Bài mới nhất

Thứ Tư, ngày 28 tháng 1 năm 2015

SAU HÀ VĂN THẮM, ĐẾN TỔNG GIÁM ĐỐC OCEAN BANK NGUYỄN MINH THU

Khoai@

Bộ Công an vừa thông báo về việc bắt Nguyễn Minh Thu, nguyên Tổng giám đốc Ocean Bank...Đây là động thái cho thấy quyết tâm chống tham nhũng của đảng và nhà nước Việt Nam.

Ông Hà Văn Thắm và bà Nguyễn Minh Thu - Ảnh: VnExpress.

Bộ công an cho biết, căn cứ tài liệu điều tra thu thập được, ngày 20/1/2015, cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố bổ sung vụ án hình sự về tội “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”, theo quy định tại điều 165 Bộ luật hình sự. Đồng thời ra quyết định khởi tố bị can, lệnh bắt tạm giam 4 tháng đối với Nguyễn Minh Thu - Ủy viên Hội đồng Quản trị, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị, nguyên Tổng giám đốc Ocean Bank về tội danh trên. 

Ngày 26/1/2015, Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao đã phê chuẩn, cùng ngày cơ quan cảnh sát điều tra Bộ Công an đã thi hành lệnh bắt, khám xét đối với bà Thu.

Trước đó, vào ngày 29/12/2014, bà Nguyễn Minh Thu đã có đơn xin từ nhiệm và thôi giữ chức danh Chủ tịch Hội đồng Quản trị, tiếp tục thực hiện nhiệm vụ thành viên Hội đồng Quản trị Ocean Bank.

Những thay đổi nhân sự cao cấp tại Ocean Bank diễn ra sau khi nguyên Chủ tịch Hà Văn Thắm bị khởi tố vào cuối tháng 10 vừa qua, do vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.

Cơ quan cảnh sát điều tra cho biết, quá trình thi hành lệnh bắt, khám xét bà Nguyễn Minh Thu đã được thực hiện đúng quy định tại điều 80 và điều 143 Bộ luật Tố tụng hình sự; bị can đã được dẫn giải về trại tạm giam Bộ Công an để điều tra, làm rõ, xử lý theo quy định của pháp luật.

Thứ Ba, ngày 27 tháng 1 năm 2015

MỘT SỐ TỔ CHỨC BÌNH PHONG CỦA CIA (MỸ) CHUYÊN VỀ CÁCH MẠNG MÀU VÀ BẠO LOẠN LẬT ĐỔ

Một số tổ chức bình phong của CIA chuyên về cách mạng màu và bạo loạn lật đổ

1. USAID (United States Agency for International Development) 

Mặc dù trên website của tổ chức này có những lời tự giới thiệu rất thiện chí là tiến bộ: thúc đẩy phồn vinh thịnh vượng chung; tăng cường dân chủ và quản trị tốt; bảo vệ nhân quyền; cải thiện y tế toàn cầu; theo đuổi an ninh lương thực và nông nghiệp; cải thiện ổn định bền vững môi trường; giáo dục đào tạo từ xa; giúp đỡ các tầng lớp xã hội ngăn chặn và khôi phục từ các cuộc xung đột…

Nhưng thực chất là công cụ của chính quyền Mỹ để can thiệp và gây rối vào công việc nội bộ các quốc gia Mỹ không ưa.

Là "tổ chức dân sự" dạy các đảng phái, phe đối lập muốn làm CM phương pháp quảng cáo, tiếp thị quần chúng, lập báo cáo tin tức, tìm chủ đề CM, tổ chức biểu tình, tổ chức nổi loạn quần chúng. Dưới vỏ bọc “hỗ trợ dân sự”, “trợ giúp phát triển” cho nước ngoài và hoạt động khắp thế giới. Tổ chức này vừa bị đóng cửa ở Nga vì tiền sử cung cấp tiền bạc và kích động phe đối lập. USAID do TT Kennedy lập năm 1961, mặc dù mang tiếng là tổ chức độc lập, nhưng không hề che đậy hoạt động dưới sự dẫn dắt của TT Mỹ, bộ ngoại giao và Hội đồng an ninh quốc gia Mỹ.

