Bài mới nhất

Chủ Nhật, ngày 30 tháng 8 năm 2015

NHỚ VỀ ANH - NGƯỜI ĐẦU TIÊN NGÃ XUỐNG TRONG CUỘC CHIẾN CHỐNG BÀNH TRƯỚNG BẮC KINH

Nhớ về anh - người đâu tiên ngã xuống trong cuộc chiến chống bành trướng

Cái tên Lê Đình Chinh quen thuộc với mình, từ cách đây hơn 30 năm.Hồi ấy, tuy còn bé tý nhưng vẫn nhớ Đài Tiếng nói Việt Nam, suốt ngày ra rả hát bài “Chúng tôi là đồng đội Lê Đình Chinh” và đọc vô vàn những bài xã luận, phản ánh… kể chuyện, phát động, nêu gương Anh hùng Lê Đình Chinh.

Anh hùng – Liệt sĩ Lê Đình Chinh.

Thậm chí hồi ấy, mình nhớ còn có khá nhiều sách truyện viết về anh, kể cả truyện tranh, vẽ hình to tướng…

Tất cả để thấm vào đầu mình: Anh Lê Đình Chinh là tấm gương yêu nước của cả 1 thế hệ thanh niên yêu nước Bảo vệ Tổ quốc, trước bọn bành trướng bá quyền Trung Quốc tàn ác, thâm độc và tham lam.

Hơn 30 năm đã qua đi, lịch sử nước ta hình như có nhiều chương bị che phủ, nên rất nhiều người không biết tường tận về cuộc Chiến tranh Vệ quốc 1979-1989 với bao địa danh thấm đẫm máu bộ đội – nhân dân, bao nhiêu tên người làm thành ý chí quật cường nước Việt giữ đất biên cương … Sự quên lãng ấy, nguy hiểm lắm.

Sự nguy hiểm này còn đồng nghĩa với có tội, với bao người đã ngã xuống, hiến dâng tuổi xuân trong trắng cho sự toàn vẹn lãnh thổ, cương vực bờ cõi cha ông.

Một trong những người như vậy là Liệt sĩ Lê Đình Chinh, anh ngã xuống khi tròn 18 tuổi và anh là “Người chiến sĩ đầu tiên của các Lực lượng Vũ trang chúng ta hy sinh ở tuyến Biên giới phía Bắc, kể từ khi nhà cầm quyền Trung Quốc gây ra các cuộc xung đột, tranh chấp biên giới từ năm 1974″.

Cuốn “Các Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”, do Nhà Xuất bản Quân đội nhân dân xuất bản, ghi rõ:

Lê Đình Chinh sinh năm 1960, quê ở xã Hoằng Quang, huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Trú quán tại Nông trường Sông Âm (huyện Ngọc Lạc, tỉnh Thanh Hóa).

Khi hy sinh, đồng chí là Thượng sĩ, Tiểu đội trưởng, Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 12, Bộ Tư lệnh Công an nhân dân vũ trang (nay là Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng), Đoàn viên Đoàn TNCSHCM).

Ở gia đình Lê Đình Chinh là người con ngoan, ở Trường Phổ thông Lê Đình Chinh là học sinh giỏi toàn diện, là đội viên tốt. Lê Đình Chinh luôn luôn gương mẫu, hăng hái phấn đấu, rèn luyện tốt, được mọi người rất quý mến. Được vào Lực lượng Công an nhân dân vũ trang, Lê Đình Chinh học tập, rèn luyện hăng say, luôn luôn nêu cao ý thức tổ chức kỷ luật, trưởng thành nhanh chóng và vững chắc.

Lính TQ (mũ vải) khiêu khích Bộ đội ta tại khu vực biên giới

Lê Đình Chinh đã tham gia chiến đấu nhiều trận chống quân Pôn Pốt-Iêng-xa-ri gây chiến tranh Biên giới Tây Nam. Đồng chí đã diệt và làm bị thương nhiều tên địch, góp phần tích cực bảo vệ vũng chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và an ninh Biên giới của Tổ quốc.

Ngày 26/8/1978, hàng chục tên côn đồ đã vượt biên giới sang đất ta hành hung cán bộ, phụ nữ và nhân dân địa phương. Lê Đình Chinh đã mưu trí tấn công địch, bằng tay không đánh gục hàng chục tên côn đồ góp phần tích cực cùng đơn vị và nhân dân biên giới giữ vững an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội ở khu vực Biên phòng ải Bắc.

Trong cuộc chiến này, Lê Đình Chinh đã anh dũng hy sinh, nêu gương sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng trong chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

Trung ương Đoàn Thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh đã kịp thời tuyên dương công trạng và truy tặng đồng chí Huy hiệu “Vì thế hệ trẻ”; phát động trong thế hệ trẻ Việt Nam phong trào “Sống, chiến đấu rực lửa Anh hùng như Lê Đình Chinh”.

Lính TQ đe dọa phóng viên ghi hình hành 

Ngày 31/10/1978, Liệt sĩ Lê Đình Chinh được Chủ tịch nước CHXHCNVN truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân”.

Cụ thể hơn về trường hợp hy sinh của Thượng sĩ Lê Đình Chinh, tài liệu từ Bộ đội Biên phòng cho biết:

Ngày 12/7/1978, phía Trung Quốc đột ngột ra lệnh đóng Cửa khẩu. Từ đó, số người Hoa bị chặn lại ứ nghẽn ở các Cửa khẩu ngày càng đông (Bắc Luân hơn 1.000 người; Hữu Nghị hơn 4.000 người; Lào Cai 500 người). Họ sống trong cảnh “màn trời, chiếu đất” gây nhiều khó khăn cho ta trong việc giữ gìn an ninh trật tự xã hội. Vì vậy, vấn đề giải tỏa người Hoa ở các Cửa khẩu trở thành nhiệm vụ cấp bách.

Ngày 8/8/1978, ta thực hiện kế hoạch giải tỏa người Hoa ở Cửa khẩu Bắc Luân (Quảng Ninh).

Đúng 9 giờ 25 phút, Đội Công tác (gồm 25 chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang, 13 đồng chí Cảnh sát nhân dân, 6 cán bộ Y tế và các Phóng viên báo chí quay phim, nhiếp ảnh) lên cầu giải thích, vận động người Hoa quay trở lại sinh sống ở Việt Nam.

Biên phòng VN (phải) và Biên phòng TQ (trái) trong 1 buổi trao đổi.

Khi đoàn công tác vừa bước chân lên tới đầu cầu, thì bị bọn côn đồ ném gạch đá tới tấp vào đoàn ta, làm cho một số đồng chí bị thương. Do có kế hoạch trước nên khi xảy ra xung đột, các lực lượng ta liền tập trung tấn công trấn áp những tên côn đồ đầu sỏ, đuổi chúng chạy dạt về bên kia biên giới.

Đến 10 giờ 10 phút, cả 700 người Hoa ùn tắc tại Cửa khẩu kéo nhau chạy về bên kia cầu. Tình hình khu vực cửa khẩu Bắc Luân được kiểm soát.

