Bài mới nhất

Thứ Năm, ngày 02 tháng 4 năm 2015

GIẶC Ở SAU LƯNG NHÀ VUA ĐẤY!

Vụ chặt cây ở Hà Nội, tất nhiên, những cơ quan chuyên môn ở Hà Nội đã sai một phần do vội vã, một phần cũng do những tác động khác. Cả có việc để làm, cả nhận tài trợ.

Xét đến tận cùng, nếu đặt chúng ta vào vị trí đó, cũng không thể trách sự nôn nóng của họ.

Truyền thông, vốn ác cảm với chính quyền, dẫn dắt dư luận thành công trong việc ngăn chặn chặt hạ cây xanh. Hà Nội phải dừng công việc lại, kiểm điểm, xây dựng lộ trình hợp lý hơn.

Phương án tốt nhất cho Hà Nội bây giờ, có lẽ sẽ dừng hẳn việc chặt hạ cây xanh. Đợi đến mùa mưa bão, chính quyền và các cơ quan chức năng hãy cho công nhân nghỉ ở nhà, hưởng 70% lương, đồng thời trân trọng mời các bạn báo chí, TÔI YÊU CÂY hay TREE HUGS ra ôm cây. Đặc biệt là những cây xà cừ cổ thụ trên các tuyến phố.

Đảm bảo, vài hôm sau tiếp tục chặt hạ. Không thằng nào dám ý kiến.

Xà cừ, vốn là loài rễ chùm, ăn nông. Do đó, nếu muốn chúng khoẻ mạnh, vững chãi trước mưa bão thì lượng đất đảm bảo cho rễ phát triển phải lớn. Trên thực tế với tốc độ ngầm hoá, bê tông hoá tại Hà Nội khiến cho quỹ đất dành cho rễ cây phát triển ngày càng bị thu hẹp lại. Trong quá trình thi công, không ít cây bị chặt rễ khiến chúng trở thành những cái bẫy chết người khoác áo màu xanh.

Tôi chắc chắn rằng những gia đình đang sống dưới bóng cây xà cừ trên đường phố Hà Nội vẫn đang thấp thỏm không biết ngày nào cây sẽ đổ vào nhà mình. Họ và những người thân của anh tài xế này luôn mong mỏi sẽ có một loại cây khác khoẻ mạnh hơn và an toàn hơn xà cừ. Số này, chắc chắn không phải là ít…

Sẽ có bạn nhà báo cho rằng tôi quá lời đối với báo chí khi in đậm đoạn "vốn ác cảm với chính quyền". Song trên thực tế vụ việc 6700 cây xanh ở Hà Nội đã chứng minh điều ấy.

1. Chặt cây hết 36 triệu đồng???

Các bạn dựa vào Phụ lục số 4 - Quyết định số 510/QĐ-UBND ngày 30/1/2015 của UBND thành phố Hà Nội Phê duyệt đơn giá thanh toán sản phẩm dịch vụ công ích đô thị năm 2015

Cụ thể, theo đơn giá này, để chặt hạ một cây xà cừ có đường kính trên 120cm là 21,6 triệu đồng/cây đối với vùng 2 và gần 23,7 triệu đồng/cây đối với vùng 1.

Trong trường hợp chặt không thi công bằng xe nâng là gần 23 triệu đồng/cây cho vùng 2 và lên tới trên 25 triệu đồng/cây trong vùng 1. Các bạn báo chí nhớ nhé, không thi công bằng xe nâng tức là họ phải làm hoàn toàn bằng sức người và chỉ áp dụng ở những địa điểm xe nâng không vào được.

Tại sao các bạn không đưa con số thấp nhất hoặc đưa ra đầy đủ bảng giá mà chỉ xoáy vào con số 36 triệu, để từ đó các bạn và độc giả ám ảnh với số tiền trên.

Các bạn cố tình xỏ mũi dư luận khi lờ đi những quy định rõ ràng (kích thước cây, điều kiện chặt hạ) trong Quyết định 510 mà lập lờ vào con số 35 triệu. Từ đó, trong độc giả suy diễn rằng cây nào cũng 35 triệu và họ sẽ chửi bới chính quyền tham ô, chi vô tội vạ. Và điều này là cái mà các bạn báo chí mong muốn.

Theo lời của ông Đỗ Ngọc Hoàng - Tổng giám đốc Cty Công viên cây xanh thì đường Nguyễn Chí Thanh chỉ có 1 cây xà cừ bị chặt, các loại khác là 98 cây (có keo lá tràm, hoa sữa), cây có đường kính nhỏ không đúng chủng loại 12 cây (dự là dâu da hoặc các cây mới trồng).

Đường NCT được mở từ những năm 1993 – 1994 và đoạn mở đầu tiên của NCT là từ La Thành sang Kim Mã (các anh chị làm lâu năm ở VTV có thể xác nhận điều này). Với 20 năm như vậy thì xà cừ phát triển kịch kim cũng chỉ được khoảng 70 – 80 cm thân. Bên cạnh đó NCT thì xe nâng chạy vào vô tư và đồng nghĩa cây xà cừ trên đường NCT bị chặt hạ đi chăng nữa thì số tiền phải trả chỉ khoảng 6.800.000 đồng (Bằng chữ: Sáu triệu tám trăm ngàn)

Và cho con số những cây linh tinh kia nữa. Tôi có thể đảm bảo với các anh các chị rằng toàn bộ 111 cây ở NCT thì Hà Nội chỉ chi khoảng 100 triệu là hết cỡ. Không tin, vài hôm nữa Cty Cây xanh cung cấp bảng tính chi phí thì các anh chị vỡ mồm.

Thứ Tư, ngày 01 tháng 4 năm 2015

HỌC KIỂM LÂM HÀ NỘI ĐI LỚ....

Nay ngày Cá tháng 4 thế đek nào ngồi mần máy tính lại thấy tòi ra cái bài này…. Hehe. Tôi đọc ở đek đâu lâu lắm rồi.. chả nhớ nữa, thấy hay thì copy lưu lại. Nay đọc lại vẫn thấy toẹt cmn vời…. hehe. Thôi thì post hầu Chi bộ thẩm và xả choét một cuộc phỏng vấn hết sức nhân văn và thú vị. 

(Note: Bài có nhiều "lớ", cố mà thẩm anh nào kêu dài tự vả vào mồm đéo nói nhiều. hehe)

Hội thoại giữa anh Kiểm Lâm và Già Làng:

Già làng: Bố thấy cái cán bộ Kiểm lâm chúng mày là khoong được đâu lớ..?

Kiểm lâm: Vấn đề gì thế bố..?