2. IRI (International Republican Institute)

Viện cộng hoà quốc tế, lãnh đạo là quí ông lướt sóng hồ Trúc Bạch, diều hâu John McCain. IRI do TT Reagan thành lập năm 1982 nhằm phổ biến dân chủ, được cấp vốn từ chính phủ Mỹ cho các chương trình chính trị, các dự án dân chủ hóa. Có bề dày thành tích gây bạo loạn và lật đổ, ví dụ như phế bỏ TT dân bầu Aristide của Haiti, lập bù nhìn thân Mỹ, hay bạo loạn “mùa xuân Arabia” vừa qua, lật đổ TT Mubarak. Phần lớn tiền tài trợ IRI đến từ USAID, bộ ngoại giao và NED.

Hoạt động của IRI bao gồm cả đào tạo các “nhà dân chủ”, đặc biệt là Ai Cập và Tunisia. Trích wiki: "Một số các nhóm và các cá nhân trực tiếp tham gia vào các cuộc nổi dậy và những cải cách sâu rộng trong khu vực, trong đó có Phong trào thanh niên Ai Cập, Trung tâm Bahrain vì nhân quyền và các nhà hoạt động cơ sở như Entsar Qadhi, một thủ lĩnh trẻ ở Yemen, được đào tạo và cấp tiền từ IRI, NDI, FH… là các NGO có trụ sở tại Washington.”

Báo cáo của Bộ tư pháp về tài trợ nước ngoài của các tổ chức NGO ở Ai Cập đã tiết lộ rằng IRI ở Ai Cập đã nhận được tài trợ của khoảng 7 triệu đô la của USAID cho bầu cử Ai Cập 2011-2012. Các nhà lãnh đạo quân sự của Ai Cập coi tài trợ của IRI là can thiệp vào công việc nội của nước này.

3. NDI (National Democratic Insitute for International affairs)

Viện dân chủ quốc gia về quan hệ quốc tế có lãnh đạo là quí bà ngoại trưởng Medeleine Albright. Rõ ràng nhất là NDI cùng NED tài trợ phe đối lập Chavez cũng như bạo loạn hiện nay ở Venezuela. NDI từng đóng vai trò quan trọng trong việc Liên bang Nam Tư tan rã và bạo loạn Kosovo.NDI hoạt động ở cả Nga và Trung Quốc.

NGO này có trụ sở ở Washington và được thành lập bởi chính quyền Mỹ năm 1983 theo cùng 1 cách thức như NED để phổ biến dân chủ toàn cầu.

Theo sứ mệnh được tuyên, "NDI cung cấp hỗ trợ thực hành cho các lãnh đạo chính trị và dân sự để phát triển giá trị, thực hành và tổ chức dân chủ.” Nếu như IRI thuộc phe Cộng hòa thì NDI thuộc phe Dân chủ, mặc dù ranh giới nhiều khi không thật rõ ràng. Triển khai sứ mệnh, NDI bảo trợ hoạt động cho cả các tổ chức chính trị và dân sự ở 125 quốc gia và vùng lãnh thổ, bao gồm giám sát các cuộc bầu cử, cổ súy dân chúng các nước lập các đảng phái đối lập, các NGO thúc đẩy chính sách mở cửa, và chính phủ đa đảng phái. Sáu nhiệm vụ chính của NDI: sự can dự của công dân vào chính quyền, tiến bộ bầu cử, đảng phái chính trị, phụ nữ trong chính sách, dân chủ và công nghệ dân chủ, quản trị dân chủ.

Các nhà tài trợ rót tiền cho viện này là USAID và NED, là các đại gia dầu mỏ: Chevron, Exxon, Texaco and Enron. Dân chủ là công cụ để gây hỗn loạn và làm suy yếu các quốc gia độc lập để trục lợi, theo cách hiểu từ hoạt động của Viện dân chủ, không phải theo tuyên bố.

4. NED (National Endowment for Democracy)

Quĩ bảo trợ dân chủ quốc gia được Quốc hội Mỹ thành lập năm 1983 với sứ mệnh “phổ biến dân chủ”. Một trong những lãnh đạo NED là Vin Weber, cựu nghị sĩ tân diều hâu, người sáng lập "Empower America" với quan điểm chính trị đơn giản: Mỹ phải chiếm ưu thế tuyệt đối về sức mạnh quân sự để giải quyết các tranh chấp. NED cầm đầu các tổ chức khác như IRI, NDI, CIPE (Chamber of Commerce's Center for International Private Enterprise), ACLS (American Council of Learned Societies) hay AFL-CIO (American Center for International Labor Solidarity).