Tại khu vực Cửa khẩu Hữu Nghị, đến đầu tháng 8/1978, số người Hoa ùn lại đã lên tới trên 4.000 người. Họ dựng lán bừa bãi ở khu vực cấm, ăn ở rất mất vệ sinh. Bọn phản động trong số người Hoa chuẩn bị gây rối trật tự trị an ở khu vực cửa khẩu.

Kiên quyết không để tình trạng này kéo dài, dưới sự chỉ đạo của Trung ương, tỉnh Cao Lạng quyết tâm giải toả toàn bộ số người Hoa đang ùn lại Cửa khẩu.

KHIẾP, BÀ GIÀ 68 MÀ HAM THẾ?

Tên bài do tre làng tự đặt. Đây là bài gốc trên báo Đất Việt:

Vợ U70 đuổi chồng ra chuồng bò ngủ vì... thận yếu

(Kỳ án) - Hai vợ chồng đều đã U70 nhưng người vợ vẫn rất xung mãn. Người chồng không đáp ứng được liền bị vợ bắt ôm lư hương bố mẹ ra chuồng bò ngủ

Sống với nhau đến đầu bạc răng long vẫn ly hôn

Câu chuyện hi hữu này xảy ra ở huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh giữa cặp vợ chồng ông Nguyễn Văn Hải 70 tuổi và bà Trần Thị Lan 68 tuổi. Hai vợ chồng này đã từng chung sống với nhau gần 50 năm khá hạnh phúc và vui vẻ, kinh tế tương đối khá giả. Con cái đều đã thành đạt, xây dựng ra đình riêng.

Những tưởng hai ông bà này chỉ rời xa nhau khi một trong hai người về thế giới bên kia. Nhưng đột nhiên ông Hải lại làm đơn xin ly hôn gửi ra tòa khiến ai cũng bất ngờ.

Chị Lễ Thị Gẫm - Thẩm phán, Phó chánh án TAND huyện Châu Thành, tỉnh Trà Vinh là người trực tiếp thụ lý giải quyết vụ việc này. Với kinh nghiệm trong nghề của mình, chị Gẫm cho rằng hai vợ chồng này phải có điều gì đó mâu thuẫn ghê gớm lắm mới quyết định cắt đứt với nhau như vậy.

Chị Lê Thị Gẫm - Thẩm phán, phóng chánh án TAND huyện Châu Thành chia sẻ câu chuyện với PV

Tuy nhiên trong đơn ly hôn và ở cả hai buổi hòa giải ông Hải chỉ đưa ra một lý do duy nhất là do hai vợ chồng không hợp nhau trong quan điểm sống. Còn bà Lan thì khẳng định hai vợ chồng không có chuyện gì và cũng không muốn lýy hôn.

Lý do ly hôn của ông Hải không được thẩm phán chấp nhận vì không thuyết phục. Thẩm phán yêu cầu ông Hải phải đưa ra được lý do chính xác và thuyết phục thì mới giải quyết cho hai người ly hôn. Lúc này ông Hải chịu nói ra lý do thực sự của mình.

Đuổi chồng ra chuồng bò ngủ, ghen với con dâu

Ông Hải cho rằng bao năm qua hai vợ chồng ông sống hạnh phúc vì hòa hợp về mọi chuyện. Tuy nhiên mấy năm gần đây do đã già nên sức khỏe giảm sút. Hơn nữa ông lại mắc bệnh thận nên việc sinh hoạt tình dục đối với ông chẳng khác nào là một cực hình. Trong khi đó bà Lan - vợ ông lại vẫn còn rất sung mãn, biết chồng không thể nhưng bà này vẫn muốn chồng “phục vụ”.

Khi ông Hải không thể “chiều” vợ thì lập tức bị bà Lan nổi cáu, nhiều khi đang đêm bà này bắt chồng ôm lư hương của bố mẹ ra chuồng bò ngủ. Chưa dừng lại, khi người con trai út xây dựng ra đình thì bà Lan còn nghi ngờ chồng “tòm tem” với con dâu nên mới không còn đủ sức để “phục vụ” vợ chỉ vì hay thấy con dâu hay pha cà phê cho bố chồng uống.

Bà Lan không chỉ ghen với con dâu một cách ra mặt ở trong gia đình mà bà còn mang chuyện này ra kể lể với nhiều người trong làng xóm. Mặc dù không có chuyện ông “tòm tem” gì với con dâu nhưng khi bị vợ lu loa lên như vậy cũng khiến ông Hải không còn mặt mũi nào mà nhìn bà con làng xóm từ đó ông mới quết định ly hôn.

Sau khi nghe ông Hải trình bày, để kiểm chứng thông tin Thẩm phán đã hỏi lại bà Lan và bà này thẳng thắn xác nhận lời ông Hải nói là đúng.

Chỉ xin vợ chia cho cái tủ thờ cũng khó khăn

Xét thấy lý do ly hôn của ông Hải là chính đáng và cuộc hôn nhân của hai vợ chồng này không thể hàn gắn được nên thẩm phán quyết định cho hai vợ chồng ly hôn. Bà Lan cũng bị thẩm phán nhắc nhở, cảnh cáo vì hành động đuổi chồng ra ngủ ở chuồng bò cùng với lư hương của bố mẹ.

Về tài sản chung ông Hải quyết định để cho bà Lan và vợ chồng người con trai út sở hữu hết. Bản thân ông sẽ về sống với một người con trai cả, ông chỉ xin bà Lan chia cho duy nhất một cái tủ thờ gia đình đang sử dụng để tiếp đặt lư hương của cha mẹ ông khi mang về nhà người con trai cả thờ cúng. Ông Hải muốn rằng tủ thờ đó là của mình để không ai có thể bắt ông bê lư hương của bố mẹ ra chuồng bò nữa.

Vậy nhưng yêu cầu tối thiểu này của ông Hải cũng không được bà Lan chấp nhận vì cho rằng chiếc tủ thờ này là do đích thân bà đi mua nên bà không cho ông Hải mang đi. 

Cuối cùng ông Hải đành xuống nước trả tiền cho bà Lan đi mua một chiếc tủ thờ khác đắt hơn để ông được chuyển cả tủ thờ lẫn lư hương của cha mẹ mình đi nơi khác tiếp tục thờ cúng. Phải như vậy bà Lan mới chịu đồng ý.

Sau khi đã giải quyết ly hôn và phân chia tài sản xong, ông Hải vẫn sợ vợ mình kháng án nên ông lấy trong túi ra một tập giấy tờ của bệnh viện chứng nhận rằng ông bị bệnh thận và yêu cầu thẩm phán kẹp chung vào hồ sơ vụ việc của mình.