Già làng: Vừa rồi bố được nhà nước cho về thủ đô dự hội nghị già làng trưởng bản.. lớ. Được Chủ tịch tiếp, được đi thăm nhiều nơi ở thủ đô lắm..lớ, bố thấy cái cán bộ Kiểm lâm mình là ko được lớ..

Kiểm lâm: Cụ thể sao bố...?

Già làng: Bố thấy cán bộ Kiểm lâm chúng mài tối tối chỉ đi tìm diệu uống mí tìm gái chơi thôi lớ.. nên rừng bị chặt hết rồi lớ... đấy mày thấy giờ rừng có còn cây to nào khoong? con nai, con hoẵng cũng bỏ mà đi lớ... nhiều lúc bố muốn tìm con dũi, con chuột cũng khoong còn lớ...

Kiểm Lâm: Ý bố là sao..?

Già làng: Vừa rồi bố về Thủ đô lớ... bố thấy tối tối gốc cây nào cũng có 2 cán bộ kiểm lâm coi lớ..., không thì ít ra cũng phải cử một cán bộ kiểm lâm coi lớ.. thế thì cây mới to, mới đẹp lớ.... 

Hôm rồi tại hội nghị bố có phát biểu rồi lớ....Bố đề nghị với chủ tịch với nhà nước cho chúng mài về học tập Kiểm lâm Thủ đô rồi lớ... lớ..

Bố cho chúng mài xem ảnh copy trên mạng mà học tập kiểm lâm Hà Nộ lớ...

Đây nhớ, 2 Kiểm Lâm giữ 1 cây lớ...



có khi 1 Kiểm Lâm 1 cây lớ....


BIỂN ĐÔNG NHƯ VẠC DẦU SÔI, CHỐNG BÀNH TRƯỚNG TỐT NHẤT LÀ DU KÍCH DƯỚI NƯỚC

Biển Đông như vạc dầu sôi, chống bành trướng tốt nhất là du kích dưới nước

HỒNG THỦY

(GDVN) - Người Việt biết rằng không thể dựa vào bất kỳ quốc gia nào khác nếu xung đột với Trung Quốc nổ ra, đó là lý do tại sao Việt Nam mua tàu ngầm.

Tàu ngầm Kilo thứ 3 được vận chuyển về Việt Nam, ảnh: WSJ.

Ngày 31/3, tác giả Andrew Browne bình luận trên tờ The Wall Street Journal, để đánh bại đối thủ mạnh hơn mình rất nhiều lần trong chiến tranh, Việt Nam đã sử dụng chiến thuật du kích với một mạng lưới đường hầm rộng lớn chống lại sức mạnh hủy diệt của B-52. Từ sâu trong lòng đất, người Việt đã phát động cuộc tấn công bất ngờ.

Ngày nay khi phải đối mặt với mối đe dọa mới từ Trung Quốc trên Biển Đông, người Việt đang sử dụng chiến thuật tương tự, giấu mình dưới nước. Việt Nam đã mua của Nga 6 tàu ngầm Kilo 636MV, người Mỹ gọi chúng là "hổ đen". Các tàu ngầm này là ví dụ điển hình cho chiến tranh phi đối xứng, nó cho phép lực lượng yếu hơn tạo ra sự không chắc chắn trong tâm trí đối thủ mạnh.

Thỏa thuận mua Kilo 636MV của Việt Nam minh họa cho các nước trong khu vực "không có hy vọng so bì với sức mạnh quân sự của Trung Quốc" đang tìm cách thay thế nhằm chống lại tham vọng (bành trướng) lãnh thổ của Bắc Kinh, thêm một chiều hướng mới và không thể đoán trước những căng thẳng lãnh thổ trên Biển Đông.

Mặc dù Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nói về tầm nhìn chiến lược "một cộng đồng các lợi ích chung" ở châu Á - Thái Bình Dương hay "vận mệnh chung châu Á", ông cam kết cùng xây dựng một trật tự khu vực thuận lợi hơn với châu Á và thế giới. Nhưng Biển Đông vẫn là một vạc dầu sôi. Riêng lực lượng tàu ngầm hạt nhân của Trung Quốc đặt ở Hải Nam trực tiếp nhòm ra Biển Đông đủ để Indonesia thấy rằng Bắc Kinh ngày càng xem vùng biển này là "sân sau" của họ.

Đối với các quốc gia ven biển như Việt Nam, Malaysia hay quốc gia quần đảo như Indonesia, tàu ngầm là một trong những phương tiện hiệu quả nhất để đối phó với Trung Quốc. Tất cả các bên đều cảm thấy đang bị (Bắc Kinh) đe dọa, nhưng không đủ mạnh để đương đầu với sức mạnh quân sự Trung Quốc. Các tàu ngầm Kilo sẽ cung cấp cho Việt Nam một câu trả lời "khiêm tốn nhưng mạnh mẽ" trước sự đe dọa của hải quân Trung Quốc, giáo sư Carl Thayer từ Úc bình luận.

Tàu ngầm Kilo được vận chuyển về Việt Nam, ảnh: WSJ.

Ở các nước khác trong khu vực Đông Á, Hàn Quốc và Nhật Bản có lực lượng tàu ngầm mạnh. Úc đang có kế hoạch chi 40 tỉ USD để mua sắm tàu ngầm mới. Philippines, Thái Lan và Myanmar cũng đang nghĩ đến việc mua lại. Tất cả điều này đang làm cho đáy biển ngày càng đông đúc. Tàu ngầm là một biến số vô hình có thể thay đổi các "phương trình quân sự".

Trong khi tìm kiếm và tiêu diệt tàu ngầm là việc khó thì các cuộc tấn công từ tàu ngầm gần như luôn có sức mạnh tàn phá. Hơn một nửa lực lượng tàu bè hàng hải của thế giới qua lại Biển Đông hàng ngày. Trong khi đó Việt Nam với đường bờ biển dài ven Biển Đông đã trở thành trung tâm của một cuộc đấu tranh địa chính trị, có lực lượng quân sự "tốp đầu" ASEAN nhưng cũng là nước dễ bị Bắc Kinh gây áp lực nhất.

Đó cũng là lý do tại sao các cường quốc đang tập hợp lại xung quanh chương trình tàu ngầm của Việt Nam, Andrew Browne bình luận. Ấn Độ đang giúp Việt Nam huấn luyện thủy thủ tàu ngầm, bác sĩ Nhật cung cấp chuyên môn về điều trị các bệnh lý có thể thủy thủ tàu ngầm gặp phải. Mỹ đã nới lỏng lệnh cấm vũ khí sát thương với Việt Nam. Tuy nhiên người Việt biết rằng không thể dựa vào bất kỳ quốc gia nào khác nếu xung đột với Trung Quốc nổ ra, đó là lý do tại sao Việt Nam mua tàu ngầm, phòng thủ tốt nhất là tàng hình và đánh lừa đối thủ.

http://www.giaoducvietnam.vn/Quoc-te/Bien-Dong-nhu-vac-dau-soi-chong-banh-truong-tot-nhat-la-du-kich-duoi-nuoc-post157013.gd

BẦN NÔNG KHÔNG CÓ QUÀ, TRỪ...*ỨT.