Tất cả số đó đều có quan hệ mật thiết với các tổ chức Phi chính phủ NGO khác. Chúng hoạt động trải rộng ở các nước thuộc thế giới thứ 3: Việt Nam, Myanmar, Cambodia, China, Nga… Năm 1980, bọn chúng can thiệp vào bầu cử Pháp, tài trợ nhóm cực hữu NIU và dùng chúng tấn công phe tả. Nhưng hoạt động của NED được biết rõ nhất là dưới sự điều khiển của CIA, người ta ví NED là con ngựa gỗ (Trojan Horse) của CIA. Allen Weinstein, một lãnh đạo NED phát biểu năm 1991: "Vô số những gì NED làm ngày hôm nay đã được CIA làm vụng trộm 25 năm qua." Bush tăng ngân sách gấp đôi cho NED năm 2004. 

Phạm vi hoạt động của NED và các chi nhánh của nó rất rộng, gây ảnh hưởng đến các tiến trình chính trị các quốc gia, từ gây tác động xã hội dân sự, truyền thông, nuôi dưỡng các nhóm doanh nhân, nuôi ăn các nhóm nhân quyền, cấp tiền và thuê mướn các lực lượng ủng hộ các đảng phái chính trị, các chính khách, theo dõi và tung tin đồn bầu cử gian lận nếu không vừa lòng. Đặc biệt NED thường o bế bảo kê giới đầu sỏ, doanh nhân, những kẻ theo đường hướng tân tự do, mở cửa.

Tuy nhiên, NED hầu hết cấp tiền qua các tổ chức trung gian như kể trên. Từ xung đột Kosovo – Nam Tư, cho đến các cuộc cách mạng màu: Hoa hồng ở Gruzia, cách mạng Cam ở Ukraine, Hoa Tuy-lip ở Kyrgyzstan, bạo loạn Tân Cương – Trung Quốc... đều được NED cấp tiền hết sức dồi dào.

Thành viên Ban quản trị NED hầu hết là các nhân vật đứng đầu chính quyền Mỹ: Henry Kissinger, Madeleine Albright, Frank Carlucci, Zbigniew Brzezinski, Wesley Clark, cựu giám đốc WB Paul Wolfowitz, thượng nghị, đại diện thương mại Bill Brock…

5. Freedom House 

Hội đoàn quyền tự do, lãnh đạo là cựu CIA James Woolsey, một tân diều hâu.

Freedom House tự tuyên truyền mình là “tiếng nói trong sạch vì tự do dân chủ khắp thế giới”. Là tổ chức già đời được thành lập cách đây hơn 60 năm bởi Wendell Willkie và Eleanor Roosevelt (vợ) , 2 thủ lĩnh liberals Mỹ. Hội đoàn tự do cổ vũ mạnh giá trị dân chủ và kiên quyết chống cả cực tả lẫn cực hữu. Nó bênh vực kế hoạch Marshall tái thiết châu Âu sau WW-II, các phong trào dân sự ở Mỹ thập kỷ 50 và thuyền nhân Việt Nam cuối thập kỷ 70, phong trào Đoàn kết ở Ba Lan và phe đối lập dân chủ ở Phillippines thập kỷ 80 cùng rất nhiều phong trào dân chủ khác. Đặc biệt Freedom House chống lại độc tài Pinoche, tay sai bù nhìn Mỹ ở Chile, chủ nghĩa apartheid ở Nam Phi, đàn áp Mùa xuân Praha, LX đưa quân vào Afghan, vi phạm nhân quyền ở Cuba, Burma, China, và Iraq.

Freedom House bênh vực mạnh cho các hoạt động dân chủ, tự do tôn giáo, tự do báo chí, các liên minh thương mại và tự do thị trường.

6. Open Society Institute

Viện xã hội Mở của tài phiệt George Soros. Hắn còn lập một số tổ chức để tài trợ các viện tự do, các nhà báo, sinh viên, các đoàn thể chuyên nghề biểu tình, các hội thảo "khoa học" xã hội... Viện xã hội mở của Soros đã chi tiêu và hoạt động mạnh ở Đông Âu thập kỷ 80-90. Ngoài ra, Soros còn cấp tiền và thao túng Human Right Watch, bản thân hắn là giám đốc điều hành HRW.