Nhật Quang

NGƯỜI TỐT LUÔN Ở ĐÂU ĐÓ

Gieo nhân nào gặp quả nấy: Câu chuyện đáng để mọi người suy ngẫm

Một hôm một người đàn ông trông thấy một bà lão với chiếc xe bị xẹp lốp đậu bên đường. Tuy trời đã sẩm tối anh vẫn có thể thấy bà đang cần giúp đỡ. Vì thế anh lái xe tấp vào lề đậu phía trước chiếc xe Mercedes của bà rồi bước xuống.

Chiếc xe Pontiac cũ kĩ của anh vẫn nổ máy khi anh tiến đến trước mặt bà. Dù anh tươi cười nhưng bà lão vẫn tỏ vẻ lo ngại. Trước đó khoảng một tiếng đồng hồ không một ai dừng xe lại để giúp bà.

Nhìn bề ngoài của người đàn ông này, bà cụ lo lắng liệu anh có thể hãm hại bà không? Người đàn ông đã có thể nhận ra nỗi sợ hãi của bà lão đang đứng bên ngoài chiếc xe giữa trời lạnh. Anh hiểu cảm giác lo sợ của bà như thế nào. Cái run đó, nỗi lo sợ trong lòng đó mới là lý do tự nó thành hình trong ta.

Anh nói: “Tôi đến đây là để giúp bà thôi. Bà nên vào trong xe ngồi chờ cho ấm áp? Luôn tiện, tôi tự giới thiệu tôi tên là Bryan Anderson”.Thật ra thì xe của bà chỉ có mỗi vấn đề là một bánh bị xẹp thôi nhưng đối với một bà già thì nó cũng đủ gây phiền não rồi.

Bryan bò xuống phía dưới gầm xe, tìm một chỗ để con đội vào và lại bị trầy da chỗ khuỷ tay cũng như lòng bàn tay một hai lần gì đó. Chẳng bao lâu anh đã thay được bánh xe nhưng anh bị dơ bẩn và hai bàn tay bị đau rát.Trong khi anh đang siết chặt ốc bánh xe, bà cụ xuống và bắt đầu nói chuyện với anh. Bà cho anh biết bà từ St. Louis đến và chỉ mới đi được một đoạn đường.

Bà không thể cảm ơn đầy đủ về việc anh đến giúp đỡ cho bà.Bryan chỉ mỉm cười trong lúc anh đóng nắp thùng xe của bà lại. Bà cụ hỏi bà phải trả cho anh bao nhiêu tiền. Bryan chưa hề nghĩ đến là sẽ được trả tiền, đây không phải là nghề của anh. Anh chỉ giúp người đang cần được giúp đỡ vì Chúa, Phật hay chính bản thân anh cũng biết rằng đã có rất nhiều người trong quá khứ ra tay giúp anh. Anh đã sống cả đời mình như thế đó và chưa bao giờ anh nghĩ sẽ làm chuyện ngược lại.

Anh nói với bà cụ nếu bà thật sự muốn trả ơn cho anh thì lần khác khi bà biết ai cần được giúp đỡ thì bà có thể cho người ấy sự giúp đỡ của bà, và Bryan nói thêm: “Và hãy nghĩ đến tôi…”

Anh chờ cho bà cụ nổ máy và lái xe đi thì anh mới bắt đầu lên xe của mình đi về. Hôm ấy là một ngày ảm đạm và lạnh lẽo nhưng anh lại cảm thấy thoải mái khi lái xe về nhà.Chạy được vài dặm trên con lộ, bà cụ trông thấy một tiệm ăn nhỏ.

Bà ghé lại, tìm cái gì để ăn và để đỡ lạnh phần nào, trước khi bà đi đoạn đường chót về nhà. Đó là một nhà hàng ăn trông có vẻ không được thanh lịch. Bên ngoài là hai bơm xăng cũ kỹ. Cảnh vật rất xa lạ với bà. Chị hầu bàn bước qua chỗ bà ngồi, mang theo một khăn sạch để bà lau tóc ướt.

Chị mỉm cười vui vẻ với bà dù phải đứng suốt ngày để tiếp khách. Bà cụ để ý thấy chị hầu bàn này đang mang thai khoảng tám tháng gì đó nhưng dưới cái nhìn của bà, bà thấy chị không bao giờ lộ sự căng thẳng hay đau nhức mà làm chị thay đổi thái độ. Rồi tự nhiên bà lại chợt nhớ đến anh chàng tên Bryan hồi nãy. Bà cụ vẫn còn thắc mắc, không hiểu tại sao một người nghèo đến độ thiếu thốn mà lại sẵn lòng giúp đỡ một người lạ như bà mà không đòi hỏi sự trả ơn chi hết?

Sau khi bà ăn xong, bà trả bằng tờ giấy bạc một trăm đô-la. Chị hầu bàn mau mắn đi lấy tiền để trả lại tờ bạc thừa của bà cụ nhưng bà cụ đã cố ý nhanh chân bước ra khỏi cửa rồi. Lúc chị hầu bàn quay trở lại thì bà cụ đã đi mất. Chị hầu bàn thắc mắc không biết bà cụ kia có thể đi đâu. Khi để ý trên bàn chị thấy có dòng chữ viết lên chiếc khăn giấy lau miệng…

Nước mắt vòng quanh khi chị đọc dòng chữ mà bà cụ viết:

“Cô sẽ không nợ tôi gì cả. Tôi cũng đã ở vào tình cảnh thiếu thốn giống như cô. Có ai đó đã một lần giúp tôi giống như bây giờ tôi đang giúp cô. Nếu cô thực sự nghĩ rằng muốn trả ơn lại cho tôi thì đây là điều cô nên làm: Đừng để cho chuỗi tình thương này kết thúc ở nơi cô”.

Bên dưới tấm khăn giấy lau miệng bà cụ còn lót tặng thêm bốn tờ giấy bạc 100 USD. Tối hôm đó, khi đi làm về và leo lên giường nằm, chị vẫn còn nghĩ về số tiền và những gì bà cụ đã viết cho. Làm thế nào mà bà cụ đã biết chị và chồng của chị hiện đang cần số tiền ấy?

Với sự sanh nở đứa bé vào tháng tới, điều ấy sẽ là khó khăn… Chị biết chồng chị lo lắng đến mức nào và trong lúc anh ta nằm ngủ cạnh chị, chị cho anh một cái hôn nhẹ và thì thào bên tai anh: “Mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả. Em thương anh, Bryan, ạ!” 

Người xưa dạy: “Gieo nhân nào gặp quả nấy”, hãy làm điều tốt thì sẽ gặp được chuyện tốt, dù bạn không trông thấy họ nhưng họ luôn luôn có mặt ở đâu đó!

Nguồn: Vitalk

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 8 năm 2015

ẢNH QUÝ HIẾM VỀ HÀ NỘI TRƯỚC NĂM 1945

Ảnh quý về Hà Nội trước năm 1945

Những nét đặc trưng của 36 phố phường ở Hà Nội trong khoảng năm 1940 - 1941 được tái hiện sinh động qua ống kính nhiếp ảnh gia Mỹ Harrison Forman.


Tàu điện chạy giữa đường trên phố Hàng Đào. Phương tiện giao thông chính của thời đó là xe đạp.