Cuteo@

Nhân đọc bài: Đừng vì biểu tượng mà xây tháp truyền hình trên báo tuổi trẻ của PV Vũ Viết Tuấn thực hiện bằng cách phỏng vấn ông Trần Đăng Tuấn.

http://tuoitre.vn/tin/van-hoa-giai-tri/20150401/dung-vi-bieu-tuong-ma-xay-thap-truyen-hinh/728066.html

Đó là một góc nhìn. Và đây là một góc nhìn khác. 

Một bài được ăn cắp từ nhà con Phẹt Phọt. Những ai dị ứng với lối văng tục tao nhã này, chớ vào đọc:

Đéo mẹ lũ mồm vâu răng vẩu
Há ra thối tợ lồn trâu
Đéo mẹ cái bọn ngu lâu
Dốt dai truyền kiếp...

Thôi, tôi chửi đề - mô thí dụ thế thôi. Còn để vỗ mặt dành cho con Bín bần nông múa mép. Tôi chỉ nhắn gởi đến giới công - thương, các nhà tài chủ và phú gia địch quốc hãy cứ làm những gì như dự định, trước là vinh thân phì gia và sau là nước nhà theo đó mà cường thịnh. Còn bọn bần nông, chúng không bao giờ có quà, trừ cứt.

Nếu có mất mát gì đó khi khởi dựng công nghiệp thì tôi tin là chỉ mất đi sự đói nghèo mãn tính mà thôi. Hỡi ôi...

Xin trân trọng giới thiệu bài chửi của lãnh tụ Bín bần nông, gáo xư lừng danh Óc - Phọt xứ mù sương. Như thường lệ, tít tôi lại rút trong quần ra, khà khà...

***

Bàn về tháp truyền hình cao đéo-chịu-được dự định xây ở Hanoi.

Tất nhiên là phản đối, tôi lạ đéo gì các bạn, cái đéo gì các bạn cũng phản đối, lí do là hehe trường học bệnh viện còn thiếu, gớm chết chết xây gì mà hoang thế...

Ngược lịch sử, chúng ta đã có 1 lũ mồm lồn như vậy khi người Pháp xây cầu Paul Doumer tức Long biên.

Chúng, lũ mồm lồn khố dây nón mê váy đụp ném xuống sông Hồng 3 ngày không chìm, đã rặn đc 1 bài vè (đến giờ tôi vẫn đéo hiểu lũ khốn cùng đó sao lại biết về lục-bát) :

Lập mưu xây được cây cầu
Chế ra cái chụp để mà bơm lên
Bơm hết nước đến bùn đen
Người chết như rạ, phải len mình vào
Vỡ bơm nước lại chảy vào
Chết thì mặc chết, ai nào biết không.

Cơ mà khi cầu xây xong, cho tới tận BÂY GIỜ, cây cầu mĩ miều đó đã chứng minh nó là biểu tượng của Hanoicho, những thàng những con trong suốt 100 năm qua thi nhau chụp ảnh và chém gió về cây cầu đó.

Hanoi có cây cầu đó, vì người Pháp đã mặc mẹ lũ mồm lồn tiểu nhân gian vặt.

Trở về cái Tháp truyền hình sẽ xây, nghe đồn cao nhất thế giới hehe thánh thặc.

Lũ mồm lồn, với truyền thống muôn đời nhược-tiểu, tất nhiên bebebe phản đối.

Chúng lo tốn tiền, giời ạ !!!

Cơ mà đéo phải tiền ngân -sách, tức đéo phải tiền thuế của dân đen, đéo phải tiền của chúng.

Đó là tiền của bọn triền hình, và bọn chúng đầu tư để kiếm lời, thế là những câu kiểu "sao ko xây viện hay trường ??" bị chặt đúng iết hầu,..

Bọn triền thông nó xây viện hay trường để ăn lồn hả?? nó đầu tư vào lĩnh vực nó hiểu thôi chứ?? và thậm chí, tháp đó đéo có cái ăn ten chảo nào? thì đã sao??

Khi 1 cái tháp cao nhất mẹ thế giới đc xây xong, li cà fe ở đó thay vì 20k, vút phát lên 50k thậm chí 200 k nếu trên đỉnh tháp.

Sẽ có thêm 1 vạn công ăn việc làm ăn theo từ khi xây đến khi kết thúc. Hãy nhớ công ăn việc làm là thứ người nghèo cần để thoát nghèo bền vững chứ không phải cơm 2k - 5k từ thiện.

Sẽ nâng giá đất cả 1 vùng, sẽ thu hút đầu tư, tăng khách du lịch,..

Gì chứ anh chị ở Nông cống Tĩnh gia Cà mau Mù căng chải, kiểu gì chả về thủ đô ngắm tháp cao nhất 1 lần, những đồng tiền mua diệu cần thắng cố bàu đá bú xem chừng sẽ bớt chút để về thủ đô thăm thêm cái xứng đáng hơn ngoài chỗ chúng hay thăm...(Đã sửa)

Lỗ hay lãi, thằng đầu tư phải chịu, đừng dạy thàng có tiền làm gì hay ko làm gì, đó đéo phải việc của lũ mồm lồn.

Nhưng nói gì thì nói, khi tháp xây xong, sẽ là 1 thứ mà cả nước phải trầm trồ...

Và lũ mồm lồn suốt ngày đéo biết cái gì ngoài chửi sẽ là lũ đầu tiên hả hê đứng hiên ngang nhe bộ răng vàng vẩu chụp ảnh ở chân cái tháp.

***

Quất nốt bài của con Phú Phú mặt chuột chù vào đây cho đồng vọng hehe.

Chị Phương Nguyễn phát biểu buồn cười quá, tháp VTV là do các nhà đầu tư góp tiền lại xây rồi kiếm lời bằng cách khai thác, bán cổ phần, chứ chính phủ có bỏ tiền ra xây đâu mà lo vay mượn? Họ có gần tỉ đô ném vào dự án mà chị còn đòi dạy họ cách làm nhà đầu tư thông-thái chăng?

Truyền hình analog sẽ bị khai tử, rõ ràng rồi, tức là sẽ không nước nào (trừ Việt Nam) còn tiếp tục xây tháp truyền hình chọc trời, đúng không? Tức là nếu xây, nó sẽ vĩnh viễn là toà tháp truyền hình cao nhất thế giới, có phải không? Doanh thu từ dịch vụ du lịch, giải trí của toà tháp truyền hình vĩnh-viễn-cao-nhất-thế-gian, nếu có thể sinh lời lớn, thì liệu công dụng truyền hình có còn thực sự quan trọng?

