Bài mới nhất

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

Nóng: NGUYỄN VĂN HẢI (ĐIẾU CÀY) NỐI GÓT CÙ HUY HÀ VŨ

LâmTrực@

Tin chưa được kiểm chứng.

Cách đây khoảng 2 tiếng, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) ra sân bay Nội Bài để xuất cảnh. Nguồn tin cho hay, Điếu Cày đã mất nõ và theo gót Cù Huy Hà Vũ cuốn xéo khỏi mẫu quốc.

Năm 2008, trải qua hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm, Điếu cày bị tuyên án 2 năm 6 tháng tù về tội danh “Trốn thuế”. Đầu năm 2011, Điếu cày tiếp tục bị truy tố về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Việt Nam”.

Tay này cũng nổi tiếng với những chiêu trò trong tù như: Tuyệt thực đểu và Mất tay. Cả hai sự kiện này đều làm cho đám zân chủ cuội ở Việt Nam và hải ngoại mất mặt.

Nếu tin trên được xác thực, thì Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy và Cù Huy Hà Vũ có thêm bạn. 


TUYỆT KĨ MÚA RỐI ĐƯỜNG PHỐ

Cuteo@

Mời các bạn thưởng thức màn múa rối đường phố đặc sắc.

Mình chỉ biết nói: Quá ảo!

video


CHỒNG BÒ, VỢ LẾT - KẺ NÀO ĐÃ GÂY RA NỖI ĐAU NÀY?

Khoai@

Hình ảnh "chồng bò, vợ lết mưu sinh" ở Quảng Bình không phải là hiếm. Chỉ cần gõ cụm từ "Nỗi đau da cam" sẽ có hàng triệu kết quả. 

Nhìn những hình ảnh này các bạn nghĩ gì, và các "nhà dân chủ tự xưng" nghĩ gì?

Ai đã gây ra nỗi đau này hẳn các bạn vẫn nhớ!

TT - Cả hai vợ chồng đều bị liệt đôi chân từ khi lọt lòng mẹ, nhưng họ đã đến với nhau, nương tựa nhau và tạo dựng nên một mái ấm, dù cuộc sống của họ quá nhiều khổ cực.

Chồng bò vợ lết kiếm sống qua ngày, nhưng họ luôn hạnh phúc bên nhau - Ảnh: Dương Thương

Đó là câu chuyện của ông Lê Văn Tuất và bà Nguyễn Thị Mụng, cùng 57 tuổi, ở thôn Đoàn Kết, xã Hưng Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình.

Ông Tuất nói: “Từ nhỏ đến lớn tui chỉ bò và lết. Mỗi khi thấy các em các bạn chạy nhảy nô đùa là nước mắt trào ra. Đã nhiều lần tui cố đứng lên nhưng lại ngã nhào xuống”.

Sinh ra trong cảnh nghèo, nhà lại đông anh em, hằng ngày cậu bé Tuất phải bò lết theo bố mẹ và các em ra đồng mót khoai mót sắn để kiếm ăn qua ngày. Hết mùa khoai mùa sắn anh lại bò lết khắp nơi nhặt nhạnh những gì có thể ăn được.

Năm 15 tuổi, anh bò khắp từ làng này sang làng khác để kiếm sống, người ta thuê gì làm đó. Anh làm đủ các nghề từ đan lát rổ rá đến đục đẽo cối xay... Nghèo túng và tật nguyền đã tước đi của anh quyền được đến trường, nhưng “có tật có tài”, những thứ đan lát, đục đẽo dưới bàn tay anh rất đẹp và tỉ mỉ, nên trong làng ngoài xóm ai cũng mướn anh về làm.

Năm 25 tuổi, anh được nhà chị Nguyễn Thị Mụng mướn về đẽo cối xay. Chị Mụng cũng mang số phận như anh, sinh ra đã bị liệt đôi chân, cuộc đời chỉ biết lê lết, nhưng công việc trong nhà một mình chị quán xuyến. Hơn một tháng sinh sống và làm việc tại nhà chị Mụng, anh đã thương người con gái trẻ bất hạnh như mình.

Từ nhỏ đến lớn tui rất mặc cảm, nên chỉ thui thủi bò lui lết tới trong nhà. Khi gặp anh Tuất, thấy cảnh ngộ anh cũng như mình nên tui cũng thương, sau đó tụi tui ngỏ lời thương nhau...” - bà Mụng bẽn lẽn chia sẻ.

Họ đến với nhau khi cả hai bên gia đình đều kịch liệt phản đối. Bố mẹ hai bên nói rằng “đứa bò đứa lết thì lấy chi mà sống”. Bất chấp sự phản đối, họ càng thương nhau hơn và quyết gắn bó với nhau, dù chưa biết tương lai sẽ ra sao.

Không đăng ký kết hôn, không một người thân chúc phúc, đám cưới của họ chỉ đơn sơ chai rượu và lời giới thiệu với xóm làng. Người dân trong thôn xóm thương tình mỗi người góp cây tre, bó tranh, kẻ góp sức giúp họ dựng một túp lều tranh che mưa che nắng qua ngày. Sau đó một năm (1984), bà Mụng sinh được một cậu con trai, đặt tên là Lê Văn Tuấn.

Theo lời bà Mụng, trong cái đói, cái rét và giữa lúc chông chênh của cuộc đời, họ đã gắn bó nhau với niềm tin “Cỏ còn mọc ngoài đường thì con người vẫn còn đường sống”. Đó là câu nói đầy quả quyết của ông Tuất, và bà đã tin ông cho đến bây giờ...