Phố Cầu Gỗ với những pa-nô quảng cáo lớn trước các tòa nhà.


Rạp phim Trung Quốc ở phố Hàng Bạc, nay là rạp Chuông Vàng.


Tháp Rùa giữa hồ Hoàn Kiếm.


Quầy giải khát bên bờ hồ Hoàn Kiếm.

QUỐC CA MỸ ĐÃ RA ĐỜI NHƯ THẾ NÀO?

Clemency Burton-Hill

Vào một đêm mưa ngày 13/9/1814, một luật sư người Mỹ 35 tuổi có tên là Frances Scott Key nhìn quân Anh nã pháo liên hồi vào pháo đài McHenry ở Cảng Baltimore. Cuộc chiến năm 1812 đã kéo dài suốt 18 tháng và luật sư Key đang đàm phán để phóng thích một tù binh Mỹ.

Lo ngại rằng ông đã biết quá nhiều, quân Anh đã giữ ông trên tàu nằm cách bờ biển tám dặm. Khi màn đêm buông xuống, ông nhìn thấy bầu trời chuyển sang màu đỏ và trước quy mô của cuộc tấn công, ông tin rằng quân Anh sẽ chiến thắng.

"Dường như lòng đất mở ra để thổi đi những loạt đạn pháo trong màn lửa và lưu huỳnh," ông kể lại. Nhưng khi khói tan vào lúc những tia nắng đầu tiên của bình minh ló dạng, trong sự sững sờ và thở phào nhẹ nhõm, Key thấy lá cờ Mỹ, chứ không phải cờ Anh giương lên trên pháo đài.

Ngập tràn cảm xúc

Theo Viện Smithsonian, nơi lưu giữ nhiều hiện vật lịch sử vô giá, thì trong lòng Key tràn ngập cảm xúc trước những gì ông chứng kiến nên ông đã viết thành thơ.

Ông đã đưa bài thơ ông viết cho anh rể, Joseph H Nicholson, tư lệnh một đơn vị dân quân ở Fort McHenry, xem, và ông này đã nhận xét rằng lời thơ hài hòa hoàn hảo với một giai điệu ngắn rất được ưa chuộng của nước Anh do nhạc sỹ John Stafford Smith sáng tác vào năm 1775.

Bài hát Anacreontic Song, hay còn gọi là Anacreon in Heaven, được viết cho một câu lạc bộ của giới thượng lưu ở London nhưng vào đầu thế kỷ 19 nó đã vượt Đại Tây Dương và trở nên nổi tiếng ở Mỹ.

Ấn tượng mạnh mẽ với bài thơ của Key, Nicholson đã đem nó đến một nhà in ở Baltimore và phát hành dưới tên Đơn vị phòng vệ Fort M’Henry và ghi giai điệu mà lời thơ này nên được phổ nhạc hát theo.

Báo The Baltimore Patriot cho in lại và chỉ trong vòng có vài tuần, bài hát The Star-Spangled Banner (tạm dịch "Lá cờ chói lọi ánh sao"), cái tên mà nó nhanh chóng được biết đến, đã xuất hiện trên nhiều ấn phẩm trên khắp đất nước và khiến lời hát của Key cũng như lá cờ mà lời thơ tôn vinh vốn không lâu sau đã trở thành lịch sử đã trở nên bất tử.

Lời ca lay động tâm hồn

Được hải quân sử dụng vào năm 1889, bài hát đã được Puccini trích lại trong vở opera của ông có tựa đề Madame Butterfly.

Vào đầu thế kỷ 20, sức hút của bài hát dường như không gì có thể cưỡng lại được. Nó được ưa thích đến mức cho đến năm 1916 đã có hàng chục bản khác nhau và Tổng thống Woodrow Wilson đã yêu cầu Bộ Giáo dục Hoa Kỳ đưa ra bản chính thức.

Cơ quan này đã nhờ sự giúp đỡ của năm nhạc sỹ: Walter Damrosch, Will Earheart, Arnold J Gantvoort, Oscar Sonneck và John Philip Sousa. Buổi trình diễn đầu tiên của bản đã được chuẩn hóa diễn ra ở Carnegie Hall vào tháng 12/1917.

Tuy nhiên, phải cho đến ngày 3/2/1931 bài hát The Star-Spangled Banner mới chính thức trở thành quốc ca của Hoa Kỳ, theo một đạo luật của Quốc hội do Tổng thống Herbert Hoover ký.

Thời gian ra đời chính thức của Quốc ca Mỹ tương đối muộn có lẽ là ngạc nhiên đối với những ai nghĩ rằng nó có từ rất lâu trong lịch sử, nhưng sự thiếu hiểu hiểu biết này thể hiện một xu thế lớn hơn.

"Nhiều người Mỹ không biết rằng có rất nhiều những thứ mà chúng ta cho là nền tảng của Hoa Kỳ thật ra bắt nguồn từ những năm 1920 và thời kỳ Đại Suy thoái," Sarah Churchwell, giáo sư văn chương Mỹ tại Đại học Đông Anglia và là tác giả của cuốn sách được ca ngợi rộng rãi Careless People, nói.

"Khi F Scott Fitzgerald – một người họ hàng xa của Frances Scott Key – đang bắt đầu nghĩ về cuốn tiểu thuyết The Great Gatsby vào năm 1922, năm mà ông lấy bối cảnh cho cuốn tiểu thuyết này thì nước Mỹ vẫn đang tranh luận có nên có một bài quốc ca hay không".

Giấc mơ Mỹ

Mặc dù The Star-Spangled Banner là ứng cử viên hàng đầu, Churchwell chỉ ra rằng nó đã bị một số người phản đối dữ dội.

Vào ngày 11/6 năm 1922, nhà khoa học Augusta Emma Stetson, người xây dựng nhà thờ First Christian Science tại Công viên Trung tâm New York đã đăng một quảng cáo lớn ấn tượng trên tờ New York Tribune với tiêu đề: “The Star-Spangled Banner không bao giờ trở thành Quốc ca của chúng ta”.

Đoạn quảng cáo này đã nói về ‘những giai điệu bạo lực, không thể hát được vốn không bao giờ diễn đạt được những lý tưởng nền tảng của đất nước chúng ta’. (Không chỉ bởi phần nhạc không phải do người Mỹ sáng tác mà tệ hơn nữa nó là giai điệu của một bài hát thô tục, đầy nhục dục của những người uống rượu, Churchwell cho biết).

"Sẽ không bao giờ Quốc hội hợp pháp hóa một bản quốc ca vốn xuất phát từ những phẩm chất thấp nhất của tình cảm con người," đoạn quảng cáo nói.

Quốc hội lại nghĩ khác. "The Star-Spangled Banner đã trở thành quốc ca Mỹ vào năm 1931, hai năm sau khi thị trường chứng khoán sụp đổ, khi người Mỹ cần sự khôi phục niềm tin," Churchwell nói.

