Bài mới nhất

Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

ĐÓNG LỐC

Công việc ngày càng nhiều, nỗi lo ngày càng lớn, buộc tôi phải xa các bạn. 

Tôi rất buồn.

Xin lỗi bạn bè yêu quý đã ủng hộ tôi trong những năm tháng qua!


Ai mua trăng, tôi bán trăng cho?
Trăng nằm yên trên cành liễu đợi chờ...


Tre Làng

NGUYỄN VIẾT DŨNG (DŨNG PHI HỔ) BỊ BẮT KHẨN CẤP VÀ TẠM GIỮ

LâmTrực@

Những ngày vừa qua, thông tin về nhóm Quân lực Việt Nam Cộng hòa (QL VNCH) do Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) cùng 04 kẻ khác bị bắt làm nóng dư luận. Tuy nhiên không có thông tin nào xác tín họ có bị bắt hay không và nếu bị bắt thì bì bắt về tội gì?


Đối với người lương thiện, Dũng và đồng bọn là những kẻ chống đối chế độ và mong muốn lập lại một chế độ ngụy quan và ngụy quyền cũ. Bằng chứng là trong dịp tuần hành vì cây xanh Hà Nội, 5 đối tượng này đã công nhiên mặc quân phục VNCH và tự nhận mình là đảng viên đảng Cộng hòa.


FB Mõ Làng đã có nhận xét: "Nhìn những bức hình chụp một nhóm người với những câu khẩu hiệu, bộ quần áo gợi nhớ về một chế độ quá vãng, bị tiêu vong như một tất yếu lịch sử ấy thì không chỉ Nhà nước Việt Nam hiện thời mà bất cứ nhà nước nào gặp tình huống tương tự thì họ đều hành động là bắt, là tống giam đám người ấy vào tù mà không chút đắn đo. Sự tôn nghiêm cũng như tồn tại bền vững của một chế độ, một nhà nước không thể bị một đám người như thể ngoại lai ấy xâm phạm!". 

Hôm nay, cơ quan cảnh sát điều tra CA quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) đã ra thông báo nói rõ lí do bắt khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với anh Nguyễn Viết Dũng, "người thanh niên mặc quân phục lính Việt Nam Cộng Hoà xuất hiện tại Hồ Gươm vào sáng chủ nhật, 12/4/2015 vừa qua". Công an Quận Hoàn Kiếm nêu rõ: Nguyễn Viết Dũng "đã có hành vi: Gây rối trật tự công cộng xảy ra tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm - Hà Nội phạm vào điều 245 - Bộ luật hình sự nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện đang bị tạm giữ tại Công an Quận Hoàn Kiếm". 

Hiện tại là như vậy, nhưng rất có thể Nguyễn Viết Dũng sẽ bị truy tố thêm tội danh khác mang dấu ấn chính trị và điều này cũng rất có thể phù hợp với kịch bản mà Dũng và đồng bọn mong muốn, nhằm tạo tiếng vang và cầu xin sự giúp đỡ của ngoại bang cũng như đám chống cộng hải ngoại.


Song, dù gì đi chăng nữa, Nguyễn Viết Dũng bị bắt cũng sẽ là tiếng chuông cảnh tỉnh cho nhiều cá nhân đang ti toe học đòi chống chế độ.


Với người dân, việc Dũng Phi hổ bị bắt là tín hiệu rõ ràng cho thấy, sẽ không có kẻ có âm mưu và hành động chống phá chính quyền nào không bị trừng trị, cho dù đó chỉ là hành động lợi dụng.



NGUYỄN CAO KỲ DUYÊN VÀ TÂM SỰ TRỞ VỀ SAU 40 NĂM

Nguyễn Cao Kỳ Duyên và tâm sự trở về sau 40 năm

L.H.L 

MTG - Ngày 19.4, nhật báo Financial Times đăng tải bài viết Vietnam: Profitable return của ký giả Michael Peel (tạm dịch: Việt Nam: ích lợi của sự trở về), trích dẫn tâm sự của nhân vật nổi tiếng trong giới showbiz Nguyễn Cao Kỳ Duyên trong những ngày đầu “phân vân trở lại Việt Nam”.

Bài viết nhận định rằng, Kỳ Duyên trong vai trò đồng MC của chương trình Paris By Night không chỉ nổi tiếng trong cộng đồng người Việt ở Mỹ hay Pháp mà ngay chính trong nước (Việt Nam), cô cũng trở nên quá thân thuộc.

Cách đây 40 năm, Kỳ Duyên chỉ là một cô bé, theo cha rời khỏi Sài Gòn trong những ngày chuẩn bị chuyển giao chế độ. Financial Times nhận định rằng, gia đình Kỳ Duyên thuộc diện nhạy cảm chính trị nhất.

Cha cô là ông Nguyễn Cao Kỳ, phi công lái máy bay chiến đấu, nguyên cựu thủ tướng Việt Nam Cộng hòa được Mỹ hậu thuẫn. Ông Kỳ đã thoát khỏi Sài Gòn bằng cách lái trực thăng ra biển đậu trên chiến hạm Mỹ. Phải mất gần 30 năm sau, ông mới có dịp quay trở lại Việt Nam, và khuyến khích con gái cùng trở lại.

“Cha bảo tôi rằng – con nên trở về Việt Nam. Đó là nơi của tương lai, vì Việt Nam là một quốc gia đang phát triển” – tờ báo dẫn lời Kỳ Duyên trả lời phỏng vấn trong một nhà hàng ven sông Sài Gòn.

“Nhưng tôi không biết phải bắt đầu về như thế nào. Tôi không còn người bạn nào ở Việt Nam cả” – Kỳ Duyên cho biết.

Khi Việt Nam chuẩn bị cho lễ kỷ niệm 40 năm thống nhất đất nước, 30.4.1975, Kỳ Duyên tự xem mình là một trong những “trẻ em chiến tranh” trở về, với những câu chuyện về sự thay đổi của đất nước.

Nhiều người trở về, cầm lái chiếc Honda trong một thị trường rộng lớn 90 triệu dân, theo Financial Times, đã nghĩ ra không ích ý tưởng cho công việc làm ăn, kiếm tiền.