Ông Nguyễn Văn Dũng, trưởng thôn Đoàn Kết, cho biết: “Vợ chồng anh Tuất người bò người lết nhưng họ luôn sống với nhau đầm ấm hạnh phúc, khiến người dân ai cũng khâm phục và yêu mến. Mỗi khi trong xóm có đôi vợ chồng trẻ nào bất hòa thì họ đều lấy gia đình anh Tuất làm tấm gương”.

Dương Thương/ Tuổi Trẻ

BỐ CON CÙ HUY HÀ VŨ LẠI TÁI XUẤT KIỂU CÙ NHẦY

LâmTrực@

Hôm nay đọc trên Dân Luận và Ba Sàm cùng một số trang khác thấy có bài "Ông Cù Huy Xuân Đức bác bỏ Chủ tịch UBND phường Điện Biên về "công trình tại 24 Điện Biên Phủ, Hà Nội". Nội dung cơ bản là UBND phường Điện Biên mời ông Cù Huy Xuân Đức, cùng bà Trần Lệ Thu, ông Cù Thu Anh, và ông Vũ Anh Tuấn nhằm "Tổ chức xác minh hiện trạng công trình tại số nhà 24 Điện Biên Phủ, phường Điện Biên theo nội dung đơn để làm cơ sở xem xét việc xử lý vi phạm trật tự xây dựng". Giấy mời do ông Lê Tất Thành ký.

Thậm chí, nhân sự kiện này, trên trang Quê Choa của Nguyễn Quang Lập có bài: "Vì đâu khiếu kiện đất đai ngày một nhiều"? Trong đó đăng tấm hình với lời chú thích: "Ảnh bên: Tường rào nhà Luật sư Cù Huy Hà Vũ ở số 24 Điện Biên Phủ Hà Nội bị chính quyền địa phương đập phá hồi năm 2010". Việc chú thích cho bức ảnh với nội dung như thế là một kiểu xuyên tạc sự thật của RFA và Nguyễn Quang Lập là người tiếp tay. Thực tế là chính quyền địa phương không hề đập phá tường rào hợp pháp của ông Cù Huy Hà Vũ. Chỉ có đội Trật tự đô thị tiến hành tháo dỡ tường rào do ông Cù Huy Hà Vũ xây dựng trái phép mà thôi. 

1. Sự thật: Tại số nhà 24 Điện Biên Phủ (Hà Nội), gia đình luật sư Cù Huy Hà Vũ vi phạm trật tự xây dựng.

Theo UBND quận Ba Đình, lợi dụng bức tường rào bị đổ, ông Vũ đã cho xây dựng lại không có giấy phép xây dựng, không đúng nguyên trạng ban đầu gây khiếu kiện. Ngoài ra, ông Cù Huy Hà Vũ còn cho lắp dựng vì kèo thép trong khuôn viên đất lưu không của khu biệt thự với diện tích 23m2 mà không có giấy phép xây dựng (đây là diện tích nằm trong số 97,4m2 đất UBND TP đã có quyết định thu hồi từ năm 2003 để làm phòng lưu niệm của cố nhà thơ Xuân Diệu).

Việc tổ chức xây dựng trái phép nói trên của gia đình ông Cù Huy Hà Vũ vi phạm vào các quy định về quản lý trật tự xây dựng theo Nghị định số 180/2007/NĐ-CP và Nghị định 23/2009/NĐ-CP… Sau khi phát hiện các hành vi vi phạm trên, UBND phường Điện Biên đã lập biên bản và ban hành quyết định đình chỉ thi công. UBND phường cũng đã có thông báo yêu cầu gia đình ông Vũ phải phá dỡ phần vi phạm, khôi phục lại nguyên trạng ban đầu. Tuy nhiên, yêu cầu này không được gia đình ông Vũ chấp hành. Ngày 5-10-2009 và ngày 7-11-2009, UBND phường Điện Biên đã ban hành các quyết định cưỡng chế vi phạm trật tự xây dựng của ông Vũ. Ngày 27-1-2010, UBND phường đã tổ chức thực hiện cưỡng chế các vi phạm và khôi phục lại nguyên trạng ban đầu của bức tường rào. Việc xử lý vi phạm căn cứ Quyết định số 89/QĐ-TTg ngày 18-6-2007 của Thủ tướng Chính phủ và các quy định pháp luật khác. UBND quận cho biết, trong quá trình xử lý vi phạm, gia đình ông Vũ luôn tỏ thái độ bất hợp tác và chống đối, không thực hiện việc tự khắc phục lỗi vi phạm.

Tại địa chỉ 24 đường Điện Biên Phủ hiện đang có tranh chấp về quyền quản lý sử dụng nhà, đất giữa bà Trần Lệ Thu (vợ cố nhà thơ Huy Cận), ông Ngô Xuân Huy (em của nhà thơ Xuân Diệu) với gia đình ông Cù Huy Hà Vũ.

Lẽ ra, một TS Luật thì cần phải gương mẫu chấp hành luật pháp chứ không thể hành xử kiểu côn đồ chợ búa như thế được. 

Về ông Lập, lẽ ra với tư cách là một nhà văn, ông không nên và không được phép có hành động tiếp tay cho RFA để xuyên tạc sự thật như vậy.