Người Ý có còn gõ chuông trên tháp Pisa không? Tại sao họ không đập quách nó đi?

Cả gia tộc Sa Hoàng đã bị xoá sổ, vậy người Nga cố giữ Cung Điện Mùa Đông để làm gì?

Trồng lúa không nhất thiết phải lấy lúa đó ăn, nếu đem lúa đó nuôi gà mà lãi hơn, thì hãy nuôi gà rồi lấy tiền mua gạo ngon nhất mà ăn.

Đất nước cần thêm những công trình thế kỷ, nếu không xây bây giờ, thì khi nào xây? Khi cơ sở hạ tầng đã hoàn thiện, dân cư đã đông đúc thì đập bỏ, giải toả để xây chăng?

Cần một cục nam châm để thu hút những dịch vụ hiện đại thậm chí là xa xỉ vốn rất cần thiết cho một đô thị văn minh, tạo nhiều công ăn việc làm, một công trình chọc trời chính là trung tâm, trái tim của một thành phố lớn, luôn luôn là thế. Hãy đánh dấu toà tháp này trên bản đồ, lấy nó làm tâm rồi dùng com-pa xoay một vòng tròn, và bạn sẽ hình dung ra tương lai phát triển của Hà Nội. Tin tôi đi.

Kỳ quan hoàn toàn có thể do con người tạo ra, một đất nước tự hào đánh thắng 2 Đế Quốc hàng đầu thế giới, mà không dám xây một toà tháp cao nhất thế gian hay sao?

Nguồn: Phẹt mặt lìn tru Hoa Thanh Quế
P/s: Bài có sửa 3 từ so với bản gộc.

CAMERA VÀ LUẬT SƯ CÓ CHỐNG ĐƯỢC BỨC CUNG, NHỤC HÌNH?

Ong Bắp Cày

Bức cung, nhục hình là tội ác, và nó cũng là biểu hiện của sự bất lực khốn cùng của điều tra viên trước mong muốn tìm ra sự thật của vụ án.

Hiển nhiên là ở đâu đó vẫn có chuyện bức cung, nhục hình trong hỏi cung bị can, vì thế mới có oan sai. 

Ảnh bên: Ông Nguyễn Thanh Chấn - Người bị án oan sai do bức cung, nhục hình.

Tôi đồng ý với tác giả Lê Chân Nhân trong bài "Khi luật sư chỉ là cái bóng của công lý" đăng trên Dân Trí rằng, đó là tội ác đáng ghê tởm. Nhưng lại không đồng ý với tác giả khi cho rằng: "Bởi vì, có những trường hợp giết người vì không làm chủ được bản thân, vì tự vệ, vì bộc phát nhất thời. Còn dùng nhục hình để ép án là hành vi có chủ đích, kéo dài ngày này qua tháng khác, hành hạ người vô tội". Viết như thế, có nghĩa rằng, các điều tra viên (ĐTV) sử dụng nhục hình là đều với mục đích giết người.

Thực ra, không phải ĐTV nào có sử dụng nhục hình trong hỏi cung bị can đều cố ý giết người, mà đơn giản họ nghĩ đó là cách để có được lời khai trung thực từ phía bị can.

Có nhiều nguyên nhân dẫn đến bức cung, nhục hình trong hỏi cung bị can. Có thể liệt kê không đầy đủ một số nguyên nhân như sau: (1) Do ĐTV kém cỏi về nhận thức, trình độ năng lực và phẩm hạnh cá nhân; (2) Do động cơ thành tích, chạy đua với thời gian, nôn nóng phá án để lập công; (3) Do cố ý giết người vì động cơ cá nhân (trường hợp này rất ít); (4) Do cố ý làm sai lệch hồ sơ vụ án nên nhục hình kết hợp với mớm cung, dụ cung, và bức cung để bị can khai nhận theo ý muốn của ĐTV; (5) Do hiểu biết có hạn, cùng với sự nhiễm độc bởi thói quen xấu trong xã hội (thói quen của người Việt trong dạy dỗ con cái thường dùng roi vọt, tát, vả, đấm đá.v.v.); (6) Do chính bị can ngoan cố không chịu khai báo sự thật (là lý do phổ biến), quanh co chối tội, đổi lỗi cho người khác, hoặc khai báo tiền hậu bất nhất, thậm chí có bị can còn lên tiếng thách thức, xúc phạm ĐTV. Trong trường hợp này, ĐTV kém bản lĩnh sẽ dẫn đến nhục hình.v.v...

Từ những nguyên nhân trên, có thể thấy không phải ĐTV nào cũng sẽ dùng nhục hình, và người dùng nhục hình cũng chưa chắc đã "cố ý hành hạ người vô tội" hay cố ý giết người. 

Tôi tin rằng, nhục hình là có và rất đáng lên án, phỉ nhổ.

Nhưng tôi cũng tin rằng sẽ không có ĐTV nào muốn dùng nhục hình trong quá trình điều tra, và họ càng không bao giờ mong muốn bị can bị chết trong khi họ thực thi nhiệm vụ. Bởi hơn ai hết, họ biết rõ hậu quả pháp lý sẽ như thế nào, điều gì sẽ đến với họ nếu như bị can bị chết trong quá trình giam giữ hoặc hỏi cung. 

Nói một cách dân dã, chả có ai dại gì đánh đổi sự nghiệp của mình bằng cách đánh chết một người, để rồi phải đối mặt với tòa án lương tâm cũng như tòa án hình sự.

Bài học từ vụ ông Nguyễn Thanh Chấn và nay là vụ án Hàn Đức Long đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho cơ quan điều tra trong quá trình tác nghiệp, và dường như, việc lắp camera tại buồng hỏi cung và cho phép luật sư có mặt trong quá trình hỏi cung được coi như một giải pháp ngăn chặn tình trạng này.

Tôi ủng hộ việc trang bị camera tại buồng hỏi cung và cho phép luật sư có mặt trong quá trình xét hỏi để chống lại hiện tượng bức cung, nhục hình. 

Nhưng có lẽ, trên hết, giải pháp căn cốt nhất cho vấn đề này vẫn là nâng cao trình độ năng lực cũng như phẩm chất đạo đức cho đội ngũ ĐTV. Bên cạnh đó, việc giáo dục công dân về lòng trung thực, ý thức tôn trọng luật pháp cũng vẫn là giải pháp lâu dài.