“Trước khi tôi về nước, nhiều người bảo tôi rằng mày mà muốn làm ăn ở đó thế nào cũng bị nhà cầm quyền cấm”, - ông Sieng Van Tran, một doanh nhân công nghệ sống ở Anh hơn 30 năm hồi tưởng. “Nhưng thực sự là khi chính quyền biết anh đến đây để làm ăn, họ luôn để anh thoải mái”.

Cụm từ Việt kiều trở thành một phần của nền kinh tế mở kể từ khi bắt đầu từ thập niên 1980 và tiến mạnh khi Mỹ chấm dứt cấm vận Việt Nam năm 1994.

Cùng trở về là Henry Nguyen, con trai của một quan chức chế độ sài Gòn, chưa đến 2 tuổi khi phải cùng gia đình rời Sài Gòn đến Virginia định cư. Nguyễn hiện đang điều hành IDG Việt Nam và năm ngoái đã thành công khi đưa McDonald về TPHCM.

Nguyễn cho biết ông “tò mò nhiều hơn là nghi ngờ” khi về VN lần đầu tiên năm 2001, vấp phải rào cản lớn trước khi trở thành doanh nhân nổi tiếng. “Tôi lớn lên, rất ít nói tiếng Việt” – Nguyễn nói. “Điều tôi ân hận nhất, và thậm chí xấu hổ, là khi lần đầu trở về VN rất khó khăn vì tiếng Việt của tôi gần như là con số 0” – doanh nhân tốt nghiệp Harvard cho biết.

Thế nhưng, với những show diễn trên Paris By Night, Kỳ Duyên được biết đến rất nhiều và đó chính là điều giúp cô có ngày trở về dễ dàng. Thoạt đầu, cô vẫn sống phần lớn thời gian bên Mỹ. Và luôn có những người nhắc nhở Kỳ Duyên rằng: trước đây Paris By Night cũng đã có những show làm phật lòng Hà Nội.

Nhưng, 40 năm sau ngày Sài Gòn sụp đổ, những thay đổi lớn và, như Financial Times nhận định, những cơ hội lớn đã lôi kéo Kỳ Duyên trở lại Sài Gòn. “Trong khi ở Mỹ mọi chuyện đã đâu vào đấy rồi thì Việt Nam vẫn còn khát khao nhiều thứ lắm” – Kỳ Duyên cho biết. “Từ đó tôi bắt đầu trở về VN thường xuyên hơn. Tôi nhìn quanh thị trường ở đây, sự tăng trưởng và tôi nghĩ: Wow, có rất nhiều tiềm năng”.

BÁO CHÍ TỬ TẾ ĐANG CẠN KIỆT DẦN...

Tôi đã từng quí trọng rất nhiều nhà văn, nhà báo Việt Nam.

Thật đáng tiếc chỉ trong 5 năm qua thì vô số trong đó đang bắt đầu có nhiều biểu hiện khó hiểu với những phát ngôn trên mạng sặc mùi hậm hực. Dường như họ đang cố dương một “lá cờ” vô hình nào đó hoặc tự huyễn hoặc khoác lên vai những “trách nhiệm” xã hội to tát nào đó.

Tôi biết một vài anh trong đó ngoại tình và bị vợ bỏ con cái bơ vơ không nuôi nổi, một vài anh khác thì va vấp thua cuộc trong những vụ khiếu kiện yếu pháp lý, một số ít khác vĩ cuồng tự huyễn hoặc mình bởi những “đóng góp” thay đổi xã hội…

Mạng xã hội chắp nối họ đến với nhau và trở thành những nhà “dân chủ”. Họ hào hứng với những vụ việc cà khịa chính quyền hoặc hèn nhát hơn thì âm thầm giật dây đằng sau. Có anh nhà văn nhà báo võ thuật nọ sau nhiều năm tử tế bỗng mỗi ngày lên mạng nhai nhải chửi đổng cả xã hội bằng những thông tin Mô típ Có anh bạn xin giấu tên trong sự ức chế kể với tôi rằng, hôm qua anh ấy bị bọn chó an ninh hành hung…

Đôi khi tôi thấy họ thật đáng thương, nghèo, vất vả, cực đoan và một bên tai ngày càng nghễnh ngãng.

Báo chí tử tế cạn kiệt dần bởi những dòng tin đánh đấm khốn nạn hoặc trở thành công cụ của những thế lực, lợi ích nhóm lao vào triệt hạ nhau trên mặt trận thông tin đầy hỗn loạn.

Sự cải cách qui hoạch báo chí Việt Nam đang chờ phê duyệt là cần thiết.

Và cũng cần xây thêm cả nhà thương điên nữa.

Nguồn ở đây

LẠI LÀ KIM CHI

Khoai@

Hôm qua tình cờ đọc được bài "Nỗi lòng 30/4" của Kim Chi trên trang của Huỳnh Ngọc Chênh thấy tởm!

Một bài viết thể hiện tâm tư của kẻ hết thời, vọng ngoại và trở mặt cáu cạnh.

Kim Chi là ai, hãy đọc đoạn trích của một nhà báo viết về thị và Ngô Nhật Đăng trong bài "Sự nghiệp của đôi lứa xứng đôi".

"Giới thiệu chị Kim Chi - Cành Vàng trước đã.

Cành Vàng, còn có tên khác là Dương Khánh Phương, nghệ danh Hồng Anh, vốn là con em cán bộ miền là đàn bà đích thực, và có tên gọi khác là Dương Khánh Phương, nghệ danh Hồng Anh, vốn là con em cán bộ miền Nam tập kết. Năm năm 11 tuổi Kim Chi được Đảng ưu ái cho đi học tại khu học xá Nam Ninh, Trung Quốc. Tại đây nàng nhận làm em kết nghĩa một anh. Anh nào? Cái tên chả quan trọng lắm... ta hẵng tạm gọi là anh Út.

Khi về nước, nhờ có bố anh Út làm công tác giáo vụ kiêm tuyển sinh tại trường Cao đẳng sân khấu điện ảnh Việt Nam mà Cành Vàng được tuyển vào học lớp diễn viên khoá 1 (1959). Tưởng cũng nên nhắc lại bài thi mà Cành thi thố là bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu” và điệu múa “Tân Cương” học được lúc còn ở bên Tàu.