2. Về Đơn khẩn báo của Cù Huy Xuân Đức

Thực chất, cái gọi là "Đơn khẩn báo" là của Cù Huy Hà Vũ, nhưng đứng tên con trai là Cù Huy Xuân Đức. Điều này hoàn toàn bình thường, không có gì đáng nói. Bỏ qua việc ông Vũ suy luận hồ đồ khi viết: "Do đó Giấy mời này là bước chuẩn bị cho việc đập nhà trái pháp luật nhà của gia đình tôi trong vài ngày tới", thì ở đây có 2 điều đáng quan tâm:

Thứ nhất, ông Đức nói nhà ông "không có bất cứ công trình nào, vì thế không có vi phạm nào về trật tự xây dựng" là sai. Bố con ông Đức định dùng con "chữ" để đánh lận đỏ đen.

Theo Wikipedia: "Công trình xây dựng là sản phẩm được tạo thành bởi sức lao động của con người, vật liệu xây dựng, thiết bị lắp đặt vào công trình, được liên kết định vị với đất, có thể bao gồm phần dưới mặt đất, phần trên mặt đất, phần dưới mặt nước và phần trên mặt nước, được xây dựng theo thiết kế. Công trình xây dựng bao gồm công trình xây dựng công cộng, nhà ở, công trình công nghiệp, giao thông, thủy lợi, năng lượng và các công trình khác.[1]..."

Cũng theo Wikipedia: "Công trình dân dụng gồm: "Nhà ở gồm nhà chung cư và nhà riêng lẻ;[2]Công trình công cộng gồm: công trình văn hóa; công trình giáo dục; công trình y tế; công trình thương nghiệp, dịch vụ; nhà làm việc; khách sạn, nhà khách; nhà phục vụ giao thông; nhà phục vụ thông tin liên lạc, tháp thu phát sóng phát thanh, phát sóng truyền hình; nhà ga, bến xe; công trình thể thao các loại".[2]

Thông tư số 10/2014/TT-BXD "Quy định một số nội dung về quản lý chất lượng xây dựng nhà ở riêng lẻ". Tại Điều 3, mục giải thích từ ngữ có viết chính xác và rõ ràng:
  • 1. Nhà ở riêng lẻ (dưới đây viết tắt là nhà ở) là công trình được xây dựng trên diện tích khuôn viên đất ở thuộc quyền sử dụng của hộ gia đình, cá nhân theo quy định của pháp luật kể cả trường hợp xây dựng trên lô đất của dự án nhà ở.
  • 2. Công trình liền kề là công trình nằm sát nhà ở được xây dựng, có chung hoặc không có chung bộ phận kết cấu (móng, cột, tường, sàn, mái...) với nhà ở được xây dựng.
  • 3. Công trình lân cận là các công trình ở gần vị trí xây dựng nhà ở có thể bị ảnh hưởng lún, biến dạng hoặc bị các hư hại khác do việc xây dựng nhà ở gây nên.

KHÔNG LÀM PHỨC TẠP THÊM TÌNH HÌNH BIỂN ĐÔNG

Không làm phức tạp thêm tranh chấp ở biển Đông

(PL)- Ngày 20-10, trả lời báo chí bên lề hành lang Quốc hội về chuyến thăm và làm việc tại Trung Quốc, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh (ảnh) cho biết dù không “hứa” nhưng cả hai bên đều thống nhất không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp.

Theo ông Thanh, hai bên thống nhất ký một bản ghi nhớ về kỹ thuật để thiết lập đường dây liên lạc thường xuyên trực tiếp giữa hai bộ trưởng Quốc phòng để khi có va chạm xảy ra trên biển thì có thể trao đổi, kiểm soát được những diễn biến trên biển, tránh xung đột.

. Trong chuyến thăm và làm việc lần này, hai bên có bàn việc phía Trung Quốc xây dựng các đảo nhân tạo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam, cũng như chuyện hạ đặt trái phép giàn khoan Hải Dương 981?

+ Chúng tôi có trao đổi là phải giữ nguyên hiện trạng, phải thực hiện đầy đủ Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC). Quan điểm chung là không mở rộng tranh chấp.

. Phía Trung Quốc có đưa ra cam kết, lời hứa nào về việc giữ nguyên hiện trạng?

+ Hứa thì không hứa nhưng hai bên đều thống nhất phải thực hiện DOC - nghĩa là không mở rộng, làm phức tạp thêm tranh chấp. Còn hiện nay trên biển Đông, nói thật là các bên đều có xây dựng. Đài Loan cũng xây dựng, Philippines cũng tiến hành xây dựng đường băng, Malaysia có xây dựng và Việt Nam cũng có xây dựng. Các hoạt động xây dựng này đều là tôn tạo, nâng cấp, mở rộng và tạo điều kiện thuận lợi cho nhân dân, cho các lực lượng đóng quân để bảo đảm an toàn trong mùa mưa bão, bảo đảm điều kiện sinh hoạt trên đảo. Tuy nhiên, nguồn lực của ta còn có hạn nên việc xây dựng quy mô chưa lớn như Trung Quốc.

. Nhiều chuyên gia lo ngại hướng xây dựng của Trung Quốc có thể hình thành một căn cứ quân sự tấn công, đe dọa hòa bình trong khu vực. Quan điểm của ông về vấn đề này?

+ Các nhà nghiên cứu dự báo thôi, còn đương nhiên bên nào tiến hành xây dựng thì đó cũng là một căn cứ quân sự. Quan trọng là phải thống nhất với nhau giữ cho được môi trường hòa bình, ổn định, hợp tác, tránh dùng vũ lực.