HÀNH ĐỘNG NHỎ, Ý NGHĨA LỚN

Nguyen Thi Thao

Việt Nam là đất nước có nhiều nghịch lí, nhiều đến mức những điều nghịch lí trở thành hợp lí và đồng thời những điều hợp lí bỗng trở thành vô lí. Đối với công tác nhân sự, chả phải ví von con ông này bà kia, chỉ cần nhìn chị Mượt đã thấy một ví dụ điển hình, tài giỏi thượng liu yêu kiều nhưng chả được làm đéo gì, sáng đến cơ quan uống chè bồm bật máy tính chém gió trên FB, chiều cắp đít về ăn cơm nhà trở thành một điều hoàn toàn bình thường giản dị. Hehe.

Mấy ngày qua, thông tin liên quan đến đảo Gạc Ma khá nóng trên các diễn đàn, khắp nơi là những công to việc lớn liên quan đến sự kiện đau thương lịch sử này. Lẫn trong những sự kiện to tát ấy, một thân phận bé bỏng tuyệt vọng gạt nỗi tự ti bấm nút send gửi đến trang FB cá nhân một Bộ trưởng lời cầu xin giúp đỡ. Em cần có một công việc để có thể chăm sóc người anh tật nguyền và người mẹ già khốn khổ. Em là con một liệt sỹ đã hi sinh ngoài đảo Gạc Ma năm xưa ấy.

Qua mạng xã hội, vị Bộ trưởng ngay lập tức phản hồi và có công văn yêu cầu địa phương tạo điều kiện sắp xếp. Phản ứng khá nhanh của bà khiến nhiều người bất ngờ xen lẫn nhiều cảm xúc. Người thì cảm động, người thì chê bai, người thì nghi ngờ ... riêng chị Mượt lại lo lắng.

Đã nhiều năm làm việc trong bộ máy, chị hiểu công tác nhân sự là một quy trình phức tạp, cứng nhắc và đầy rủi ro. Việc yêu cầu một cơ quan địa phương sắp xếp nhân sự bất thường một cách công khai của vị Bộ trưởng, mặc dù hợp lẽ nhân sinh nhưng rất dễ làm trò cười cho những kẻ ghen ghét. Trên bảo dưới không nghe là chuyện quá bình thường của hệ thống.

Trên một số tờ báo, phát ngôn của một vị quan chức ngành Y địa phương về quy trình và chỉ tiêu, kèm theo dẫn giải nghị định nọ kia của Thủ tướng khiến nỗi lo lắng của chị càng tăng thêm bội phần. Một hành động đẹp, ý nghĩa với vong linh những liệt sĩ bỏ thân mình vì đất nước có nguy cơ trở thành một yêu cầu lố bịch.

Rất may, cách đây mấy tiếng, người đứng đầu địa phương đã quyết định đặc cách đồng í tiếp nhận cô bé con liệt sĩ vào làm việc ở một bệnh viện huyện. Ước mơ của em đã thành hiện thực đúng vào ngày giỗ của bố em.

Cái kết hợp lí của những tấm lòng đã phần nào lấy lại niềm tin vốn còn quá ít ỏi trong dân chúng. Giờ đây, họ có quyền hi vọng tiếng nói của mình được lắng nghe và thấu hiểu. Còn chị Mượt, mặc dù trút khỏi nỗi lo lắng và thâm tâm vẫn không hẳn đồng í với cảnh quan chức cấp cao phải tận tay đi lo những sự vụ, bởi có hàng triệu thân phận như vậy ở đất nước này, nhưng xét cho cùng, ngọn núi cao há chẳng phải được hình thành từ những viên đá nhỏ hay sao.

Đọc đến đây mời các quý cô dừng lại, lấy điện thoại soạn tin nhắn GM gửi 1407, các quý cô đã góp một viên đá trị giá 14.000 đồng vào quỹ Tấm Lòng vàng của Báo Lao động để xây dựng khu tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma, một việc í nghĩa cho tương lai.

Hành động nhỏ trong những ngày kỉ niệm lịch sử đau thương lớn hơn nhiều những sự kiện hào nhoáng kim tiền, tiền hô hậu ủng, biểu ngữ băng rôn. Phỏng các quý cô?

Thứ Ba, ngày 31 tháng 3 năm 2015

TRUYỀN THÔNG BẤT LƯƠNG VÀ TRUYỀN THÔNG GIẢI CỨU

Bài chỉ để giải trí, nhưng không cấm mọi người suy ngẫm.

*****************

Cách đây chưa lâu, chị Mượt có viết một bài về truyền thông bất lương, nó có thể coi là một dạng khủng bố bởi ảnh hưởng tiêu cực của nó đối với xã hội và cộng đồng. Nhưng vừa rồi, qua vụ con ruồi của Tân Hiệp Phát, chị phát hiện ra có một dạng còn kinh khủng hơn truyền thông bất lương. Đó là truyền thông giải cứu.

Để các quý cô tiện theo dõi, chị nhắc lại một chút về truyền thông bất lương.

Như thế nào là truyền thông bất lương? Trước khi nói về điều thú vị và cay đắng này, chị định nghĩa lại một vấn đề.

Chắc các quý cô đái ra quần khi nghe đến những cái tên như Binladen, Taliban, hồi giáo cực đoan IS... Chúng được thế giới đặt cho cái tên "Phần tử khủng bố".

Tuy nhiên, khủng bố không chỉ đơn thuần trong việc đánh bom, giết người như bọn Taliaban, IS..., đó là khủng bố chính trị và tôn giáo. Thực tế khủng bố còn bao hàm những hoạt động khác, cho các mục đích khác.

Mặc dù còn nhiều tranh cãi nhưng khủng bố được tạm định nghĩa "là hoạt động phá hoại, đe dọa bằng lời nói, truyền đi các hình ảnh hoặc video giết người do cá nhân hoặc tổ chức thực hiện, gây hoang mang khiếp sợ hoặc tổn thất cho xã hội và cộng đồng."

Hay nói gọn lại đó là những hành động đẩy cộng đồng rơi vào nỗi sợ hãi. Càng sợ hãi càng tốt. Đặc biệt là những hành động hướng tới những mục tiêu không có khả năng tự vệ.

Hàng trăm lời đồn không kiểm chứng được các cơ quan truyền thông vô trách nhiệm đều đặn tung lên hàng ngày khiến xã hội sống trong cảm giác bất an, lo sợ. Ăn đéo dám ăn, mặc đéo dám mặc. Từ mục tiêu tốt đẹp ban đầu là cảnh báo, các cơ quan truyền thông chuyển mục tiêu thành tung tin giật gân, câu khách, bất chấp hậu quả mà xã hội phải gánh chịu.