Năm 16 tuổi, mới chỉ đang học năm đầu điện ảnh, anh Út chưa kịp ngỏ lời, thì cô em kết nghĩa đã dẫn người yêu (mà ta sẽ gọi là anh Cả) về giới thiệu với bố con anh Út. 

Sự việc này làm anh Út ra ngẩn vào ngơ. Khốn nạn thân anh, đéo mẹ cha nó! Năm năm bắt tép nuôi cò, cò ăn cho béo cò dò lên cây. Diêu bông hỡi diêu bông...sao em nỡ... nỡ... nỡ...?.

Vội lấy chồng, năm sau (1964), trước nguy cơ có thể trở thành hòn vọng phu, Cành bèn theo tiếng gọi của tình yêu (chứ không phải vì tiếng gọi của non sông, đừng tưởng bở) mà viết đơn tình nguyện vào Nam. Đấy là chị nói thế.

Ban đầu, đơn tình nguyện theo chồng của Cành không được chấp nhận. Cành phải lên tận ông Lành, lúc bấy giờ là Trưởng Ban tuyên huấn TW để khẩn cầu. Cuối cùng thì ông Lành cũng cho phép Cành đi cùng đoàn điện ảnh vào Nam. Vậy là Cành trở thành nữ nghệ sĩ đầu tiên vượt Trường Sơn đi B, được biên chế vào đoàn Văn công Giải phóng, ngay sau đó được kết nạp Đoàn và nhờ vậy mà sau này Cành sẽ trở thành một “nghệ sỹ Cộng sản chính hiệu”, như chị khoe (thật là chẳng cái dại nào giống cái dại nào) với đài BBC.

Từ đó bắt đầu sự nghiệp phim kịch của nàng.

Nhưng, xin nói thẳng và thật, ngay và luôn, rằng sự nghiệp phim với kịch của Cành chả ra cái đách. Thật không thể nhớ Cành đã đóng những vai gì và nào trong phim nào và gì. 

Cho đến bây giờ, khi đã trở thành nổi tiếng, vẫn chẳng mấy ai biết đến các vai diễn của chị. Người ta chỉ biết chị qua các mối quan hệ lùm xùm của anh Cả, vốn là một đạo diễn phim nổi tiếng, với cô diễn viên chính và có thể là cả của chị với ông tác giả kịch bản, người khăng khăng cho rằng chính ông mới thực sự là ... "chính chủ"....trong một "mùa gió chướng".

Tuy vậy, năm 2012 chị vẫn được Hội Điện ảnh ưu ái phong danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú. Trong số 30 hồ sơ được phong danh hiệu đợt này, hồ sơ của Cành là một trong ba hồ sơ thuộc diện vớt, ... nghĩa là "đặc cách". Tại sao lại gọi là "đặc cách"? Vì theo thông lệ, phải đạt huy chương vàng bạc gì đó ở các hội diễn hay liên hoan phim nào đó thì mới đủ tiêu chuẩn. Nhưng Hội điện ảnh ái ngại cho cái hoàn cảnh của Cành, bởi từ trước đến giờ chị toàn đóng vai phụ, nay đã già, về hưu đã lâu thì còn bới đéo đâu ra giải với chả rút.

Vì vậy, Cành vẫn được phong Nghệ sĩ ưu tú, tuy vớt, và Cành hồ hởi nhận nó với ba lần cám ơn, chính xác là thế.

Xét cho cùng, Cành đã suốt đời phải đóng vai phụ, chả cứ trong phim kịch mà còn trong cả cuộc đời, trong cả nhà mình. 

Chả thế mà năm 1980, Cành bị cô diển viên trẻ đẹp kia hoặc bị chính anh Cả hoặc cả hai kết hợp đá văng ra khỏi nhà.

Bị đá, Cành lại tiếp tục đóng vai phụ trong một vở mới với anh Hai, tạm gọi thế. Nhưng rồi cuộc hôn nhân lần hai của Cành rồi cũng trở thành thảm kịch với quá nhiều nhân vật quần chúng gồm con anh con em và con chúng ta.

Vì thế, sau hơn 30 năm lưu lạc Cành lại quay trở lại viết tiếp tập 3 với anh Út, cái anh ngày xưa có bố làm tuyển sinh trường Điện ảnh. Rổ rá cạp lại, anh Út vui vẻ hát nhạc chế: Riêu cua hỡi riêu cua.., nay em đã lộn về!!!

Thế còn sự nghiệp "báo chí" của chị đâu? 

Làm gì có! Phim, kịch và đời chị, toàn vai phụ, tịnh không có vai nào liên quan đến báo chí, cho dù là vai diễn viên quần chúng hay xác chết.

À mà cũng nên công bằng bởi trong thời gian làm công tác giảng dạy, Cành nói, chị đào tạo ra một đống nghệ sỹ nổi tiếng. Tuy nhiên, "sự nghiệp" ấy chẳng thấm vào đâu so với bà lão nơi phố tôi, ít nhất thì bà cũng có học trò là một bộ trưởng và hai ông tướng, ngoài ra còn kèm theo rất nhiều ông ăn cắp và nghiện... Nguyên là bà lão phố tôi cũng làm công tác giảng dạy tại nhà trẻ Hoa Sữa đầu hẻm tới hơn 30 năm. 

Nhưng tới năm ngoái, đùng một phát, Cành bỗng trở thành ngôi sao chóa lóa trên hý trường rân trủ. Đó là nhờ chị đã có một hành động rất quái lạ khi viết thư gửi cho Hội Điện ảnh Việt Nam để từ chối một bằng khen có chữ ký của Thủ tướng, mặc dù không chắc chị có thể có hoặc xứng đáng có cái bằng khen chưa hề có ấy không. 

Nói quái lạ là vì, nếu bằng khen ấy do ông Phó Thủ tướng ký thì chị sẽ vui vẻ nhận và tưng bừng cám ơn hay sao, như đã từng vui vẻ và tưng bừng với Hội Điện ảnh khi "vớt" danh hiệu Nghệ sĩ ưu tú cho chị.