Bà cũng chỉ ra rằng chính trong năm này khẩu hiệu ‘Giấc mơ Mỹ’ đã trở thành câu cửa miệng nổi tiếng của nước Mỹ nhờ vào một cuốn sách có tựa đề Epic of America của James Truslow Adams.

"Nhìn chung, tôi nghĩ người Mỹ được khuyến khích nghĩ rằng tất cả những gì về đất nước chúng tôi kéo dài từ rất lâu và vượt qua cả lịch sử. Đó là khía cạnh chính của Giấc mơ Mỹ và chính là điều mà Fitzgerald muốn nhắc đến trong Gatsby – ý tưởng rằng chúng tôi luôn bị lôi cuốn về lịch sử của mình mà chúng tôi không hiểu được nó.".

Văn đểu: ĐI TRÊN THỦY TINH


Đi trên thủy tinh.

Mạng đang phàn nàn có ảnh dậy học sinh đi qua đống thủy tinh đã được đập vỡ để rèn luyện gì đó..

Cá nhân tôi, đi trên đống thủy tinh vụn dễ hơn đi trên bất kì đâu.

Thời kẻ hèn này theo ngạch võ, đã từng biểu diễu kĩ thuật đá quay trước các nữ sinh cấp 3, gớm ngại ngại là, và chiêu nữa là nằm trên thủy tinh, để viên bê tông vào bụng cho anh đệ đập, con thàng đệ khác thì gí cái giáo vào cổ, và ấn đến cong ngọn giáo, gớm chết chết các cô nữ sinh mê mê là.

Thực ra chả có cái đéo gì, thủy tinh chỉ sắc và cứa đứt chân bạn khi nó có cái đế vững, khi trộn 1 đống với nhau, bạn chỉ bước lên thật nhẹ, lực đè nhẹ đầu tiên khiến những đầu sắc nhọn bẻ sang hướng khác, lúc đó dẫm lên vô tư, mịn hơn đi trên đá dăm nhiều. 

Tôi đã nhảy cao 30 phân dội chân xuống đống thủy tinh chả xi nhê đéo. miễn là trước đó dẫm nhẹ cho nó phẳng.

Nói lại về vụ biểu diễn, tôi nằm di nhẹ lên đống thủy tinh để phần sắc nhọn đổi hướng, và thàng kia đập cục bê tông, lực làm vỡ bê tông dội vào người tôi tý ty khiến cho thay vì bú 5 bia, tôi phải bú 8 bia.

Còn vụ cong cán giáo khi đâm vài iết hầu đương nhiên là trò bịp. thàng đâm cầm cán giáo chỉ cần đè xuống là cán cong ngay và luôn, chả liên quan đéo gì đến iết hầu thằng kia. iết hầu con chó kia lúc này không chịu lực đâm nữa, mà chỉ là cái giá đỡ đéo hơn để thàng kia ấn xuống. (cán = song hay mây rất mềm, bằng gỗ thì chết cụ nó)

Tóm lại, dạy học sinh đi trên thủy tinh chả có gì là nguy hiểm, hãy đi thử và thấy, đây chỉ là dạy học sinh 1 chiêu thức về vật lí thông thường.

Tôi, cá nhân thấy dạy trẻ làm quen với những trò này rất hay, khi lớn, nó sẽ đéo bị lòe bởi dăm cái trò lùi tùi kiểu đi thủy tinh, than hồng, thổi lửa vvvv..

Hãy dạy trẻ những gì thiết thực như vậy, bọn phụ huynh hãy câm mồm hết, các anh chị (lũ phụ huynh) là lũ khốn cùng ngu học nhát gan chưa từng thử, thấy cái đéo gì mới cũng chửi là sao? anh chị không muốn con mình mạnh mẽ như rồng như cọp hả? đã có trẻ nào bị đứt chân khi đi qua chưa?

Tổ sư bố quân nhát chết chưa từng làm, mà đã bebe cái mồm ra chửi như đúng rồi.

Anh chị nếu muốn hãy dạy con anh: thủy tinh là sắc nhọn, đừng đi.

Còn họ dạy trẻ: thủy tinh không nguy hiểm khi thành đống, hãy mạnh dạn bước lên. Và nếu con tôi sợ không dám dẫm lên đống thủy tinh vụn, tôi sẽ bảo nó: can đảm lên, bố mày đã từng đi rồi và ko sao hết.

Thủy tinh, chỉ nguy hiểm, khi nó đứng 1 mình trên 1 nền vững có cạnh sắc phía trên, chứ 1 đống với nhau thì lại mềm như cỏ dại.

Riêng nói dạy trẻ dũng cảm tôi không ưng, việc băng qua đường mà đéo sợ, lao way tàu từ ngõ ra cũng đéo sợ, thì cần gì dạy dũng cảm nữa người ơi

Clip tham khảo: Trẻ con Tây học đi trên thủy tinh:



Vụ Tiên Lãng: ĐOÀN VĂN VƯƠN ĐƯỢC ĐẶC XÁ

Khoai@

Sáng 28/8/15, Văn phòng Chủ tịch nước đã tổ chức buổi lễ công bố quyết định đặc xá năm 2015. Phó Chủ nhiệm thường trực Văn phòng Chủ tịch nước Giang Sơn đã công bố quyết định đặc xá tha tù trước thời hạn cho 18.298 phạm nhân đang chấp hành án phạt tù có đủ điều kiện được hưởng đặc xá năm 2015; quyết định đặc xá cho 225 người đang được hoãn chấp hành án phạt tù và 16 người đang được tạm đình chỉ chấp hành án phạt tù có đủ điều kiện được hưởng đặc xá năm 2014. Các quyết định này có hiệu lực từ ngày 31/8/2015.

Thượng tướng Lê Quý Vương - Thứ trưởng Bộ Công an - cho biết: Hai phạm nhân Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý - những người bị tuyên án 5 năm tù với tội danh "Giết người", phải thi hành án trong năm 2013 tại trại giam Hoàng Tiến. Đối chiếu với điều kiện tiêu chuẩn về quyết định đặc xá của Chủ tịch nước, cả Đoàn Văn Vươn và Đoàn Văn Quý đều đủ điều kiện được giảm án và đều có tên trong danh sách được đặc xá, tha tù do Chủ tịch nước ký đợt này.

Trước đó, hôm 2/4/2012 Tòa án nhân dân TP Hải Phòng đưa ra xét xử công khai vụ án hình sự giết người và chống người thi hành công vụ xảy ra ngày 5/1/2012 tại xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng. 