7. CMD (Center for Media and Democracy)

Trung tâm Truyền Thông và Dân Chủ thì lộ rõ là "Can thiệp dân chủ" như Ron Paul buộc tội, chúng tác động đến các kết quả và các tiến trình CT ở các quốc gia bằng con đường vừa công khai vừa vụng trộm. Trung tâm này và nhiều tổ chức kể trên lại không được phép hoạt động trên đất Mỹ.

Hầu hết các nhà thuyết giáo Dân Chủ, là cỗ máy tuyên truyền, cỗ máy ăn tiền được CIA cấp vốn, thường là trực tiếp từ quyền lực tối cao Washington. Chỉ có Viện xã hội Mở của George Soros là độc lập với Washington nhưng chức năng thì tương tự: tuyên truyền quảng cáo những cái dơ dáy bẩn thỉu đểu giả DÂN CHỦ MỸ được tô trát son phấn đẹp đẽ và xức nước hoa thơm lừng.

Một nguồn tham khảo: http://www.sourcewatch.org/index.php

BẢN KẾT LUẬN ĐIỀU TRA BỔ SUNG VỤ BA SÀM NGUYỄN HỮU VINH

Khoai@


Kết luận điều tra bổ sung: Ba Sàm - Nguyễn Hữu Vinh bị truy tố theo điều 258 BLHS




Thứ Hai, ngày 26 tháng 1 năm 2015

PHẠM VIẾT ĐÀO VÀ THƯ NGỎ GỬI TT NGUYỄN TẤN DŨNG

Khoai@

Chào các bạn,

Chị lại ra đây nhân chuyện Phạm Viết Đào vừa có một thư ngỏ gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Thư của Phạm Viết Đào vừa nịnh Thủ tướng vừa khom mình kêu oan. Xem link dưới: 
http://nvphamvietdao.blogspot.com/2015/01/thu-ngo-cua-nha-van-blogger-pham-viet.html

Hehe, chả cần Đào nịnh thì phát biểu của Thủ tướng tự nó đã nói lên tất cả, từ tầm nhìn đến hai mặt đối nghịch của thông tin trên mạng. Nói cho ngay ngắn, đó là một phát biểu mang đầy tính triết học về mối quan hệ giữa hai mặt của một vấn đề.

Nội dung thư ngỏ của Đào đề cập đến câu nói của TT Nguyễn Tấn Dũng trong việc ứng xử với thông tin trên mạng xã hội và tiện đó kêu oan vì cho rằng, ông TT Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo Tổng cục an ninh xử lý vì những bài viết của ông ta, và rằng, đó chỉ là "tự do ngôn luận". 

Đọc thư ngỏ, chị thấy Phạm Viết Đào có vẻ như đang mất phương hướng, hoặc gỡ gạc lại danh dự sau vụ bị tống cổ vào tù. Với mớ lý luận hỗn độn đã trình bày trong thư ngỏ, chị tin, Đào cũng như đám theo voi hít bã mía đã bộc lộ hạn chế về não trạng, hoặc tính "cơ hội" trong phân tích và bình luận thông tin. Về phát biểu của Thủ tướng, Đào đã nhanh chóng vồ lấy vế thứ nhất là "không thể cấm thông tin trên mạng" mà chưa nói đến về thứ hai của vấn đề.  

Phạm Viết Đào viết: "Tôi nhận thấy: những ý kiến của Thủ tướng là khách quan, khoa học và có cả sự tinh tế của người am hiểu xã hội thông tin; Tôi hoàn toàn nhất trí và ủng hộ quan điểm của Thủ tướng khi phát biểu với cán bộ giúp việc của Chính phủ về cách ứng xử với thông tin trên mạng xã hội: Không thể ngăn cấm nó !".  

He he, khen Thủ tướng thì có mà khen cả ngày. Khen là đúng, nhưng vẫn thiếu, chưa đủ, bởi dù có "tự do ngôn luận" đến mấy vẫn phải có giới hạn. Vượt ra vạch đỏ mong manh, bạn có thể bóc lịch bởi làm gì có thứ tự do quá trớn, không giới hạn, có phỏng? 

Giáo hoàng Francis, phát biểu trên đường tới Philippines, cho rằng bảo vệ tự do ngôn luận không chỉ là quyền lợi mà còn là nghĩa vụ để nói lên suy nghĩ của mình vì lợi ích chung, nhưng điều gì cũng có giới hạn. Để nêu ví dụ, ông nhắc đến Alberto Gasparri, người tổ chức các chuyến công du, và đang đứng cạnh chiếc máy bay chở ông. 

