách sạn Hoàng Gia, mình mắng đám nhà báo: rằng báo chí các bạn cái tâm để trong ví tiền nên không loạn ngôn mới là chuyện lạ!

Nhân tình nhắm mắt chưa xong. Rảnh việc, Chu sẽ mở cuộc chiến cho thầy trò Đỗ Danh Phương và A. Tú của Báo Người lao động nhừ đòn!

Đăng toàn văn cả 2 bản: Kết luận thanh tra do Hiệu trưởng kí, đính kèm Báo cáo kết quả thanh tra do Chu kí cho mọi người xem! Được phép công khai minh bạch theo Luật Thanh tra nhé!


KHÔNG CÓ CHỨNG CỨ THÌ NÓI LÀM...GÌ?

Ong Bắp Cày

Chị phát ngấy đến tân mang tai vụ Tổng cục Đường bộ Việt Nam tố cáo CSGT tỉnh Hòa Bình tiếp tay cho xe quá tải vượt trạm cân nhưng lại đéo có chứng cứ chứng minh.

Xem video được phát trên VTC14 mà chị cười đến phọt rắm. Cả một đoàn kiểm tra hùng hậu, ban bệ đầy đủ xe đẹp kính coong, ăn lương nhà nước, bồi dưỡng đêm ngày mà đến cái máy quay video cũng đéo có là thế nào? Hay chúng nó nghèo rớt mồng tơi đến cái điện thoại chụp ảnh cũng đéo có? Hoặc giả, chúng nó coi dân đéo ra gì?

Tay Tổng đường nói, "khi phát hiện xe quá tải bỏ chạy, đoàn công tác đã ngay lập tức lên xe đuổi theo, khi đến gần thì phát hiện có CSGT Hòa Bình đi trước đoàn xe về hướng Sơn La, tuy nhiên không thấy lực lượng này dẫn xe quay trở lại Trạm cân tải trọng". Ha ha, lập tức đuổi theo mà lại không xử lý theo chức trách nhiệm vụ, như thế liệu có hoàn thành nhiệm vụ? Đuổi theo mà lại không phối hợp với CSGT để xử lý thì liệu đã làm tốt phối hợp? Vậy đuổi theo làm cái gì, hả?

Càng nói, càng ngu.

Nói thật, chị đây cũng nghi ngờ có chuyện đó, nhưng đéo có chứng cứ nên đâu có dám phát biểu linh tinh. Chị chỉ buồn đến ngây dại khi cả một đoàn chủ yếu là đực rựa to vật vã, nốc rượu cả ngày, quyền thế lệch đất mà lại không biết làm thế nào để có được chứng cứ. Như thế là xoàng, là rất xoàng.

Lẽ ra không có chứng cứ thì im mẹ mồm, đừng toang toác ra như thế người ta cười cho thối mũi, có phỏng?

Phát biểu như thế thì cả lũ cả lĩ của Tổng đường và cả họ hàng hang hốc quân bí cháo VTC14 kia cũng đều phạm tội vu khống chứ đéo thoát (xem cái tít báo chúng nó giật thì biết). Chúng nó phạm vào điều nào thì giở Luật Hình sự ra mà xem. Đkm, đéo nói nhiều, hành xử ngu vãi kít thì xứng đáng bóc lịch. 

Chị biên điều này để các cô đi làm nhiệm vụ khi phát hiện thấy hành vi nghi vấn hoặc biểu hiện vi phạm pháp luật thì cố gắng mà làm tròn bộn phận của mình hơn là dựa dẫm vào CSGT. Hãy chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất có thể, từ chiếc máy quay, hay chiếc điện thoại có thể chụp ảnh trở đi. Việc làm của các cô chính là thước đo năng lực và sự tận tâm với đất nước.

Còn nếu các cô Tổng đường mà làm ăn như thế này, nếu không bị vén váy úp ba ba vào mặt đã là may rồi đấy! Chị thật.

À mà, các cô có tin là người dân dọc đường có được chứng cứ không?
-----------------------

Việc CSGT Hòa Bình dẫn xe quá tải né trạm cân là có thật, nhưng lại khó quay được clip làm chứng cứ.

Liên quan đến thông tin Tổng cục Đường bộ VN tố cáo CSGT Hòa Bình tiếp tay cho xe quá tải vượt trạm cân, Công an tỉnh Hòa Bình đã lên tiếng phủ nhận. Tuy nhiên, đại diện Tổng Cục đường Bộ Việt Nam khẳng định: việc CSGT Hòa Bình dẫn xe quá tải né trạm cân là có thật, nhưng lại khó quay được video làm chứng cứ.

Theo VTC14