Trở thành diễn viên chính một cách bất ngờ nên có lẽ chính chị cũng bất ngờ. Lúc ấy, còn hơi biết ngượng, chị bảo chị “không hề muốn đưa lá thư ấy lên mạng hay nhằm kích động bất kỳ ai, mà do một người bạn thân của gia đình ngỏ ý muốn xin để đưa lên Facebook".

PHÁ BỎ DẢI PHÂN CÁCH: SỰ TÙY TIỆN HAY CÁCH NGHĨ TIỂU NÔNG?


(ĐSPL) - Ngày 31/1 là ngày khánh thành quốc lộ 1A (QL1A) đoạn từ Thanh Hóa đến Hà Tĩnh dài 315km có quy mô mặt đường 4 làn xe, với tổng số vốn đầu tư lên đến 20.000 tỷ đồng.

Trong đó có 8 dự án dài 206 km có số vốn đầu tư là 12.660 tỷ đồng từ trái phiếu Chính phủ, 4 dự án dài 109 km có vốn đầu tư xã hội hóa với hình thức BOT là 72.000 tỷ đồng.

Ngay sau khi tuyến đường này được đưa vào sử dụng đã cho thấy hiệu quả kinh tế rõ ràng khi thời gian của các phương tiện giao thông từ Thanh Hóa vào Hà Tĩnh giảm 2 giờ đồng hồ so với trước đây.

Nhưng đáng buồn thay con đường hiện đại, trục giao thông được coi là xương sống quốc gia tạo ra hiệu quả kinh tế lớn lao đó chỉ chưa đầy 3 tháng sau đã bị xâm phạm, phá hoại một cách tàn nhẫn với những hành vi thô bạo, coi thường luật pháp.

Đoạn đường nâng cấp, mở rộng Quốc lộ 1A từ Thanh Hóa đến Hà Tĩnh.

Những hành vi này chủ yếu tập trung vào việc phá hủy, di chuyển các công trình đảm bảo an toàn giao thông, phụ trợ cho quá trình giao thông của các phương tiện được thuận lợi và có hiệu quả hơn.

Các công trình bị phá hoại, di chuyển sai quy cách thiết kế, tạo ra sự tiềm ẩn tai nạn giao thông, mất an toàn giao thông nhằm vào các dải phân cách, các tấm chống lóa, các biển báo hiệu.

Sự phá hoại các công trình phụ trợ giao thông này trên tuyến QL1A chủ yếu xảy ra ở khu vực thuộc 2 tỉnh Thanh Hóa và Nghệ An. Ở tỉnh Thanh Hóa đoạn QL1A chạy qua hai huyện Quảng Xương và Tĩnh Gia bị phá hoại nhiều nhất.

Tính đến nay, đoạn đường này đã có hơn 30 điểm các dải phân cách, các tấm chống lóa và biển hiệu bị phá hoại, di chuyển. Tại xã Quảng Ninh (Quảng Xương) nhiều tấm bê tông của dải phân cách nặng hàng tấn bị lôi khỏi làn đường, vứt bừa trước cửa nhà dân.

Ngoài khu vực xã Quảng Ninh thì trên đoạn đường này ở các xã khác, hàng chục điểm dải phân cách bị tháo từ vài mét đến vài chục mét để tạo ra những lỗ hổng cho dân đi xe máy, đi bộ và cả khuân vác hàng hóa đi qua.

Xem thêm video: Quốc lộ 51: Nỗi ám ảnh của tài xế và người dân vì thi công quá lâu.

QL1A chạy qua khu vực tỉnh Nghệ An dài 73,8 km qua 5 đơn vị hành chính là thị xã Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu, huyện Diễn Châu, huyện Nghi Lộc và thành phố Vinh thì huyện Diễn Châu có đến 5 xã là Diễn Kỷ, Diễn Hồng, Diễn Ngọc, Diễn Yên có thể coi là “điểm đen”của sự phá hoại, bất chấp pháp luật.

Điển hình nhất là xã Diễn Kỷ có 3,5 km QL1A đi qua với 6 trên 9 xóm (với 450 hộ trong toàn xã bám sát 2 bên đường) đã có tới 10 điểm phá dỡ dải phân cách. Xã Diễn Yên có tới 3 đến 4 điểm dải phân cách có phiến nặng từ 1 đến 2 tấn cũng bị gỡ bỏ,choặc đập phá. Xã Diễn Ngọc tình trạng cũng diễn ra tương tự.

Tình trạng phá, thay đổi dải phân cách và các công trình phụ trợ giao thông không chỉ xảy ra trên QL1A mà ở nhiều QL khác. QL18A dài 30 km nối tuyến Uông Bí với Hạ Long của tỉnh Quảng Ninh với vốn đầu tư tới 2.800 tỷ đồng vừa được khánh thành đưa vào sử dụng từ ngày 8/5/2014 thì chưa đầy nửa năm sau đã có hàng chục điểm bị dân tự ý phá bỏ trái phép dải phân cách, đập phá tấm chắn lóa và biển hiệu báo giao thông.

Tại thôn Trại Thanh, phường Đông Mai, thị xã Quảng Yên dải phân cách xây 2 bên giữa đổ đất để trồng bị dân đập bỏ mở lối rộng tới 5 mét đủ cho xe ô tô đi qua. Tại km11 trên tuyến đường này thuộc phường Minh Thành những khối bê tông nặng hàng tấn cũng bị dỡ bỏ lấy lối đi. Cũng tại thị xã này gần địa điểm trạm thu phí Đại Yên dải phân cách cũng bị đập phá mở lối để xe ô tô đi qua tránh trạm thu phí. Đáng nói hơn là ngay trước trụ sở UBND tỉnh Quảng Ninh cũng có hàng chục tấm chống lóa bị đập phá, lấy cắp…

Tình trạng các tấm dải phân cách bị phá, bị vứt bỏ ngổn ngang đã tạo tiềm ẩn tai nạn giao thông đến độ tài xế xe khách Hoàng Văn Nam chuyên chạy tuyến Hà Nội – Móng Cái cũng than phiền lo lắng. Anh cho biết rất lo ngại khi chạy trên tuyến đường có những chỗ dải phân cách bị phá bỏ, vì từ 6 đến 7h sáng người đi lại rất đông qua các điểm bị dỡ bỏ này.