"Nếu bằng hữu của tôi, ngài Gasparri đây nói lời nguyền rủa mẹ tôi, tôi sẽ đấm ông ta một cú", giáo hoàng nửa đùa nửa thật nói, làm một cú đấm giả. "Có rất nhiều người nói xấu tôn giáo nói chung, hoặc nói xấu tôn giáo khác. Ta không được khiêu khích. Ta không được xúc phạm đức tin của người khác. Ta không thể lấy đức tin của người khác ra làm trò đùa. Điều gì cũng có giới hạn của nó".  

Cái kiểu tự do ngôn luận mà Đào đang hò hét, và gán bừa cho Thủ tướng nói là nhằm mục đích kêu oan và refresh cuộc đời đã gỉ sét sau 15 tháng bóc lịch trong tù vì tội lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích hợp pháp của Nhà nước, tổ chức, cá nhân…( Điều 258 ).... 

Nguyên văn Thủ tướng viết thế này: "Tuy nhiên, không thể ngăn cấm mạng xã hội bằng những mệnh lệnh hành chính, mà phải biết tận dụng mặt tích cực của nó để định hướng dư luận đến với cái đúng, cái tốt; đấu tranh với cái sai, cái xấu. Điều đó chỉ có thể được thực hiện khi cơ quan chức năng, chủ động cung cấp thông tin chính xác, kịp thời đến với người dân". Vế thứ hai ở đây là: "phải biết tận dụng mặt tích cực của nó để định hướng dư luận đến với cái đúng, cái tốt; đấu tranh với cái sai, cái xấu". Đó mới là ý của Thủ tướng. Hiểu chửa? 

Không chỉ có Phạm Viết Đào, có tới cả một lũ một lĩ những "nhà dân chủ" cùng cao giọng đòi "tự do ngôn luận" tới mức các đòi hỏi lật đổ, thay đổi cả chế độ đã cưu mang, nuôi dưỡng chúng, cho các chúng ăn học. Thế là thế nào?  

Chị phát tởm lên với giọng điệu đòi thay đổi thể chế chính trị này bằng thể chế chính trị khác, nhưng lại không thể chỉ ra được cái cần thay đổi nó như thế nào và tốt hơn ra làm sao. 

Chị ghê tởm với giọng điệu xuyên tạc, bơm bít của lũ "dân chủ giả cầy" đó về tình hình đất nước, và các lãnh đạo. Chắc chắn sau khi đọc những gì các chúng viế, người ta sẽ chỉ thấy một đất nước như ngục tù với dàn lãnh đạo chỉ biết đến tham nhũng, và điều này là không đúng sự thật.. Có phải đó là tự do ngôn luận mà chúng hướng tới? Ý của chúng là muốn viết gì thì viết, muốn đem ai ra bêu xấu cũng được có phỏng?

Trên bình diện thế giới, chỉ cần lợi dụng tự do ngôn luận để đả kích hay châm biếm một lãnh tụ tôn giáo, hoặc một thần tượng của một cộng đồng là có thể phải trả giá. Gần nhất là việc cộng đồng người Hồi giáo ở khắp nơi trên thế giới đã tụ tập biểu tình phản đối bức biếm họa mới của tạp chí trào phúng Charlie Hebdo trong số báo ngày 14/1. Nói thêm số báo mới của Charlie Hebdo, với trang bìa là hình ảnh nhà tiên tri Mohammed mắt nhỏ lệ, tay cầm tấm biển "Je suis Charlie" (Tôi là Charlie), đã “chọc giận” người Hồi giáo trên khắp thế giới. Họ gọi hành động này là sự lăng mạ đạo Hồi. Đấy, chỉ là bề nổi của tảng băng chìm về cái gọi là "tự do ngôn luận" của phương tây.

Chả nói đâu xa, ngay ở Việt Nam, việc đưa tin sai sự thật cũng bị xử lý nghiêm khắc. Đến ngay cả VTV cũng còn bị pháp luật sờ gáy cơ mà?

Vậy nên, đừng có lý luận trẻ con rằng, blog là ngôi vườn xinh đẹp, Đào thích trồng gì thì đó là quyền của Đào và blog của anh thì anh muốn viết gì thì tùy. Nói thế, liệu có xứng danh là một Thanh tra văn hóa? 