Theo Cáo trạng số 10/CT-P1A ngày 4/1/2013 của Viện KSND TP Hải Phòng, năm 1993, Đoàn Văn Vươn, sinh năm 1963, có hộ khẩu thường trú tại thôn Thuý Nẻo, xã Bắc Hưng, huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng được UBND huyện Tiên Lãng giao 21 ha đất bãi bồi ngoài đê biển quốc gia thuộc xã Vinh Quang với thời hạn sử dụng 14 năm kể từ ngày 4/10/1993. Trong quá trình đắp bờ, Đoàn Văn Vươn đã lấn chiếm ra ngoài diện tích được giao 19,3 ha, UBND huyện Tiên Lãng đã ra quyết định xử phạt vi phạm hành chính và tiếp tục giao bổ sung phần đất lấn chiếm này cho Đoàn Văn Vươn để nuôi trồng thuỷ sản, thời hạn sử dụng đến ngày 4/10/2007. Ngày 7/4/2009, UBND huyện Tiên Lãng ra Quyết định số 461/QĐ-UBND thu hồi diện tích 19,3 ha đất nói trên do hết thời hạn sử dụng. Do không đồng ý với quyết định thu hồi đất, Đoàn Văn Vươn đã khởi kiện đến Tòa hành chính Tòa án nhân dân TP Hải Phòng. Sau khi Tòa hành chính Tòa án nhân dân TP Hải Phòng giải quyết và giữ nguyên Quyết định số 461/QĐ-UBND, ngày 24/11/2011, UBND huyện Tiên Lãng ra Quyết định số 3307/QĐ-UBND về việc cưỡng chế thu hồi đất đối với diện tích 19,3 ha và ban hành kế hoạch tổ chức cưỡng chế. Quyết định thu hồi đất và kế hoạch cưỡng chế được UBND huyện thông báo cho Đoàn Văn Vươn, đồng thời chỉ đạo tổ chức đoàn thể, chính quyền địa phương giải thích, vận động nhưng Đoàn Văn Vươn vẫn không chấp nhận.

Sau khi nhận được thông báo của UBND huyện về việc cưỡng chế thu hồi đất đầm, Đoàn Văn Vươn đã nhiều lần cùng anh em trong gia đình gồm: Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Sịnh, Đoàn Văn Thoại, Phạm Thái bàn bạc quyết tâm giữ lại khu đầm bằng mọi cách. Trong quá trình bàn bạc, Đoàn Văn Vươn mưu đồ phải chuyển từ tranh chấp dân sự hành chính sang vụ án hình sự. Trong khi, Quý nói: “bắn chết mẹ chúng nó đi”…Vươn và Sịnh bàn bạc và thống nhất với mọi người làm hàng rào ngăn lối đi, làm mìn tự tạo chôn trên đường vào, mua xăng để đốt và dùng súng hoa cải bắn vào lực lượng cưỡng chế. Việc bàn bạc diễn ra tại nhà Vươn, nhà Quý và có mặt Nguyễn Thị Thương (vợ Đoàn Văn Vươn) và Phạm Thị Báu (vợ Đoàn Văn Quý).

Thực hiện việc chống đối, Sịnh, Quý, Thoại, Thái, Báu, Thương và một số người trong gia đình cùng nhau làm năm hàng rào ngăn cản trên đường vào khu đầm, trải rơm trên đường đi; Quý chỉ đạo Báu đi mua hai mươi lít xăng về đổ vào rơm đốt, mua ba mũ len trùm đầu cho Quý, Thoại, Thái. Trước đó, tại nhà trông đầm của Đoàn Văn Vươn chỉ có một khẩu súng bắn đạn hoa cải do Vươn mua từ trước, nên Vươn, Quý, Sịnh đã cùng góp tiền đưa cho Đoàn Văn Vệ (do Vệ chủ động xin giúp) 10.500.000 cùng với một vỏ tút đạn làm mẫu để đi mua súng bắn đạn hoa cải với mục đích bắn vào lực lượng cưỡng chế. Nhưng sau đó do Vệ không mua được, nên Vươn và Thoại đã trực tiếp đi mua được một khẩu súng bắn đạn hoa cải, thuốc súng và các vật liệu chế tạo đạn hoa cải về đưa cho Quý.

Các đối tượng Vươn, Sịnh, Quý, Thoại, Thái xác định khi sử dụng mìn tự tạo, súng bắn đạn hoa cải chống lại lực lượng cưỡng chế không chỉ gây nguy hiểm đến tính mạng, sức khoẻ của những người tham gia cưỡng chế mà còn gây nguy hiểm đến tính mạng và tài sản của các gia đình mình nên khi thấy Quý đặt mìn cách nhà khoảng 15m thì Vươn bảo Quý chôn mìn ra hàng rào thứ hai cách khoảng 40 m để an toàn cho những người trong nhà. Vươn phân công trẻ em, phụ nữ sơ tán và chuyển tài sản có giá trị về nhà Sịnh và Thoại, còn Quý, Thái, Thoại trực tiếp sử dụng súng, mìn, bình ga …chống lại những người tham gia cưỡng chế.

Sáng ngày 5/1/2012, khi tổ công tác số 3 của UBND huyện Tiên Lãng tiến hành rà phá vật liệu cháy, vật liệu nổ trên đường dẫn vào khu đầm do Vươn đang quản lý, khi đến sát hàng rào thứ nhất cách nhà Quý khoảng 40m, Quý đã kích nổ mìn tự tạo làm bình ga tung lên, nhưng do bình ga không phát nổ nên không làm ai bị thương. Tổ công tác thực hiện trách nhiệm của mình tiếp tục tiến đến hàng rào thứ hai sát với chuồng chăn nuôi cách nhà Quý khoảng 18m, lúc này Quý dùng súng hoa cải bắn phát thứ nhất vào nhóm bên trái chuồng chăn nuôi, thấy có người bị thương, Quý tiếp tục cầm khẩu súng thứ hai bắn vào nhóm bên phải chuồng chăn nuôi làm một số người bị thương. Ngay lúc đó, Thoại từ trên tầng hai chạy xuống lấy một khẩu súng và mang theo đạn lên tầng hai, còn Quý tiếp tục nạp đạn và bắn phát thứ ba, lúc này Quý cũng nghe thấy tiếng súng nổ từ trên tầng hai. Sau đó Thái và Thoại từ tầng hai cầm súng chạy xuống bảo Quý rời khỏi nhà. Quý chạy ra đổ xăng và rơm đốt nhưng do đêm hôm trước trời mưa, rơm không cháy được thì Quý, Thoại, Thái cầm theo hai khẩu súng xuống thuyền bỏ trốn. Sau khi sự việc xảy ra Quý,Thoại, Thái liên lạc bằng điện thoại di động với Sịnh và Báu để nắm tình hình. Đoàn Văn Vệ đến hiện trường sau khi Quý đã bắn vào lực lượng cưỡng chế, mặc dù bị ngăn cản những vệ vẫn vào khu vực cưỡng chế nắm tình hình thì bị lực lượng bảo vệ hiện trường giữ lại và thu trong túi áo Vệ một vỏ tút đạn mà Quý đã đưa làm mẫu để Vệ đi mua súng trước đó.

SAO VẪN CỐ TÌNH VI PHẠM?

Mấy ngày qua, vụ lái xe Nguyễn Văn Dũng, tài xế của Hãng taxi Mai Linh đỗ xe sai luật, sau đó hất cảnh sát giao thông lên nắp capô, bỏ chạy như điên, bất kể hậu quả đã làm xôn xao dư luận. Những chuyện chống đối như Dũng lâu nay không hiếm. Tuy nhiên, điều mà dư luận bất bình trăn trở rằng, tại sao lại vẫn có những đối tượng cố tình vi phạm, cố tình chống đối pháp luật, tự đưa mình vào cái vòng lao lý như vậy?