Thứ Hai, ngày 20 tháng 4 năm 2015

Lũ Giòi Bọ: DÒNG CHÚA CỨU THẾ TRI ÂN "THƯƠNG PHẾ BINH VIỆT NAM CỘNG HÒA"

Phản đối Dòng Chúa Cứu Thế: Tri Ân “Thương Phế Binh VNCH”!

Nguyễn Trọng Nghĩa


Hôm nay, xin Chúa hãy lên tiếng: “Ma quỷ, hãy ra khỏi Dòng Chúa Cứu thế!”

Cùng một bài giảng trong Thánh lễ cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình ngày 25.1.2015 tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, Kỳ Đồng, Thành phố Hồ Chí Minh của LM Đa Minh Nguyễn Văn Phương có những lời “nguỵ biện” khi vơ vào nhiệm vụ đến với người nghèo của Dòng trong thời nay là: dân oan, tri ân thương phế binh VNCH...

Thật là trơ trẽn khi cho là nhiệm vụ truyền giáo của DCCT là tri ân VNCH, một thể chế chính trị đã tan rã, tự tuyên bố đầu hàng và lãnh đạo của họ tuyên bố VNCH là một nhà nước – quân lực hay lính đánh thuê với nhiều tội ác được lịch sử thế giới nghiên cứu, công bố và công nhận. Những hậu quả đau thương do VNCH gây ra còn đó những nhân chứng sống của cả những bên liên quan đến cuộc chiến.

Vậy thì, DCCT đưa nhiệm vụ truyền giáo của mình – đối tượng “dân nghèo” định nghĩa lại thành là “tri ân thương phế binh VNCH” có ý nghĩa gì?

Việt Nam cộng hoà đã có ân nghĩa gì với DCCT hoặc nhân dân Việt Nam để phải “tri ân” thương phế binh của họ? Chiến tranh đã đi qua và chính nghĩa đã chiến thắng. Vậy những kẻ “bên thua trận” chắc chắn là phi chính nghĩa, đã phi chính nghĩa thì hẳn nhiên đã không mang lại ân nghĩa gì cho nhân dân Việt Nam – đối tượng của mọi tai ương chiến tranh mà phần lớn do quân lực VNCH gây ra. Trong cuộc chiến, nhiều người hay nói rằng phía người Cộng sản chết gấp nhiều lần so với VNCH, vậy thì hẳn “kẻ thù” của quân lực VNCH phải nhiều hơn người Cộng sản chứ!

Vậy, tri ân thương phế binh VNCH là một hành vi kích động và khơi dậy thù hận, chia rẽ dân tộc hay mong muốn khơi dậy cuộc chiến Quốc – Cộng. DCCT là một dòng truyền giáo thì hẳn phải có sự linh hướng của Chúa Thánh Thần, vậy mà nay những linh mục lại đi khơi gợi chiến tranh và chia rẽ. Vậy thì do sự ngu muội hay ma quỷ đã xâm nhập vào DCCT, xâm nhập vào các linh mục của DCCT?

Trong chiến tranh những tội ác của VNCH với con người còn đó, và cùng với quan thầy đế quốc Mỹ đã gây ra bao thảm cảnh cho nhân dân Việt Nam, và ngày nay là những vết thương chưa lành như: các vùng nguy hiểm có bom mìn, vùng nhiễm chất độc Dioxin và hàng trăm ngàn người nhiễm chất độc này phải tàn tật suốt đời, những người bị tra tấn đến thân tàn phế…..



GIỌT NƯỚC MẮT CỦA ÔNG CHÁNH ÁN

Ba lần bị cáo được tuyên vô tội, Chánh án khóc

VOV.VN - Ông khóc vì thực trạng pháp luật nước ta hiện nay còn không ít điều vô lý đang bị lạm dụng, ảnh hưởng tiêu cực đến thân phận pháp lý một con người.

Tòa án nhân dân (TAND) tỉnh Ninh Bình vừa xét xử phúc thẩm lần thứ ba và tuyên vô tội đối với bị cáo Vũ Phan Điền bị truy tố về tội “Tàng trữ trái phép chất ma túy”.

Khi phiên tòa vỡ òa trong niềm vui và nước mắt cũng là lúc phóng viên Truyền hình Quốc hội Việt Nam đề nghị phỏng vấn Chánh án TAND tỉnh Ninh Bình về suy nghĩ của ông trước phán quyết của hội đồng xét xử. Nhưng, cũng như nhiều người dự phiên tòa, ông Chánh án đã khóc nên phóng viên không thực hiện được cuộc phỏng vấn.

Hình ảnh tại phiên tòa

Cách đây 2,5 năm, vào tháng 11/2012, anh Vũ Phan Điền (sinh năm 1986, ở xã Yên Thành, Yên Mô, Ninh Bình) đang tham gia giao thông thì bị Công an thị xã Tam Điệp, tỉnh Ninh Bình kiểm tra hành chính, dẫn giải về đồn rồi bất ngờ “phát hiện có 8 gói heroin trong xe máy?”.

Điền bị cuốn vào vòng xoáy tố tụng, phải nằm trong trại tạm giam gần hai năm và 6 lần đứng trước vành móng ngựa. Trong ba lần xét xử sơ thẩm, thì cả ba lần TAND thị xã Tam Điệp đều tuyên Vũ Phan Điền phạm tội “tàng trữ trái phép chất ma túy” với mức án 33 tháng và 24 tháng tù giam. Ngược lại, TAND tỉnh Ninh Bình ba lần phúc thẩm, thì hai lần tuyên vô tội và một lần hủy án điều tra lại.

Một vụ án oan mà nhiều người dự phiên tòa cùng khóc là chuyện bình thường, nhưng đến cả người nhân danh nhà nước để “cầm cân nảy mực” như ông Chánh án cũng khóc, thì đó là một hiện tượng đáng suy ngẫm.