Quay lại chuyện ngôn ngữ. Danh từ khủng bố "terrorism"trong tiếng Anh và "terreur" tiếng Pháp hoá ra được bắt nguồn từ "terreō" là một động từ trong tiếng Latin, có nghĩa là "sợ hãi". Đẩy nỗi sợ hãi lên cao, đó là một hành động khủng bố.

Đã đến lúc phải coi những thông tin không kiểm chứng gây bất an lo sợ cho xã hội là một dạng khủng bố thông tin. Càng đẩy nỗi sợ hãi cho cộng đồng lên cao, càng phải coi đó là một kẻ khủng bố nguy hiểm.

Tân Hiệp Phát bị truyền thông có lương và bất lương tẩn cho lên bờ xuống ruộng, trả giá bằng hàng trăm tỉ doanh số so với cùng kì, tuy nhiên, trong lúc nước sôi lửa bỏng, hàng chục nhà nghĩa hiệp nhảy vào giải cứu với những bản kế hoạch kinh hồn. "Truyền thông giải cứu" có lẽ cần phải được định nghĩa lại và Việt hoá để dễ hiểu hơn là dùng cái tên cũ "Xử lí khủng hoảng".

Trong số các đơn vị Truyền thông giải cứu, người đứng ngoài không khó nhận ra đâu là dân chuyên và đâu là kẻ cơ hội. Bằng những giải pháp chắp vá, khá nhiều đơn vị truyền thông giải cứu giống kẻ "gặp cháy nhà vác xô không có nước vào hôi của".

Không thể hiểu nổi, khi cơn thịnh nộ của xã hội đối với Tân Hiệp Phát đã qua đi, vậy mà, thỉnh thoảng lại thấy xuất hiện một phương pháp giải cứu ngớ ngẩn khiến sự việc lại tiềm ẩn bùng nổ trở lại. Một số bài ca ngợi thô thiển hay trang suthattanhiepphat là một dạng như vậy.

Kẻ dựng lên trang suthattanhiepphat với mục đích giải cứu THP phải nói là một kẻ hoang tưởng điên rồ khi gắn sự việc thuần tuý thương mại với một hành động chính trị. Đặc biệt là thời điểm khi khủng hoảng đã dần đi vào quên lãng. Hành vi này không khác đổ dầu vào đốm lửa sắp tắt khiến những hành động giải cứu khác trở thành vô nghĩa.

Có bệnh thì vái tứ phương, nhưng rõ ràng Đông, Tây y không thể kết hợp với cúng. Tiền mất tật vẫn mang. Đó cũng là điều đau xót cho một doanh nghiệp.

Còn nếu trang bỏ mẹ kia được dựng lên với mục đích khen cho mày chết thì đối thủ của THP quả là cao tay, chứng tỏ truyền thông bất lương nguy hiểm gấp cả triệu con ruồi.

Xuất phát từ mối quan hệ tốt đẹp xa xưa, lời khuyên chân tình nhất của chị Mượt đến với những người của THP là hãy quên cmn xử lí bằng truyền thông đi. Giờ tập trung sốc lại những đại lí đã mất trong khủng hoảng vừa qua mới là điều quan trọng nhất. Bán hàng được hay không đôi khi không phải do khách hàng mà là lời tư vấn trực tiếp của đại lí. Phỏng ạ.

Bài này là một dạng mẫu của truyền thông giải cứu, anh của truyền thông bất lương, tin thì tin đéo tin thì thôi. Hehe.

Nguồn: Chị Mượt

LUẬT HÓA CÁC BIỆN PHÁP ĐIỀU TRA ĐẶC BIỆT...

Khoai@

Lần đầu tiên trong lịch sử, các biện pháp điều tra đặc biệt đã được đề nghị luật hóa trong Dự thảo bộ luật Tố tụng hình sự để cụ thể hóa yêu cầu của Hiến pháp - "Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật". 


Các biện pháp đặc biệt được đề cập như: nghe điện thoại bí mật, ghi âm, ghi hình bí mật, khám xét bí mật, bóc mở thư tín, bưu kiện, bưu phẩm, phong tỏa tài sản, nguồn tài chính...Đây là những biện pháp điều tra thường được áp dụng với một số tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, phạm tội có tổ chức thuộc loại tội xâm phạm an ninh quốc gia, ma túy, khủng bố, rửa tiền và tham nhũng.

Tuy nhiên, đây lại là những biện pháp trực tiếp hạn chế quyền con người, quyền công dân, liên quan tới bí mật đời tư, thư tín, chỗ ở, tài sản của công dân...vì thế đã có 2 luồng ý kiến là ủng hộ và chưa ủng hộ.


Ngay cả luồng ý kiến ủng hộ cũng còn đề nghị phải cân nhắc thận trọng về thời điểm, thời hạn, đối tượng áp dụng. Cũng có ý kiến đòi hỏi phải nêu rõ, biện pháp đặc biệt là các biện pháp nào. 

Tuy nhiên, Thượng tướng Lê Quý Vương cho rằng, các biện pháp đặc biệt không cần nêu cụ thể trong luật mà giao cho Bộ Công an quyết định.

Đồng quan điểm với ông Lê Quy Vương, Ông Nguyễn Thanh Hồng, ủy viên UB Quốc phòng An ninh, thì đặt vấn đề liệu quy định cụ thể trong luật có khả thi không: "Vì áp dụng biện pháp này phụ thuộc vào tình hình tội phạm. Luật chỉ nên quy định mang tính nguyên tắc, rồi cụ thể hóa trong các luật khác như luật Phòng chống ma túy".

Đại diện cơ quan soạn thảo, Viện trưởng Viện kiểm sát NDTC Nguyễn Hòa Bình phân tích: Đây có thể là nguồn chứng cứ trực tiếp chứng minh tội phạm, đã được quy định ở nhiều luật như an ninh quốc gia, phòng chống ma túy, rửa tiền..., không có gì là mới, quốc tế đã làm rồi. "Nhưng chúng tôi không thể quy định cụ thể, mà nhường quyền cho Chính phủ, tức là Bộ Công an. Và chỉ quy định trong 3 trường hợp: Thứ nhất là liên quan đến an ninh quốc gia, ma túy, tham nhũng, khủng bố, rửa tiền; Thứ hai là tội phạm đặc biệt nghiêm trọng và có tổ chức; và thứ ba là người bị hại, người tố giác tội phạm tự nguyện đề nghị cơ quan điều tra tổ chức công tác bí mật đối với mình", ông Bình cho biết.

Theo Viện trưởng, để Bộ Công an quy định cụ thể cũng là do với sự phát triển của công nghệ, chưa thể nhìn hết được các biện pháp có thể có trong tương lai. Ông cũng nhấn mạnh: "Nhưng vẫn có những nguyên tắc rất chặt chẽ là người điều tra chỉ được dùng những thông tin để chứng minh tội phạm, những thông tin khác có được phải hủy".