Điểm nữa chị muốn nói, trong lá thư gửi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Phạm Viết Đào có đoạn: "Theo cảm nhận của tôi, Tổng cục An Ninh- Bộ Công an là cơ quan đã nhận lệnh trực tiếp từ Thủ tướng để xử lý hình sự bằng được việc viết blog của tôi và nhiều blogger khác…". Nói như thế là không khôn ngoan và thiếu hiểu biết. Chuyện Phạm Viết Đào bị bắt và chịu án phạt chẳng có gì liên quan đến Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cả, vì đơn giản là Đào đã có hoạt động vi phạm pháp luật và bị các cơ quan thực thi pháp luật xử lý.  

Lời nói thì gió bay, nhưng viết ra thì không như thế. Trong trường hợp viết sai, thì chính những dòng chữ đó sẽ là những chứng cứ buộc tội người đã viết. Ở đây, Phạm VIết Đào đã không thể và không có chứng cứ chứng minh rằng, chính ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ đạo Tổng cục an ninh xử lý hình sự ông ta, trong khi CA Hà Nội lại muốn xử lý hành chính. Kinh nghiệm xương máu là, nói ra, viết ra thì phải có chứng cứ chứng minh, chứ không thể theo lối "cảm nhận" được, phải không các bạn? 

Cuối cùng, chị muốn Phạm Viết Đào hãy nhớ rằng, tại Tòa, chính Phạm Viết Đào đã thừa nhận việc đăng tải 91 bài viết không đúng sự thật và để các ý kiến phản hồi trên blog gây ảnh hưởng xấu, làm giảm uy tín của Đảng, Nhà nước, gây hoang mang cho xã hội. Chính vì điều này mà ông ta bị pháp luật trừng trị. 

Vậy nên, hãy cẩn trọng với chính mình khi thực thi quyền "tự do ngôn luận".

NỖI ĐAU KHÔNG THỂ XÓA

Anh đến nhẹ như gió thoảng và để lại cho em vết thương hằn sâu thẳm.

Ngày anh đến bên em là ngày em thấy mình hạnh phúc vô bờ bến, một ngày nắng hạ đẹp trời, cái nắng Hà Thành không làm em thấy khó chịu mặc dù em là một con bé lần đầu tiên ra Hà Nội sau 4 năm trời học hành đèn sách nơi Sài Gòn phồn hoa đô thị.

Em thơ thẩn lang thang trên những con phố rợp màu tím bằng lăng mà ngây ngất trước vẻ đẹp của nó sau mưa rồi em thầm ước: “Giá như có một chàng hoàng tử dạo bước cùng mình trong lúc này thì mình sẽ hạnh phúc lắm”… Và rồi anh đến, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng không đủ sức làm bay chiếc lá vàng, em chất ngất trong tình yêu của anh. Sự quan tâm chăm sóc của anh làm con tim em bối rối, khó tả. Ngày em nhận lời yêu anh là ngày em biết mình sắp phải về quê công tác, tưởng chừng hạnh phúc chẳng tày gang, em khóc thầm từng đêm và buồn cho một cuộc tình vừa chớm nở. Rồi anh cũng biết chuyện, từng ngày anh vẫn kiên trì động viên em, tiếp cho em sức mạnh và khiến em tin vào tình yêu là vĩnh cửu.

Mình xa nhau gần 200km vậy mà tháng nào anh cũng về thăm em, để rồi em đã trao cả con tim và tâm hồn mình cho anh, mình đã mơ về một ngôi nhà nhỏ bé nhưng đấy ắp tiếng cười, một kế hoạch cho tương lai được hoạch định một cách hoàn hảo chỉ chờ ngày đơm hoa kết trái. Một năm trời xa cách rồi cũng đến ngày sum họp, em đã vui sướng biết bao và òa khóc như đưa trẻ thơ khi thuyết phục được ba mẹ để em ra Hà Nội cùng anh, mọi người đã tin tưởng anh biết bao vậy mà tại sao tình yêu của chúng ta kết thúc nhanh như thế. Nhanh như ngày anh đến bên em vậy, em đã đau khổ biết bao nhiêu, nỗi đau quằn quại khiến con tim em như vỡ vụn khi biết anh lừa dối em suốt một thời gian dài như thế.