THÀNH VĂN ghi

Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

NGOẠI GIAO CON ĐƯỜNG TƠ LỤA VÀ SỰ XUYÊN TẠC LỊCH SỬ

Ngoại giao Con đường Tơ lụa và sự xuyên tạc lịch sử

Tác giả: Tansen Sen | Biên dịch: Phạm Thị Huyền Trang

Gần đây, các báo đài bắt đầu đưa tin về khái niệm đầy lãng mạn “Con đường Tơ lụa” lịch sử mà các đoàn lữ hành trên lưng lạc đà đã đi qua giữa những ngọn núi và sa mạc Trung Á, cũng như tọa đàm về việc tái lập các mạng lưới hàng hải trên Ấn Độ Dương mà Đô đốc hải quân Trung Quốc Trịnh Hòa đã bảy lần dẫn hạm đội của mình băng qua. Nhằm nhấn mạnh vai trò lịch sử của Trung Quốc như là biểu tượng của hòa bình và thịnh vượng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc đang ra sức thúc đẩy các tuyến đường thương mại cổ xưa, gần đây nhất là trong các chuyến thăm của Chủ tịch Tập Cận Bình tới các nước Trung và Nam Á.

Tuy nhiên, có một vấn đề nhỏ trong chiến dịch dựa trên lịch sử này của Trung Quốc: lịch sử đang bị bóp méo.

Tháng Chín năm 2013, chưa đầy một năm sau khi đảm nhận vị trí Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, Tập Cận Bình đưa ra sáng kiến chính sách đối ngoại mới được gọi là “Vành đai Kinh tế Con đường Tơ lụa.” Trong một bài diễn văn tại Đại học Nazarbayev ở Kazakhstan, nhằm kêu gọi hợp tác và phát triển khu vực Á-Âu thông qua sáng kiến Con đường Tơ lụa mới này, Tập Cận Bình đã nêu ra năm mục tiêu cụ thể: tăng cường hợp tác kinh tế, cải thiện kết nối đường bộ, xúc tiến thương mại và đầu tư, tạo thuận lợi cho chuyển đổi tiền tệ, và thúc đẩy sự giao lưu giữa người dân với nhau.

Một tháng sau, tại Hội nghị thượng đỉnh ASEAN-Trung Quốc lần thứ 16 được tổ chức ở Brunei, Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đã đề xuất việc xây dựng một “Con đường Tơ lụa trên biển” thế kỷ 21 để cùng nhau thúc đẩy hợp tác hàng hải, kết nối, nghiên cứu khoa học và môi trường, và các hoạt động khai thác hải sản. Vài ngày sau đó, trong bài phát biểu trước Quốc hội Indonesia, Tập Cận Bình đã lên tiếng ủng hộ ý tưởng này và tuyên bố Trung Quốc sẽ đóng góp kinh phí để “phát triển mạnh mẽ quan hệ đối tác hàng hải trong một nỗ lực chung nhằm xây dựng Con đường Tơ lụa trên biển của thế kỷ 21,” kéo dài từ bờ biển Trung Quốc đến Địa Trung Hải.

Trong cả hai bài phát biểu trên, Tập Cận Bình đều nhấn mạnh mối liên kết hữu nghị trong lịch sử giữa Trung Quốc với các nước trong khu vực và ám chỉ rằng những đề xuất của ông đều hướng đến việc thiết lập lại các mối quan hệ hữu nghị cổ xưa trong một thế giới toàn cầu hóa và hiện đại. Tại Kazakhstan, ông cho rằng sứ thần Tây Hán Trương Khiên đã “gánh vác sứ mệnh hòa bình và hữu nghị,” đồng thời mở ra cánh cửa liên lạc Đông-Tây và thiết lập nên “Con đường Tơ lụa.” Tại Indonesia, ông đã tán dương Đô đốc Trịnh Hòa nhà Minh vì đã để lại “những câu chuyện đẹp về mối giao lưu hữu nghị giữa dân tộc Trung Quốc và Indonesia.”

Thế nhưng, Tập Cận Bình đã không hề đề cập đến những bi kịch xung đột và nỗ lực nhằm truyền bá một trật tự thế giới dĩ Hoa vi trung (lấy Trung Quốc làm trung tâm – NBT). Đồng thời, nhằm khắc họa quá khứ như là một giai đoạn lịch sử không tưởng, mục đích chuyến đi của sứ thần Trương Khiên tới các nước được gọi là Tây Vực cũng bị bóp méo.

Nhà Hán đã phái Trương Khiên đi tìm đồng minh nhằm chống lại Liên minh Hung Nô hùng mạnh, địch thủ hàng đầu của Đế chế Tây Hán. Với các chính sách bành trướng, nhà Hán đã góp phần biến những người Hung Nô du mục thành một thực thể bán nhà nước[1] vốn đã luôn đối đầu với các lực lượng người Hán. Năm 138 TCN, nhà Hán phái Trương Khiên tới Trung Á để tìm người Nguyệt Chi[2] theo hành trình của người Hung Nô trước đó. Tuy nhiên, sứ mệnh của ông đã thất bại, ông bị người Hung Nô cầm tù và bị ép hôn với một nữ nhân trong tộc. Trốn thoát sau 10 năm bị giam cầm, ông nhận ra rằng người Nguyệt Chi không hề quan tâm đến việc thành lập liên minh quân sự (với nhà Hán để chống người Hung Nô). Đóng góp duy nhất của Trương Khiên cho triều đình nhà Hán là biểu tấu về các thể chế và tộc người trong khu vực Trung Á.