Thực tế, nước nào cũng đã áp dụng các biện pháp điều tra đặc biệt này. Tuy nhiên, không phải bất cứ biện pháp điều tra đặc biệt nào cũng được luật hóa. 


Người viết entry này cho rằng, luật hóa các biện pháp này thể hiện sự minh định của luật pháp đối với những hoạt động mà người dân cho là nhạy cảm. Mặt khác, nó cho phép các cơ quan chức năng và người dân có điều kiện giám sát các hoạt động của cơ quan điều tra và chính nó lại tạo ra một hành lang pháp lý an toàn cho những người thực thì công vụ.


Cho dù các biện pháp điều tra đặc biệt này có được luật hóa hay không, đây cũng là một bước tiến mới trong hoạt động lập pháp ở nước ta. 

SỰ NGUY HIỂM CỦA LỰC LƯỢNG DÂN QUÂN BIỂN TRUNG QUỐC TRÊN BIỂN ĐÔNG

Hồng Thủy

(GDVN) - Tháng 8 năm ngoái Trung Quốc cũng sử dụng một đội dân quân biển diễn tập ở vịnh Bắc Bộ với nhiệm vụ trinh sát và đánh chặn để bảo vệ 1 giàn khoan.

Tàu cá Trung Quốc chuẩn bị kéo ra vùng biển Senkaku ở Hoa Đông. Ảnh: WSJ.

Andrew Erickson, một giáo sư đại học Chiến tranh Hải quân Hoa Kỳ, nhà nghiên cứu trung tâm Fairbank của Havard ngày 31/3 viết trên trang cá nhân của tờ The Wall Streets Journal, lực lượng dân quân biển do chính phủ Trung Quốc tổ chức và tài trợ đang đóng vai trò quan trọng trong việc thực hiện tham vọng (bành trướng) lãnh thổ ở Biển Đông và Hoa Đông.

Trung Quốc là một trong số rất ít quốc gia có lực lượng dân quân biển. Lực lượng này thông thường bao gồm các tàu cá dân sự đóng nhiều "vai diễn" trên biển, từ việc được điều động tham gia cứu hộ cứu nạn trên biển cho đến đổ bộ đảo, tuyên bố "chủ quyền". Những ngư dân này vẫn làm việc hàng ngày trong các công ty, tập đoàn nghề cá lớn và được tuyển dụng, huấn luyện bởi các tổ chức quân sự để bảo vệ (cái gọi là) lợi ích hàng hải của Trung Quốc.

Dân quân biển Trung Quốc được thành lập ngay những năm đầu tiên hình thành nhà nước này, được rút ra từ đội tàu cá lớn nhất thế giới. Những năm gần đây nó đã phát triển một cách khá tinh vi và được nâng cao tầm quan trọng, thực hiện các nhiệm vụ từ vận chuyển vật liệu xây dựng ra đảo đến thu thập thông tin tình báo. Thậm chí các đơn vị "dân quân biển" trọng tâm có thể được huấn luyện cách đối đầu với tàu nước ngoài nếu cần thiết theo kiểu "chiến tranh du kích trên biển".

Hiện tại lực lượng này về cơ bản được Bắc Kinh sử dụng như tuyến đầu tiên để giám sát, hỗ trợ và gây áp lực với đối phương trong việc thúc đẩy yêu sách chủ quyền quốc gia và lợi ích (vô lý, phi pháp) của Trung Quốc ở Hoa Đông và Biển Đông. Lực lượng dân quân biển Trung Quốc ít được biết đến ở nước ngoài, nhưng nó có thể cho một cái nhìn sâu sắc về giá trị của mình thông qua các nguồn Trung Quốc công bố công khai.

Trong tất cả những câu hỏi về lực lượng dân quân biển Trung Quốc, phức tạp nhất là ai điều khiển chúng. Xây dựng và đào tạo lực lượng dân quân biển hàng ngày được thực hiện bởi các lực lượng vũ trang ở các tỉnh thành ven biển. Chỉ huy quân sự cấp huyện trực tiếp chỉ đạo các hoạt động liên quan đến quân sự của lực lượng dân quân biển này. Tuy nhiên hoạt động của chúng rất phức tạp vì lực lượng này đóng nhiều vai trò khác nhau và đặt dưới sự chỉ huy trực tiếp của nhiều cơ quan khác nhau.

Gần đây những nỗ lực đã được thực hiện để chuyển đổi lực lượng dân quân biển riêng lẻ rời rạc bằng cách giảm quy mô kích thước và tăng cường đào tạo "chuyên môn". Một số đơn vị dân quân biển được chỉ định hỗ trợ cho quân đội và hải cảnh Trung Quốc, điển hình như tiểu đoàn dân quân biển huyện Ngọc Hoàn, tỉnh Chiết Giang được giao nhiệm vụ vận chuyển, cung cấp nhiên liệu, đạn dược và các vật tư khác cho các tàu hải quân.

Các đơn vị khác có vai trò hỗ trợ qua trinh sát, bảo vệ các công trình trọng điểm, khu vực quan trọng, gây nhiễu, tung hỏa mù đối phương, làm tăng năng lực vận tải biển, sửa chữa và cứu hộ y tế. Tháng 8 năm ngoái Trung Quốc cũng sử dụng một đội dân quân biển diễn tập ở vịnh Bắc Bộ với nhiệm vụ trinh sát và đánh chặn để bảo vệ 1 giàn khoan. 

Dân quân biển là lực lượng giúp Trung Quốc duy trì sự hiện diện tại các khu vực (nước này nhảy vào) tranh chấp hoặc đổ bộ lên các đảo khẳng định yêu sách chủ quyền (vô lý, phi pháp) phối hợp với các hoạt động chính trị, ngoại giao của nhà nước.

Mục đích Bắc Kinh sử dụng lực lượng này là kết hợp tốt nhất các hoạt động đánh bắt cá hàng ngày với duy trì khả năng đáp ứng nhanh chóng các hoạt động quân sự. Hàng ngàn tàu cá của lực lượng dân quân biển được trang bị hệ thống định vị vệ tinh dẫn đường quân sự Bắc Đẩu cho phép họ theo dõi các lực lượng khác, truyền tải thông điệp ngắn, thậm chí được trang bị cả máy tính bảng. 

QUYỀN IM LẶNG LẠI NÓNG

Cuteo@

Hôm qua, 30/3/15, UBTP của Quốc hội bắt đầu phiên họp toàn thể lần thứ 16 với việc thẩm tra dự án BLTTHS (sửa đổi). Dự án luật do VKSND Tối cao chủ trì soạn thảo, bổ sung mới tới 166 điều, sửa đổi 290 điều, bãi bỏ 19 điều và chỉ còn giữ nguyên 27 điều. 