Có thể ông khóc do cùng tâm trạng “mừng mừng tủi tủi” với người thân bị cáo. Nhưng có lẽ còn vì một lý do sâu thẳm mà ông chưa nói được bằng lời và không thể giải thích trong bản án. Đó là thực trạng pháp luật của nước ta hiện nay còn không ít điều vô lý đang bị lạm dụng gây ảnh hưởng tiêu cực đến thân phận pháp lý một con người.

Ông khóc vì cấp dưới của mình đã dũng cảm vượt qua rất nhiều áp lực, với 3 lần phúc thẩm giữ nguyên quan điểm, dành thời gian tới 3 tuần nghị án để ra một quyết định thật khách quan nhằm bảo vệ sự thật, bảo vệ người vô tội và cả danh dự những thẩm phán chân chính.

Trong thực tiễn xét xử, chuyện tòa phúc thẩm và sơ thẩm nhận định, phán quyết khác nhau là bình thường. Nhưng sự khác nhau lạ thường giữa ba lần sơ thẩm và ba lần phúc thẩm trong vụ án này thì dư luận thật dễ dàng đặt dấu hỏi về một áp lực nào đó đã đè nặng lên các vị thẩm phán ở cấp sơ thẩm. Có lẽ, ông Chánh án khóc vì cả hai lý do: Áp lực trước một vụ án oan sai và bản lĩnh thẩm phán trước sự lựa chọn “còn” - “mất”!

Chính đồng nghiệp ông cũng đã từng “bị oan” khi tuyên Vũ Phan Điền vô tội tới hai lần, mà cấp trên vẫn ra quyết định giám đốc thẩm, hủy án. Bởi nếu thiếu dũng khí và đảm bảo “an toàn” cho những người tiến hành tố tụng ở địa phương, họ có thể “y án sơ thẩm” buộc bị cáo phải chịu mức án 24 tháng tù giam, vì đằng nào cũng đã tạm giam ngần ấy thời gian. Nhưng, với vụ án này lương tâm mách bảo họ không được phép làm như vậy.

Thật may mắn khi gần 300 lá đơn của người cha Vũ Phan Điền gửi đi các nơi suốt mấy năm qua đề nghị minh oan cho con và những lời kêu cứu của bị cáo từ trại tạm giam cũng như khi đứng trước vành móng ngựa đã thấu đến người có quyền phán quyết ở cấp phúc thẩm. Hãy thử hình dung, nếu Điền bị tuyên phạm tội tàng trữ ma túy thì tương lai của Điền và niềm tin của người dân vào công lý sẽ ra sao?

Lâu nay, dư luận vẫn bất bình về những “bản án bỏ túi”, tỉ lệ oan sai và đơn thư khiếu nại, tố cáo chưa giảm là bao.

Người ta vẫn lo lắng nếu cơ quan bảo vệ pháp luật cấp trên thiên vị cấp dưới mỗi khi cấp dưới có dấu hiệu sai luật trong điều tra, truy tố, xét xử. Và trong bộ máy vẫn chưa hết những cán bộ thiếu lương tâm, trách nhiệm, chạy theo thành tích, mặc nhiên coi người bị tạm bắt giam là có tội và tìm mọi cách buộc tội họ để tránh bồi thường oan sai.

Cách làm việc như vậy sẽ tạo một tiền lệ nguy hiểm, khiến bất cứ người dân nào rơi vào vòng xoáy tố tụng cũng có thể trở thành tội phạm ngay cả khi bằng chứng buộc tội họ còn rất lơ mơ - mà vụ án Vũ Phan Điền là một ví dụ.

Vậy nên, rất mong những người có quyền phán quyết không chỉ biết khóc mà hãy bằng mọi giá giữ được niềm tin của nhân dân vào công lý./.

Nguyễn Ngọc Năm/VOV

Nguồn: http://vov.vn/binh-luan/ba-lan-bi-cao-duoc-tuyen-vo-toi-chanh-an-khoc-396067.vov

CHÚNG TÔI ĐI GIẢI PHÓNG TRƯỜNG SA

(PetroTimes) - Chúng tôi gồm 3 lực lượng: Đội 1 Đặc công nước (Đoàn 126); Biên đội tàu Không số (Đoàn 125 Hải quân) và 42 cán bộ, chiến sĩ Tiểu đoàn Đặc công nước 471 (Quân khu 5). Những người thuộc các đơn vị khác nhau, được biên chế thành một cánh quân, dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung tá Mai Năng, Anh hùng Lực lượng vũ trang, Đoàn trưởng Đoàn đặc công 126 hình thành mũi tiến công duy nhất trên biển đi giải phóng quần đảo Trường Sa trong Chiến dịch Hồ Chí Minh.

Năng lượng Mới số 414

Đại tá Đặng Trung Hội (Nguyên Trưởng Văn phòng thường trú Báo Quân đội Nhân dân tại Đà Nẵng)

Từ cảng Tiên Sa

Ngày 29-3-1975 từ rừng phía nam Hải Vân xuống, Tiểu đoàn Đặc công nước 471 chúng tôi được giao nhiệm vụ tiếp quản và bảo vệ cảng Tiên Sa, chúng tôi lên thuyền đánh cá của ngư dân đã được bố trí sẵn tại bãi biển Nam Ô, vượt biển sang hướng Sơn Trà.

Vừa giải phóng nên cảng Tiên Sa im ắng đến lạ thường, thi thoảng có chiếc thuyền gỗ của ngư dân thả lưới gần đó. Đêm ấy, đúng phiên tôi gác thì có 3 chiếc tàu lừng lững tiến vào cảng. Chưa kịp báo cáo với chỉ huy thì đã thấy cán bộ tiểu đoàn cùng một số cán bộ khác trên chiếc xe Zeep chiến lợi phẩm chạy ra phía cầu cảng. Lúc ấy là 21 giờ ngày 9-4-1975. Lính tráng bọn tôi đoán già, đoán non, nhưng không thể đoán ra đấy là tàu gì. Chiều hôm sau, chúng tôi được cấp trên giao nhiệm vụ phối hợp những đơn vị trực thuộc cùng đoàn 126 đi làm nhiệm vụ giải phóng quần đảo Trường Sa, với mật danh là “C75”.