Tương tự, hình ảnh của Đô đốc Trịnh Hòa như là một sứ thần của hòa bình và hữu nghị cũng có vấn đề. Trên thực tế, Đô đốc Trịnh Hòa đã sử dụng vũ lực trong bảy chuyến thám hiểm từ năm 1405 đến năm 1433 tại các vùng lãnh thổ mà nay là Indonesia, Malaysia, Sri Lanka, và Ấn Độ, nhằm phong chư hầu và kiểm soát hành lang chiến lược trên Ấn Độ Dương. Trịnh Hòa đã can thiệp vào việc triều chính của Sri Lanka và Indonesia, sau đó đưa tù nhân về Nam Kinh, kinh đô nhà Minh. Thực tế ban đầu Hoàng đế Vĩnh Lạc phái Trịnh Hòa ra biển Tây là để nhằm truy lùng đứa cháu trai đã bị chính Vĩnh Lạc soán ngôi, đồng thời truyền bá nền văn minh Trung Hoa. Trong quá trình thám hiểm, Trịnh Hòa đã thu phục rất nhiều vị vua chúa về làm chư hầu dưới trướng của Vĩnh Lạc cùng với các vật phẩm triều cống. Các chuyến đi này sau đó đã bị dừng lại bởi chúng hóa ra là quá tốn kém và, dưới góc nhìn của các triều thần, đã trao quyền quá mức cho một hoạn quan như Trịnh Hòa.

Đế chế Hán đã sử dụng chiến thuật tương tự tại Trung Á, đặc biệt là tại các vị trí chiến lược trên những tuyến đường thương mại. Do đó, chẳng có tuyến đường bộ hay hàng hải nào, gọi chung là Tuyến đường Tơ lụa, cho thấy sự giao lưu hòa bình hoặc thúc đẩy tình hữu nghị thông qua sự hiện diện của Trung Quốc như các bài phát biểu đã nêu.

TÀU SÂN BAY LIÊU NINH GẶP SỰ CỐ, THỦY THỦ CHẠY THỤC MẠNG

Tàu sân bay Liêu Ninh gặp sự cố làm thủy thủ chạy tán loạn

Tàu sân bay Liêu Ninh

Trong một cuộc thử nghiệm gần đây trên biển tàu sân bay Liêu Ninh nổ lò hơi gây nguy hiểm cho thủy thủ đoàn và phải dừng hoạt động của con tàu. Sự việc trên làm dấy lên lo ngại trong vấn đề hiện đại hóa hải quân Trung Quốc.

Tàu sân bay Liêu Ninh vốn là một biểu tượng cho sức mạnh của hải quân Trung Quốc nhưng nó lại luôn hoạt động không được ưng ý. Điều này dấy lên một mối lo ngại về sức mạnh thật sự của hải quân Trung Quốc.

Trang "War is boring" dẫn nguồn Sina cho biết trong một cuộc tập luyện gần đây, tàu Liêu Ninh đã xảy ra một sự cố nghiêm trọng. "Các đường ống trong lò hơi bị rò rỉ" làm giảm áp buồng đốt dẫn tới con tàu "tắt điện" hoàn toàn. Nước nóng và hơi nước bắt đầu phun ra từ hầm động cơ khiến thủy thủ đoàn phải lập tức di tản khỏi khu vực. May mắn là không có ai bị thương và sau đó thủy thủ đoàn đã cố gắng khắc phục được sự cố.

Tàu Liêu Ninh vốn được hải quân Trung Quốc phục hồi lại từ tàu Varyag vào năm 2005 mà Trung Quốc mua của Ukraine sau khi Liên Xô sụp đổ. Về cơ bản con tàu được đóng lại hoàn toàn (do khi Liên Xô sụp đổ, con tàu chỉ mới hoàn thành phần vỏ) bao gồm các hệ thống điện tử mới, súng phòng không, rada và cả động cơ.

Hải quân Trung Quốc sẽ không " bỏ rơi" Liêu Ninh bất chấp con tàu thường xuyên bị trục trặc kĩ thuật. Liêu Ninh được xem như là một liều thuốc tinh thần cho Trung Quốc nhiều hơn là vũ khí chiến lược. Có thể Liêu Ninh sẽ không bao giờ được sử dụng trong thực chiến nhưng nó là bước đệm tốt cho Trung Quốc học tập kĩ thuật chế tạo và sử dụng tàu sân bay.

Tuy nhiên thất bại trong sự cố động cơ sẽ khiến Liêu Ninh kết thúc sớm sứ mệnh của mình. Điều đó càng làm cho Trung Quốc có thêm động lực thúc đẩy nghiên cứu chế tạo ra tàu sân bay mới thay thế Liêu Ninh. 

Trong thời gian chưa có tàu sân bay xịn, Trung Quốc đang rắp tâm xây phi pháp sân bay đầu tiên của họ tại Trường Sa. Cho đến giờ, Trung Quốc mới có sân bay phi pháp trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa vốn thuộc chủ quyền Việt Nam bị Trung Quốc chiếm đóng trái phép.

20/10 HẢ?


Cổ ở gần nhà mình. Cổ khoảng vừa qua ba mươi, xinh, hiểu biết. Còn chồng cổ khoảng 37, 38, rất đẹp trai, đẹp lắm á, nhiều tài tử xách dép á, và rất hiền lành.