Một trong những nội dung được tranh luận nhiều nhất là "Quyền im lặng"

Phó Viện trưởng VKSND Tối cao Lê Hữu Thể, cho rằng BLTTHS hiện hành đã quy định quyền này. Tại Điều 10 quy định: “Trách nhiệm chứng minh tội phạm thuộc về các cơ quan tiến hành tố tụng. Bị can, bị cáo có quyền nhưng không buộc phải chứng minh là mình vô tội”. Hay các điều 48, 49, 50 quy định: “Người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có quyền trình bày lời khai, đưa ra ý kiến”.

Thứ trưởng Bộ Công an Lê Quý Vương đề nghị cân nhắc: "Chúng ta đứng trước một sự việc phạm tội, chúng ta phát hiện tội phạm và phải bảo vệ người bị hại. Có mạng người bị giết ở đấy, người ta có ngóc đầu dậy được không để tố giác tội phạm? Đành rằng anh có quyền nhưng không nên nói câu “quyền im lặng”. Tôi đề nghị cân nhắc thật kỹ, không thì rất khó cho cơ quan điều tra (CQĐT)”.

Ông Vương cũng nói thêm: "Anh đã gây án, đã có tội, có hành vi vi phạm pháp luật thì anh phải có sự trình bày chứ? Tôi bảo vệ quyền lợi cho anh nhưng anh phải tôn trọng... Nó chém nó giết thế, đưa vào công an, cứ ngồi im, chờ mấy ngày đợi ông luật sư đến thì chả ai làm được. Đó là thực trạng".

Và đây là nội dung chính trong bài viết của ông Trần Dương Công - Viện kiểm sát nhân dân huyện Ea Súp, tỉnh Đăk Lăk, bàn về vấn đề này:


Hiện nay, chưa có văn bản pháp lý nào chính thức quy định về quyền im lặng của người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo.Tại một số nước trên thế giới như Mỹ, Nhật Bản, họ quy định quyền im lặng là quyền không khai báo khi không có sự tư vấn, chứng kiến của luật sư. Theo đó, khái niệm im lặng không có nghĩa là không nói bất cứ điều gì mà im lặng là chưa khai khi chưa có sự hiện diện của luật sư. Hiểu theo cách như trên thì im lặng chỉ được thực hiện trong một giới hạn nhất định, khi chưa có luật sư thì người bị bắt, người bị tạm giữ sẽ không khai báo bất cứ điều gì có liên quan đến nội dung vụ việc; Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu im lặng có nội hàm rộng hơn không khai báo. Không khai báo không đồng nhất với im lặng, không khai báo là không nói bất cứ điều gì có liên quan vụ việc, trường hợp đặc biệt người bị bắt, người bị tạm giữ vẫn khai nhưng khai báo quanh co, chối tội, khai không đúng sự thật thì vẫn nằm trong khái niệm không khai báo. Trong trường hợp này, im lặng là không khai bất cứ điều gì có liên quan đến vụ việc trong bất cứ giai đoạn nào của quá trình tố tụng. Kể cả trong trường hợp có luật sư là người bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp thì im lặng vẫn hiện hữu và vẫn có thể được thực hiện. Vì vậy, một khi quyền im lặng vẫn có hiệu lực thì đồng nghĩa họ có quyền im lặng trong suốt quá trình tố tụng, thậm chí cho đến khi họ ra trước Tòa án.


Đã có nhiều ý kiến cho rằng nên quy định quyền im lặng vào Bộ luật Tố tụng hình sự với lý do, thời gian qua, xảy ra một số vụ án, người bị bắt, bị tạm giữ bị bức cung, dùng nhục hình và sự việc có thể không xảy ra nếu khi được triệu tập đến cơ quan điều tra, họ có quyền im lặng cho đến khi luật sư có mặt hoặc việc hỏi cung chỉ được diễn ra khi có mặt luật sư. Tuy nhiên, sẽ là không thuyết phục nếu quy định quyền im lặng vào Bộ luật Tố tụng hình sự, bởi những lý do sau đây:

Một là, nếu quyền im lặng được quy định trong Bộ luật Tố tụng hình sự thì được áp dụng như thế nào và trong giai đoạn nào của quá trình tố tụng. Theo đó,quyền im lặng chỉ được áp dụng từ khi một người bị bắt cho đến khi được gặp luật sư hay quyền im lặng được áp dụng trong suốt quá trình tố tụng, theo đó, người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo không chỉ im lặng trong suốt quá trình điều tra mà đến giai đoạn xét xử, tại phiên tòa đều có quyền giữ im lặng, không cần biết có hay không có sự hiện diện của luật sư, không cần thiết phải nói bất cứ điều gì vào bất cứ thời điểm nào hoặc trả lời bất cứ câu hỏi nào. Tất nhiên, quyền im lặng không phải là quyền tuyệt đối và có thể không được áp dụng trong một số trường hợp nhất định.

Nếu chọn cách thứ nhất,quyền im lặng chỉ được áp dụng từ khi bị bắt cho đến khi gặp luật sư thì khi chưa có sự hiện diện của luật sư thì người bị bắt, bị tạm giữ sẽ không khai bất cứ điều gì có liên quan đến vụ việc, có luật sư mới khai, không có sẽ không khai. Vậy khoảng thời gian chờ đợi sự hiện diện của luật sư có được giới hạn không và nếu có thì sẽ được giới hạn trong thời gian bao lâu, trong thời gian chờ đợi luật sư, cơ quan tiến hành tố tụng có được khởi tố vụ án, khởi tố bị can và áp dụng các biện pháp ngăn chặn khác hay không. Chưa kể, không phải trường hợp nào cũng thuê luật sư hoặc luật sư đến ngay sau khi thân chủ của họ bị bắt, bị tạm giữ như ở một số nước trên thế giới, trong trường hợp người bị bắt không thuê luật sư thì giải quyết như thế nào.

Nếu chọn cách thứ hai, thì việc im lặng trong suốt quá trình tố tụng có bị coi là chống đối, là không hợp tác với cơ quan thực thi pháp luật và trong nhiều trường hợp có thể gây ra những cản trở nhất định cho cơ quan tiến hành tố tụng trong việc thu thập thông tin, củng cố chứng cứ, hoàn thiện hồ sơ vụ án. Chưa kể, với vụ án có nhiều đồng phạm, nhiều tình tiết liên quan đến nhiều người, nhiều vụ thì việc im lặng của người bị tạm giữ, bị can, bị cáo có thể sẽ gây trở ngại trong quá trình điều tra, phá án, thậm chí có thể để lọt tội phạm.