Đêm 10-4, chúng tôi xốc balô, súng đạn lặng lẽ lên 3 con tàu bên cầu cảng. Biên đội tàu Không số, gồm những tàu: Tàu 673, 674, 675 do các đồng chí Nguyễn Xuân Thơm, Nguyễn Văn Đức, Phạm Duy Tam làm thuyền trưởng, dưới sự chỉ huy chung của Biên đội trưởng Dương Tấn Kịch. Được “hành quân” trên những con tàu do những thuyền trưởng dạn dày kinh nghiệm điều khiển, chúng tôi thấy vững tin lạ thường. Nhìn họ, chẳng ai ngờ được rằng, những con người bình dị ấy lại là những người mưu trí, dũng cảm, đã nhiều lần qua mặt sự vây ráp của cả tàu chiến, máy bay và hệ thống lùng sục của bộ máy chiến tranh khổng lồ của Mỹ - ngụy, đưa những chuyến hàng vô giá vào trong lòng địch. Ba con tàu lặng lẽ rời cảng Tiên Sa vào khoảng 3 giờ sáng.

Sau khi lên tàu, trừ những người “đóng vai” ngư dân ở lại trên boong, còn lại tất cả xuống dưới hầm tàu. Mọi tình huống xảy ra trong suốt hải trình đã có những con người “bình dị” ứng phó. Ba ngày đêm hành quân trên biển, vượt gần 500 hải lý (gần 1.000km). Tất cả đều được triển khai khá nhịp nhàng dưới sự chỉ huy trực tiếp của Trung tá Mai Năng. “Thế” lừa địch trên biển được coi là đòn cân não. Vì để địch nghi ngờ thì “hỏng” chuyện lớn. Mà “hỏng” chuyện trên đường hành quân tức là không hoàn thành nhiệm vụ giải phóng đảo.

Trên mặt biển thì biên đội tàu chúng tôi bị tàu địch quây, chúng đến gần tàu ta đến mức nhìn rõ mặt những tên lính súng ống lăm lăm, cặp mắt soi mói không bỏ sót bất cứ thứ gì. Hoặc có chặng chúng lẵng nhẵng bám theo giám sát mọi hoạt động; trên đầu thì máy bay địch quần thảo… Đã được quán triệt từ trước, mặc mọi sự khiêu khích, hăm dọa, chúng tôi coi như “không có chuyện gì xảy ra”, ai cũng miệt mài chài lưới… Cứ như vậy trong suốt hải trình, cuộc thi gan đầy căng thẳng, ý thức kỷ luật của những người lính và sự mưu trí của người chỉ huy đã làm cho đối phương nản chí.

Đồng chí Phạm Duy Tam, nguyên Thuyền trưởng tàu 675 chở bộ đội đặc công đi giải phóng Trường Sa

Các đảo trên quần đảo Trường Sa tuy là mục tiêu cố định, nhưng chưa hề được trinh sát, chúng tôi chỉ nhận diện được đảo trên bản đồ. Trong khi đó, một số đảo nổi trong quần đảo Trường Sa lúc này có quân đội của Philippines và Đài Loan đang chiếm giữ. Hơn nữa, độ cao của các đảo tương tự như nhau (trừ đảo Ba Bình, do Đài Loan chiếm giữ là cao nhất). Thời kỳ đó trên các đảo rất ít cây cối, mỗi đảo có vài căn nhà tôn thấp lè tè, nằm lọt thỏm trong hệ thống hàng rào bùng nhùng. Đây là khó khăn lớn nhất đặt ra, làm cách nào để tiếp cận đúng các đảo mà lính Việt Nam Cộng hòa đang chiếm giữ để giải phóng. Ban ngày phát hiện đã khó, ban đêm lại càng khó hơn, “đổ bộ” nhầm thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Với đặc công, tác chiến trong điều kiện này là vô cùng hy hữu. Cuối cùng phương án được “chốt” là: Vừa trinh sát, vừa đánh. Đây là cách đánh, nói theo thuật ngữ quân sự là đánh cường tập, bởi không còn thời gian để trinh sát mục tiêu. Với đặc công, phương án này chỉ vận dụng trong trường hợp đặc biệt cấp bách, có nghĩa là không đánh không được, dù có hy sinh cũng phải đánh. Nói như vậy để thấy hết những khó khăn đặt ra với cánh quân đi giải phóng Trường Sa. Đồng thời thấy hết sự mưu lược của người chỉ huy, lòng quả cảm của các chiến sĩ được vinh dự đi làm nhiệm vụ ở trận chiến đấu cuối cùng này.

Tấn công giải phóng Trường Sa

Phát súng mở màn, mục tiêu đầu tiên chúng tôi tấn công được xác định là đảo Song Tử Tây. 19 giờ 30 phút ngày 13-4-1975, biên đội tàu phân công tàu 674 và 675 án ngữ phía tây bắc, cách đảo chừng 15 hải lý, làm nhiệm vụ nghi binh, đồng thời sẵn sàng ứng phó với hai tàu chiến của quân ngụy đang ở khu vực đảo Nam Yết còn tàu 673 lặng lẽ đưa bộ đội tiếp cận đảo.

Chỉ riêng việc tiếp cận đảo trong vùng biển bao la mênh mông trong điều kiện không đèn, không có thiết bị hàng hải dẫn đường, không radar, không máy định vị, máy đo độ sâu… cũng là cực kỳ khó khăn. Duy nhất có chiếc la bàn chỉ hướng cho con tàu này. Tàu 673 lầm lũi đưa chúng tôi tiếp cận đảo. Vì thiếu các thiết bị nên đến 3 giờ sáng ngày 14-4-1975 mới chạm vào dãy san hô, từng chiếc xuồng cao su loại nhỏ dùng chở quân nhanh chóng được thả xuống. Chúng tôi quần đùi, áo lót, súng đạn đầy người rời tàu lên những chiếc xuồng bí mật tiếp cận đảo. Nhiều đoạn xuồng mắc cạn, chúng tôi lại phải nhảy xuống nước bơi vào đảo. Đúng 4 giờ 30 phút, sau khi đã gỡ xong những quả mìn mà địch cài ở mép hàng rào ngoài cùng, phát súng hiệu mở màn, chúng tôi đồng loạt nổ súng, bộc phá ống thổi tung lớp hàng rào, mở đường cho bộ đội tấn công. Bọn địch ở trên đảo bám công sự chống trả quyết liệt. Sau hơn 30 phút chiến đấu, chúng tôi hoàn toàn làm chủ trận địa, tiêu diệt tại chỗ 6 tên địch, bắt sống 33 tên. Bộ đội ta 2 đồng chí bị hy sinh.