Cổ kể:

Tháng ổng đưa triệu rưỡi, ờ, năm chục ngàn một ngày chắc đủ mình ổng ăn cơm ha ha . Còn ba đứa nhỏ, học hành, nhà cửa, mọi chuyện em lo hết. Vậy mà còn tiếng to tiếng nhỏ, có bữa tới trưa hỏi giựt ngược, làm cái gì sáng giờ chưa nấu cơm? Ủa em đâu có chơi, khách vô mình em quần quật còn chưa được ăn sáng nữa. Có bữa làm từ sáng đến tối hông kịp ăn miếng cơm, có ai hỏi em được câu nào hông? Cái đống cây mới chặt đó bà nội ra hỏi ủa sao sáng giờ còn đây, sao hổng ai dọn? Em hỏi lại bả ai là người dọn đó? Dám nói em hỗn không? Từ sáng tới tối khách vô không kịp nghỉ tay. Bả có làm gì đâu, cũng không nấu giùm em được bữa cơm, tới bữa đứng trên lầu réo xuống. Em thây kệ đó, em không có dọn đâu, em mà quỵ xuống thì ai lo con em. Em đâu có ngu, em phải thủ thân em chớ.

Nó đưa em được triệu rưỡi thì chắc nó đi làm được ba triệu, nó giữ xài triệu rưỡi. Nói nó đi làm chỗ nào lương cao thì hổng chịu đi, nói làm chỗ này quen rồi, nó chỉ thích làm như vầy thôi. Biết sao giờ chị, nói hoài hổng được thì nói làm gì nữa. Ôi mà thôi, mấy đứa nhỏ nó đưa đón đi học. Giờ nó đi làm chỗ khác đưa em được 5 triệu mà nó hông đưa đón được mấy đứa nhỏ thì mướn xe ôm tháng hết 3 triệu cũng vậy hà. Nhưng nghĩ sao mình cực quá, một mình em mà lo toan hết trơn mọi thứ, chuyện nhỏ chuyện lớn chuyện gì cũng tới tay. Đã vậy còn bị cằn nhằn.

Ờ lâu lâu chị nghe nó la lối vậy chớ không dám làm gì em đâu. Vui vẻ thì vợ chồng làm ăn nuôi con, hổng vui hả, con em em lo, em đâu có sợ, em đâu có thiết. Coi vậy chớ nó mới sợ em đó, em nổi điên là nó im re hà.
---

(ba đứa nhỏ thì một là con riêng anh chồng, còn hai đứa con chung, năm kia tui xuýt xoa với cổ: ráng nuôi đi mai mốt cho con nhỏ đi thi hoa hậu. Năm đó tự nhiên nó cao vọt lên, thanh mảnh, cổ cao vút mặt thanh tú, xinh đẹp mà phảng phất nét cao sang rất hiếm hoi).
---

Khi người phụ nữ biết quý trọng bản thân, khi các ông chồng thôi coi vợ là con ôsin ban ngày và con Kiều ban đêm, khi xã hội thực sự đánh giá đúng mức người phụ nữ, thì chả cần chó gì những cái ngày vớ vẩn liên tiếp như 8/3 với 20/10 toàn của khỉ ngu ngốc và khiến một số chụy em tự mị chính mình trong sự nghiệp vinh quang và vĩ đại nuôi chồng như con, cũng chẳng coi chồng chẳng qua như con Ki giữ nhà và anh xe ôm chở con đi học nữa.

Đấy nhưng các bác xem, ngày mai không ít chụy em hớn ha hớn hở tự chúc mừng mình đâu nhoa

SẾP LUÔN LUÔN ĐÚNG?

Nếu luôn phải tuân theo lời "sếp"

Trần Thị Trường

VNN - Thời đại mới, “linh mục” có thể là bất kỳ ai… Những người đó phải luôn lắng nghe người khác, tôn trọng những khác biệt qua ý kiến (thắc mắc) của họ.

Con tôi làm giám đốc một công ty chuyên sản xuất hàng thêu tay cao cấp. Nhìn sản phẩm của công ty đó, tôi nhận ra vì sao nó có đơn hàng nhiều hơn các công ty cùng thể loại. Không chỉ là sự tinh tế đến từng chi tiết mà còn bởi mẫu mã luôn khác biệt, luôn mới dù là mặt hàng truyền thống. Không những thế giá cả còn chiều lòng những đối tác có tiếng là chặt chẽ như người Nhật, người Mỹ.

Dụng nhân như dụng mộc

Mỗi khi, có dịp, chạm ly với con trai để chúc mừng và có ý khen ngợi, sau tiếng “cách” của chiếc ly thủy tinh, sóng sánh màu hổ phách của rượu, con trai tôi cười khá tự tin: Thành công là cái giá được trả bởi chúng con đã tạo ra sự khác biệt. Trong sự khác biệt về đường lối phát triển của công ty với chủ trương đầu tư sâu, sản xuất và cung ứng những mẫu mã không có, hoặc rất ít đối thủ có khả năng cạnh tranh về giá trị mỹ thuật cũng như các giá trị gia tăng khác, công ty còn cho phép, khuyến khích tất cả những ai có đề xuất mới, mẫu mã mới bằng cách trả thêm tiền.