Với tài xế Nguyễn Văn Dũng (31 tuổi, trú tại Sóc Sơn, Hà Nội), như bao người tài xế, hay người lao động khác trước đó đều được xã hội, cộng đồng trân trọng, cảm thông. Việc điều khiển xe vi phạm lỗi dừng đỗ đón khách nhiều khi cũng xuất phát từ sự chiều khách, hoặc do sự cạnh tranh, âu cũng được cộng đồng dễ thông cảm. Việc các chiến sĩ CSGT ra lệnh dừng xe kiểm tra cũng là việc phải làm.

Tuy nhiên bất cứ ai, cũng sẽ không thể thông cảm, đồng tình với hành vi của Dũng không chấp hành hiệu lệnh của cảnh sát giao thông (CSGT), cố tình điều khiển xe lao vào CSGT. Khi đã hất CSGT lên capô lại vẫn cố tình bỏ chạy, đánh võng, quyết trốn chạy, bất kể va quệt với người đi đường, bất kể hậu quả xảy ra.

Sự ngang ngược, cố tình vi phạm của Nguyễn Văn Dũng đã ngay lập tức phải trả giá. Từ một vi phạm nhỏ, dễ được chia sẻ, cảm thông anh ta đã biến thành sự vụ lớn, bị cộng đồng quay lưng. Nhiều người dân, thanh niên đã không kìm được cơn nóng giận, bất bình, đã tính “đánh hội đồng”, đã dùng gạch, đá ném vào xe, vào Dũng.

Ngày 26/8, Cơ quan CSĐT đã có quyết định bắt khẩn cấp Dũng để điều tra về hành vi “Chống người thi hành công vụ”. Rồi đây Dũng sẽ phải ra tòa về hành vi chống người thi hành công vụ. Dũng lại đang chuẩn bị phải ra Tòa về hành vi đánh bạc. Với những tội chồng tội, anh ta sẽ bị pháp luật trừng phạt nặng hơn.

Không thể nói rằng, trước khi thực hiện những hành vi như trên, Nguyễn Văn Dũng cũng như nhiều lái xe, hay nhiều người khác không lường được hậu quả. Những bài học trước đó rất nhiều. Ngay trong những ngày tháng 7, tháng 8 này, không ít những phiên tòa ở nhiều nơi đã phải mở cùng những hình phạt dành cho các lái xe, những đối tượng chống người thi hành công vụ.

TAND quận Liên Chiểu (Đà Nẵng) vào cuối tháng 7 đã tuyên phạt hai anh em Nguyễn Hữu Dũng (31 tuổi) và Nguyễn Quốc Cường (26 tuổi) mỗi người 5 năm tù về hành vi Chống người thi hành công vụ. Chuyện cũng chỉ xuất phát từ việc Dũng vi phạm chở 3 người, không đội mũ bảo hiểm, nhưng đã chống đối, thậm chí ôm giữ cảnh sát để đưa xe về nhà, quay lại gây sự với cảnh sát, còn giật nạng gỗ của người dân đánh cảnh sát.

Hôm 25/8 vừa qua, TAND TP Hà Nội cũng đã phải mở phiên Tòa phúc thẩm xem xét đơn kháng cáo của Nguyễn Đình Long, và vẫn y án sơ thẩm tuyên dành cho Long mức án 3 năm tù và hai người khác chịu án 10-15 tháng tù. Chuyện cũng chỉ vì nhóm của Long đi hát karaoke quá giờ về khuya, bị công an phường nhắc, nên dẫn đến gây sự bấm còi xe, xô đẩy với cảnh sát…

Điều 257 BLHS năm 1999 quy định về tội Chống người thi hành công vụ: “1. Người nào dùng vũ lực, đe dọa dùng vũ lực hoặc dùng thủ đoạn khác cản trở người thi hành công vụ thực hiện công vụ của họ hoặc ép buộc họ thực hiện hành vi trái pháp luật, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm, hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm; 2. Phạm tội trong các trường hợp sau đây thì bị phạt tù từ hai năm đến bảy năm: a.Có tổ chức; b. Phạm tội nhiều lần; c.Xúi giục, lôi kéo, kích động người khác phạm tội; d.Gây hậu quả nghiêm trọng; đ.Tái phạm nguy hiểm”. Không chỉ bị phạt tù, người vi phạm còn phải đền bù những thiệt hại mà họ gây ra.Ví như vụ tài xế Nguyễn Văn Dũng, việc đền bù về giá trị vật chất cũng không phải nhỏ.

Pháp luật luôn được thực hiện nghiêm minh, công bằng. Việc vi phạm ở hoàn cảnh nào, dù cho có che giấu, trốn chạy, với mọi đối tượng đều bị xử lý. Như trường hợp vào cuối tháng 7, Đặng Văn Hiếu (29 tuổi ở Diễn Châu, Nghệ An) lái xe tải, khi được yêu cầu đưa vào trạm cân, đã không chấp hành lại còn quay xe chắn ngang Quốc lộ 1 khiến giao thông ách tắc. Hiếu tông cả xe cảnh sát để bỏ trốn, chạy được 20 km thì vào một nhà nghỉ, nhưng sau đó vẫn bị phát hiện, khống chế. Vừa qua, Hiếu cũng đã bị khởi tố, bắt tạm giam.

Hay ngày 24/8, cô người mẫu Trần Thị Trang (tức Trang Trần) đã phải ra tòa theo Khoản 1 của Điều 257 nói trên. Trước đó, ngày 26/2, khi đi cùng bạn đi taxi vào đường ngược chiều, bị lực lượng công an yêu cầu dừng xe kiểm tra, cô đã lăng mạ, thậm chí dùng cả chân tay thể hiện thái độ bất hợp tác của mình. Dù là người mẫu, diễn viên, thậm chí đang có thai, song vì vi phạm pháp luật cô vẫn phải bị xử lý nghiêm, không thể như nguyện vọng của cô “mong được bỏ qua”...

Đành rằng có nhiều nguyên nhân dẫn đến việc Chống người thi hành công vụ, thậm chí có thể do bất bình với cách cư xử của chính người thi hành công vụ. Nhưng có một nguyên nhân cơ bản là người ta đã quá chủ quan, coi thường pháp luật. Từ những chuyện nhỏ, hành vi vi phạm nhỏ bị chính bản thân đẩy lên thành tội. Có những hành vi lẽ ra chỉ bị nhắc nhở, bị phạt hành chính vài trăm ngàn đồng, nhưng sự việc đã không dừng lại ở đó. 