Khi bàn giao tù binh, chúng tôi kiểm đi, kiểm lại vẫn thiếu 1 tên. Sở dĩ biết thiếu 1 tên, bởi trước khi tấn công đảo, chúng tôi được cấp tin tình báo cho biết tại đảo này có 40 tên đóng giữ. Như vậy 6 tên bị tiêu diệt, bắt sống 33 tên, thì rõ ràng thiếu 1 tên. Khai thác nhanh tên đảo trưởng mới hay, “đảo trưởng” lúc bấy giờ là viên Trung úy đảo phó lên thay, còn Đại úy đảo trưởng đã rời Song Tử Tây trước đó 2 ngày, nghe nói về Sài Gòn. Sau này chúng tôi được biết, Song Tử Tây bị ta tấn công đánh chiếm là điều hoàn toàn bất ngờ đối với địch. Hướng phòng thủ quần đảo Trường Sa từ phía bắc đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của chúng tôi.

Đại tá Đặng Trung Hội

Ngay sau khi giành thắng lợi, chỉ huy phân công tàu 674 chở tù binh về giao cho Ban Quân quản thành phố Đà Nẵng. Hai tàu 673 và 675 cùng chúng tôi ở lại bảo vệ đảo và rút kinh nghiệm chuẩn bị cho các trận đánh giải phóng các đảo còn lại. Có thể nói, tương quan lực lượng giữa ta và địch lúc này là khá chênh lệch. Theo thông báo của trên, Đảo Nam Yết được coi là “sở chỉ huy” của quân đội Việt Nam Cộng hòa tại quần đảo Trường sa có 60 tên; đảo Song Tử Tây có 40 tên (đã bị ta tiêu diệt, bắt sống); đảo Sơn Ca có 20 tên; đảo Sinh Tồn có 20 tên; đảo An Bang chỉ có bia chủ quyền và đảo Trường Sa Lớn có 40 tên, trên đảo này có sân bay dài đến 600m. Quân địch án ngữ trên các đảo với hệ thống hầm hào, công sự kiên cố và nhiều loại vũ khí có tầm sát thương cao. Ngoài ra lại có tàu chiến bảo vệ. Ta chỉ còn lại hai con tàu “giả dạng” và lực lượng đặc công, vũ khí chủ yếu là AK, B40, B41…

Không chỉ lo đối phó với tình huống địch phản công chiếm lại đảo mà còn phải xây dựng quyết tâm ứng phó với lực lượng của nước thứ ba lúc đó cũng đã sử dụng tàu chiến đến vùng biển này với âm mưu “tranh tối tranh sáng” chiếm các đảo do ngụy quân đang chốt giữ. Quyết tâm lúc này là quyết bảo vệ đảo, tăng cường quan sát và nghi binh đánh lừa địch. Chuẩn bị mọi mặt khi có thời cơ là giải phóng ngay các đảo còn lại, kiên quyết không để mất chủ quyền của Tổ quốc vào tay thế lực khác.

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

MỘT TRIỂN LÃM NHẰM XUYÊN TẠC SỰ THẬT

Ong Bắp Cày

Lấy lý do nhân dịp kỷ niệm 40 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, Showroom Flower box Concept (74E, đường Hai Bà Trưng, quận 1) trưng bày triển lãm “Hoa nơi chiến trường” diễn ra từ ngày 17-4 đến 8-5, bao gồm những bức hình lịch sử và một hàng rào dây thép gai đều được biến tấu với hoa. 

Phản ánh sự kiện này, VnExpress, đã hào hứng đăng bài. Nhưng đến nay đã lầm lũi hạ xuống. Tuy nhiên các bạn có thể xem ở đây:


Đây có lẽ là một thứ Triễn lãm bẩn tưởi nhất chị được thấy, do lũ khốn nạn tổ chức, cho dù cái tên của nó được tô vẽ mĩ miều: “Hoa nơi chiến trường”. 

Ngay khi nó mở cửa, người xem đã hiểu rõ thứ thông điệp mà chúng muốn chuyển tải. 

Thay vì phản ánh đúng thực tế là Mỹ đã mang súng đạn đến mảnh đất cong mềm mại này để xâm lược Việt Nam giết hại không biết bao nhiêu là người Việt, chúng (bọn chó đểu) lại nhét hoa vào họng súng để đánh lừa người xem, nhằm thay đổi bản chất cuộc chiến tranh vĩ đại giải phóng dân tộc.

Cần phải nhắc lại, Mỹ không đem hòa bình đến cho đất nước này, chúng cũng không mang hoa hồng đến cho dân tộc này như lũ khốn muốn nói. Thực tế, Mỹ đã mang bom, mang đạn để biến dân tộc này thành nô lệ, chúng muốn đưa Việt Nam quay lại thời kỳ đồ đá.




Đây là phản ứng của Dương Tiêu: Một bọn thần kinh đi triển lãm ảnh ra vẻ yêu hòa bình bằng cách: Lấy các bức ảnh chiến tranh VN rồi thêm hoa thêm quả vào.

Người xem phần đông nôn ọe vào thứ “yêu hòa bình” ngu dốt. Người tỉnh táo hơn thì nghĩ đến việc vi phạm quyền sở hữu trí tuệ (đại khái là thay đổi nội dung tác phẩm ảnh).

Anh Cuteo@: Bản chất là chúng muốn người dân nhìn nhận khác đi về cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc của chúng ta. Ý chúng muốn nói là Mỹ không xâm lược Việt Nam, mà là mang hòa bình đến cho người Việt Nam. 

Đó là sự đánh tráo bản chất cuộc chiến.

Thật may, cho đến giờ này, cuộc Triển lãm nhằm xuyên tạc sự thật đã buộc phải đóng cửa do người dân phản đối.