Việc thành công của con trai khiến tôi giật mình nhớ lại, nếu nó cứ phải nghe theo tôi như trước đây, giống tôi luôn tuân theo những gì sếp của tôi muốn tôi chấp hành, là làm cái gì dễ dễ thôi, giống mọi người thôi, đi theo một cái khuôn có sẵn, không được “chệch hướng”, thì có lẽ công ty của con trai tôi không vượt được giai đoạn khó khăn này của nền kinh tế.

Nhiều người đều hiểu câu nói của tiền nhân: “Dụng nhân như dụng mộc”. Nói rộng ra địa phương hay quốc gia cũng thế, mỗi người là mỗi khác biệt, mỗi địa phương là một đặc thù, mỗi quốc gia là mỗi nền văn hóa. Hiểu, nhưng khi triển khai, hiện thực hóa điều đó không dễ tý nào. Hầu hết các leader (người đứng đầu) đều không thích những người… đặc biệt.

Họ đều hiểu người tài là của hiếm, người tài đem lại nhiều sáng kiến nhưng họ sợ phần sau của câu cách ngôn: “Có tài là có tật”. Làm thế nào để khuyến khích tài mà khắc chế tật là câu hỏi không có nhiều người giải được. Những người giải được đều đưa được cơ hội thành công đến gần với sự nghiệp của mình.

Thời đại mới và “linh mục” mới

Thầy của tôi đã giải câu hỏi đó như thế nào?

Trong doanh nghiệp mà bà phụ trách (vâng, người thầy đó là phụ nữ) có một số người rất nhanh nhẹn, xốc vác nhưng không chuyên sâu. Một số người khác lại rất chuyên sâu về kiến thức nhưng làm gì cũng thận trọng, vì thận trọng nên thường… chậm chạp. Cả hai thành phần đó đều có người ít cởi mở, có người hay thắc mắc… Bà phân loại và có những phân công rõ rệt, cụ thể với từng người.

Đôi khi, bà lấy chuyện thời Tam quốc ra nói: Các bạn hãy tự xét mình, hơn kém người khác ở điểm nào để biết lãnh đạo đãi ngộ các bạn đã đúng chưa? Ai không tự đánh giá được mình và người thì hãy gặp tôi, và chúng ta sẽ trao đổi một cách cởi mở nhé. Bà đặc biệt có chế độ đãi ngộ với những người bà cho rằng có tài hơn bà. Đó là những người rất thạo về công nghệ, và những người có khả năng ứng xử tinh tế trong mọi tình huống, bà gọi họ là cố vấn. 

Những cố vấn của bà đã giúp bà nhìn nhận về phía trước, nghĩa là, nhờ họ bà có thể làm chủ một tương lai gần. Dĩ nhiên, nghệ thuật của bà chính là nghệ thuật dùng người với slogan “tôn trọng khác biệt để phát triển”.

Trợ lý của bà, học ở Anh về, mỗi khi họp cơ quan, cô ấy thay mặt ban giám đốc nhắc lại câu trong Nội quy của Trường Hoàng tử Edward : “Chúng ta cần nỗ lực thúc đẩy một nền văn hóa tôn trọng, một nền văn hóa đề cao sự đa dạng, tôn trọng quyền lợi và sự khác biệt giữa các cá nhân”, vừa nói vừa pha trò để câu nói không làm cho cuộc họp căng thẳng hay có vẻ giáo điều. Là chủ doanh nghiệp tư nhân, lẽ ra bà ấy toàn quyền, nhưng bà ấy lại tạo ra không khí dân chủ rất giỏi. Những thành viên của công ty rất trung thành với doanh nghiệp của bà vì họ nhìn sang các doanh nghiệp khác thấy 02 thứ cơ bản họ được hưởng hơn. Hai thứ cơ bản đó là quyền lợi vật chất và tinh thần.

Trong lần trò chuyện, bà có nói với tôi, bà triệt để học Victo Huygo. Ông từng viết rằng: “ Cửa nhà linh mục không bao giờ được đóng, cửa nhà bác sĩ thì luôn phải mở”. (Hai thành phần chữa bệnh tinh thần và thân xác con người). Bà cười cười, thời đại mới, “linh mục” có thể là ông tuyên giáo, bà chủ tịch phường, anh giám đốc công ty… Những người đó phải luôn lắng nghe người khác, tôn trọng những khác biệt qua ý kiến (thắc mắc) của họ. Đúng thì tiếp thu và sửa ngay. Sai thì giải thích cho họ thấu đáo, không được trù dập. Nghe họ như người “linh mục” tốt nghe tâm sự của họ.

Bà cũng nói với tôi, bà luôn phải lao tâm khổ tứ để kiếm việc thêm cho người dưới quyền, để không phải sa thải ai nếu chỉ vì người đó khác biệt với người khác. Các trợ lý của bà luôn giúp cho bà những con số chính xác về hiệu quả để những đối xử với những khác biệt của các cá nhân, không gây ra xáo trộn trong tập thể. Lựa chọn nhiệm vụ và lựa chọn người phù hợp để thực hiện nhiệm vụ đó luôn là điều quan trọng. Bà bảo: Trời sinh ra tất cả chúng ta không ai giống ai. Nếu như thế giới này tất cả giống nhau thì không có Apple không có Google và Samsung… và thật là tồi tệ. Chính sự khác biệt đã làm nên thế giới.