Dù sao, lại thêm một bài học nữa để rồi mọi nơi, mọi lúc người ta phải bình tâm, suy nghĩ, để không lặp lại. Cơ quan chức năng cũng cần rút kinh nghiệm trong việc xử lý. Nên có biện pháp tuyên truyền, vận động người dân đừng để họ vi phạm, trượt dài vào vòng lao lý, làm ảnh hưởng trật tự trị an xã hội. 

TS Phan Quốc Việt: "NHIỀU NHÀ KHOA HỌC CŨNG NÉM ĐÁ CHỬI TÔI"

Hoàng Đan

TS Phan Quốc Việt, chủ biên cuốn sách "Thực hành kỹ năng sống cho học sinh lớp 1" đang gây xôn xao vài ngày qua đã chia sẻ như vậy khi trao đổi với chúng tôi.

Nhận nhiều "đá"

Những ngày qua, dư luận xã hội đang xôn xao với bài học dạy trẻ về lòng dũng cảm được in trong bộ sách 5 quyển "Thực hành kỹ năng sống cho học sinh cấp 1" do TS Phan Quốc Việt (chủ biên) và Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam ấn hành.

Trong một diễn biến mới nhất, ngày 26-8, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã có văn bản yêu cầu NXB Giáo dục thu hồi cuốn sách trên.

Trao đổi với chúng tôi vào đầu giờ chiều 27/8, TS Phan Quốc Việt, Chủ tịch Tâm Việt Group, chủ biên bộ sách trên cho biết:

"Tôi có nghe nói thông tin Bộ yêu cầu thu hồi còn văn bản chính thức thì tôi chưa nhận được.

Việc thu hồi thì Bộ có lý do của họ, còn là một nhà khoa học thì bao giờ có quyết định nên có một đối thoại với tác giả trước đó thì tốt hơn.

Tôi cho rằng, dư luận xã hội là rất trân quý, đáng trân trọng nhưng dư luận xã hội cần phải được thẩm định bằng khoa học".

Chia sẻ về những cảm xúc trong vài ngày qua, ông Việt cho hay:

"Cá nhân tôi cảm thấy hơi buồn một chút bởi tôi lớn lên qua chiến tranh, hồi nhỏ lên rừng đốn củi chạy hàng chục cây số bằng chân đất, cuộc đời cũng trải qua nhiều thứ nên không vấn đề gì.

Đổi mới là phải chấp nhận như vậy. Còn ở đây, chúng ta không nên nói về thủy tinh hay cái gì đó mà hãy nói đến việc dạy cho con người cảm xúc.

Cái nguy hiểm nhất của xã hội là bàng quan và vô cảm nên chúng ta đừng đi sâu vào chi tiết mà hãy nhìn nhận mục đích của bài học.

Thứ nữa, trong kinh doanh có vấn đề quản trị rủi ro nên đây là bài tập để các con bước vào xử lý. Bài tập này, không phải đi qua thủy tinh là dũng cảm mà chúng tôi chỉ nói là đối mặt với xung đột, rủi ro và quản trị cảm xúc.

Hạnh phúc là hàm lượng cảm xúc còn nếu chúng ta để các con sống đơn điệu thì sẽ dễ dẫn đến vô cảm, hèn nhát, không còn tình cảm, đó là điều rất nguy hiểm.

Như Nguyễn Du đã viết "chữ tâm bằng ba chữ tài". Vì thế, chúng ta nên cùng nhau xây dựng chứ không nên thấy sai là bỏ. Mà ở đây, chưa chắc đã sai vì chưa thẩm định".

Hai học sinh cấp 2 được các thành viên của Trung tâm Đào tạo và Tư vấn phát triển ABA hướng dẫn đi trên thảm thủy tinh.

Ông Việt cũng tâm sự thêm, những ngày qua, ông cũng đã nhận được rất nhiều các ý kiến khác nhau, trong số đó, có không ít ý kiến, thậm chí của các nhà khoa học cũng ném đá, mắng chửi.

"Cuốn sách của tôi vẫn được nhiều người đón nhận và thực tế không có gì nguy hiểm cả, chưa có vụ gì xảy ra mà chỉ là một vài khơi dậy từ dư luận xã hội.

Nhưng đã có rất nhiều ý kiến, không phải là phản biện xã hội mà là "ném đá" tôi. Thậm chí, có nhiều nhà khoa học cũng dùng cách nào đó để "ném đá", chửi tôi những câu rất vô lý trên facebook hay những nơi khác.

Cá nhân tôi cũng thấy rõ rằng, cái nguy hiểm nhất hiện nay chính là biến từ phản biện xã hội thành xã hội "ném đá". Người ta đang nhận thức "ném đá", miệt thị là vui.

Ngay cái đúng cái sai thì cái đúng cần được ủng hộ và cái sai phải được sửa chữa.

Chứ nếu cuộc đời cứ sai là "ném đá" thì rất nguy hiểm. Cái tốt mà xấu đi thì rất nguy hiểm còn cái xấu mà tốt lên là tuyệt vời. Chúng ta cần tốt lên chứ không phải "ném đá"", ông Việt nhìn nhận.

Luôn đối diện chứ không lẩn tránh

Ông Việt cũng cho hay, sau khi những "lùm xùm" về bài học trong cuốn sách của ông xảy ra, nhiều người đã khuyên ông nên xin lỗi và im lặng nhưng ông đã không chọn cách đó.

"Nhiều người bảo tôi, trong những trường hợp khủng hoảng thì nên xin lỗi và im lặng nhưng tôi bảo không, bởi như vậy, đất nước chúng ta sẽ ngày càng vô cảm, phong trào "ném đá" sẽ càng ngày càng mạnh lên.

Tôi sẵn sàng chấp nhận để xã hội thay đổi, bảo vệ cái tốt, chứ không thể để thế được. Và những ngày qua, tôi luôn đối diện, tìm giải pháp, trả lời cụ thể chứ không hề lẩn tránh", ông Việt cho hay.

Trước ý kiến cho rằng, việc dạy cho trẻ em đi qua thảm thủy tinh là thể hiện sự không hiểu tâm lý trẻ em, ông Việt cho rằng, ý kiến đó là bình thường.

"Còn thực tế, người ta đã dùng những cuốn sách này từ vài năm nay và thấy rất tốt. Còn tôi cũng nhắc lại, tính cách trẻ con được hình thành khi trên 6 tuổi và nỗi sợ là cuộc sống.

Cha ông ta có câu "có thực mới vực được đạo", tức là đạo đức hay đạo lý chỉ trải nghiệm thực chứ không học thuộc lòng được. Quản trị cảm xúc phải được giáo dục từ nhỏ, bằng nhiều cách chứ không ai để già mới giáo dục cảm xúc", ông Việt nhấn mạnh.

Cùng với đó, ông Việt cũng một lần nữa gửi lời cảm ơn tới tất cả các ý kiến của dư luận xã hội trong những ngày qua với bài học của ông và coi các ý kiến phản biện xã hội đúng nghĩa là điều chân quý, đáng trân trọng.

Hiện, ông Việt vẫn đang tiếp tục công việc đi dạy của mình ở các nơi với lịch khá kín.

Theo Trí Thức Trẻ