Đắn đo mãi tôi mới đưa ra câu hỏi: Nếu là một “tổng giám đốc” (cứ gọi thế cho dễ hiểu) của toàn thế giới bà sẽ xử lý thế nào với khác biệt của IS? Nhóm Hồi giáo đang đưa ra những giải pháp đòi sự tôn trọng cho sự khác biệt của họ? Tưởng bà lúng túng, té ra bà vẫn tự tại, nhỏ nhẹ mà nói rằng: “ Không có một chức vụ nào như thế cho toàn thế giới là một sự chứng tỏ, khác biệt cần được tôn trọng. Nhưng nếu hỏi tôi coi sự khác biệt của IS là thế nào thì tôi nói ngay: Trời sinh ra có những con người có những khác biệt quá lớn, vượt khỏi tư duy thông thường đến mức không ai hiểu được họ, và họ cũng không hiểu ai- có thể ví với một dạng của tâm thần vượt ngưỡng. Đó là bi kịch của nhân loại.

Tôi hiểu, bà đã thành công chính vì biết tôn trọng sự khác biệt của cá nhân mỗi người.

KẺ VU KHỐNG CSGT CẦN PHẢI BỊ NGHIÊM TRỊ

Khoai@

Đã có rất nhiều trường hợp người vi phạm Luật Giao thông đường bộ sau khi không chấp hành hiệu lệnh của CSGT và bỏ chạy, rồi tự ngã. Nhưng sau đó, chính họ lại lên tiếng vu cáo CSGT. Đây là một trong vô số trường hợp kể trên. 

Thiết nghĩ, những trường hợp này cần phải được nghiêm trị!

Có hay không việc CSGT đánh chảy máu mồm người vi phạm?

Liên quan đến đoạn clip ghi lại việc người vi phạm nghi bị CSGT đánh chảy máu mồm, lãnh đạo cơ quan chức năng nơi xảy ra vụ việc đã lên tiếng về sự việc trên.

Để tìm hiểu tính xác thực của đoạn clip dài 3 phút 30 giây ghi lại khung cảnh hỗn loạn giữa người dân và một số chiến sĩ CSGT tại Hải Phòng cùng với những lời qua tiếng lại của không ít người đi đường được người dân cho rằng người vi phạm luật giao thông bị đánh cháy máu mồm, PV đã tìm đến hiện trường nơi xảy ra vụ việc.

Qua xác minh thông tin, sự việc trên xảy ra tại khu vực chân cầu Quay, thuộc địa bàn phường Thượng Lý, quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng. Ông Nguyễn Tiến Hiệp, nhà phố Đội Văn, phường Trại Chuối, quận Hồng Bàng, bán mũ tại khu vực cầu Quay và cũng là nhân chứng của vụ việc cho biết: “Vào khoảng hơn 15h ngày 15/10, khi CSGT giao thông đứng chốt tại khu vực này thì họ thấy có một thanh niên đi xe Honda Air Blade đầu không đội mũ bảo hiểm nên đã dùng dùi cui ra tín hiệu cho người này dừng xe. Nhưng người này không chấp hành mà còn có biểu hiện trêu đùa CA rồi rú ga vọt lên phía cầu Quay.

Gần tới chân cầu thì anh ta tự ngã. Lúc này, một CA giao thông mang hàm thượng úy đi tới dựng chiếc xe bị đổ giúp anh ta và hỏi anh ta có sao không”. Sau khi dựng xe, một số người bán bánh mì dạo đi qua thấy miệng anh này chảy máu và nói: “Miệng anh chảy máu kìa”. Thanh niên này liền nói là do CSGT giao thông đánh".

Vẫn theo ông Hiệp thì thực tế không phải như vậy. Có thể khi thanh niên này ngã, tay lái đã đập vào miệng nên mới bị chảy máu chứ ông Hiệp không nhìn thấy CSGT đánh anh ta. 

"Thanh niên đó mặc quần lửng, áo phông đen, đầu húi cua. Anh này nói CA giao thông đã dùng dùi cui đánh vào miệng mình trong quá trình truy đuổi khiến anh ta bị chảy máu. Một số người cũng đã có những lời lẽ khiếm nhã nhằm vào lực lượng CSGT. Sau đó tổ CSGT rút lui và có một cán bộ CA phải thuê xe ôm rời khỏi hiện trường", ông Hiệp cho biết thêm.

Trao đổi với PV về sự việc trên, đội trưởng đội cảnh sát GT-TT, Công an quận Hồng Bàng, trung tá Vũ Văn Quang cho biết: “Hiện tại chưa khẳng định được điều gì, nhưng việc đối tượng vi phạm là có thật. Đối tượng tên là Đinh Ngọc Hưng, SN 1979, trú tại phố Phan Bội Châu, quận Hồng Bàng. Đối tượng Hưng đã không chấp hành hiệu lệnh của lực lượng CSGT. Khi đối tượng Hưng ngã, chúng tôi đã mời Hưng về trụ sở CA để làm việc đồng thời đưa phương tiện của Hưng về đồn theo.

Ngoài những lỗi đã được cán bộ của chúng tôi ghi nhận như: không đội mũ bảo hiểm, đi không đúng phần đường, thì khi kiểm tra hành chính, phương tiện mà Hưng điều khiển không có giấy đăng ký sở hữu cũng như giấy phép lái xe. Tất cả những vi phạm này của Hưng, chúng tôi đã tiến hành lập biên bản”. Một nguồn tin cho biết, Hưng là đối tượng nghiện ma túy, đang phải điều trị Metanol.

Hiện vụ việc đang được phía cơ quan chức năng Công an quận Hồng Bàng điều tra làm rõ.