Em đã từ bỏ cả sự nghiệp, chấp nhận xa gia đình để chọn xây đắp ngôi nhà hạnh phúc với anh – người mà em yêu thương và trao gửi cả thể xác lẫn tâm hồn mình. Em muốn chạy trốn tất cả, em phóng xe như bay trên con đường chưa một lần đi qua, tất cả như nhạt nhòa trong cơn mưa chiều tháng 7. Vòng xe cứ thế quay như chính tâm hồn em đang quay cuồng trong tuyệt vọng, nước mắt chảy dài hòa cùng với nước mưa mặn chát, ông trời cũng đang khóc cho em, cho tình yêu mà em hằng đấu tranh, vun đắp bảo vệ nó. Em chưa từng nghĩ rằng em sẽ đau như thế. Em vẫn thường đùa anh “Nếu một ngày anh bỏ rơi em đi theo người con gái khác, em sẽ không khóc đâu – em sẽ cười và chúc phúc cho anh” vậy mà em đã không làm được. Ai cũng bảo em ngu ngốc vì đã tin anh – có lẽ là em ngốc thật vì em yêu anh nên em mới thế.

Tình yêu làm con người ta mù quáng, mù quáng đến mức độ ai cũng có thể nhận ra anh lừa dối em riêng chỉ mỗi mình em không tin đó là sự thật. Nếu không tự mình chứng kiến tất cả có lẽ em đã không biết anh diễn kịch giỏi như thế nào. Em đã đến một nơi không ai biết mình và gặm nhấm nỗi đau khổ từng đêm, xa Hà Nội, xa những kỷ niệm, xa những con đường in dấu chân anh và em chung bước, em tin rằng chỉ có như thế em mới có thể quên được anh, quên đi người đàn ông đã phản bội em. Bài thơ cũ ngày nào em chép trong trang vở thủa cắp sách đến trường cứ vang vọng trong tim như cào như xé:

“Biết bao lần em đã dặn lòng
Hãy cố quên đi những gì đã mất
Dù kỷ niệm ngày nào còn lẫn khuất
Cơn gió chiều lại thổi ngược trái tim
Trong hồn em như ngập tràn bóng đêm
Đợi chờ ai thắp dùm lên ngọn nến
Nhưng người ơi biết bao giờ người đến
Khi con đường đã rẽ lối từ lâu?
Lời yêu thương chỉ thoáng qua mau
Biển hồn em vẫn từng chiều nổi sóng
Trong tình yêu em chẳng từng hi vọng
Được yêu người và mong được người yêu
Em bây giờ thương nhớ biết bao nhiêu
Để năm tháng bên đời luôn lặng lẽ
Hoa lá rụng trong vườn nghe rất khẽ
Như nỗi buồn khe khẽ đến trong em".

Anh ạ! Nỗi đau rồi cũng sẽ qua, vết thương lòng rồi cũng xóa nhòa theo thời gian. Em sẽ không hận anh như những người con gái khác đã từng làm vì như thế em sẽ mãi mãi không bao giờ quên anh được. Em sẽ mỉm cười và chúc anh anh phúc bên người con gái ấy. Em sẽ sống thật tốt để anh thấy rằng em không hề yếu đuối, không hề ngục ngã và em luôn tin số phận sẽ mỉm cười với em, rồi sẽ có một ngày số phận ấy sẽ mang đến cho em một bến đỗ thực sự của đời mình.

Vĩnh biệt tình yêu của em – “Mưa hạ”.

CÓ NHỮNG NGÀY...



Có những ngày chẳng biết về đâu
Chỉ nghĩ sẽ một mình ra biển
giang tay gào lên như đay như nghiến
Chính mình

Có những ngày muốn về thăm mẹ trong lặng thinh
Đứng dựa mái hiên nhìn mẹ cười để thấy lòng trẻ dại
Hỏi mẹ ... có cái chết nào ko làm đau người ở lại
Con thèm thử chết một lần

Có những ngày ngửa tay ra ko tìm nổi một người bạn thân
Rủ ra chỗ quen nhấp ngụm rượu đốt cháy lòng cháy cổ
Nhìn vào mắt nó mà thét lên: ê mày! Tao khổ
Một đời rồi mày ơi...

Có những ngày chạy ra sông nhìn dòng trôi
Hỏi đáy sâu mình bao nhiêu tuổi
Muốn nhúng mười ngón gầy tập chết đuối
Chết vậy... có đau sông ?

Trời ơi! Có những ngày những tháng ta thèm rỗng tuếch trong lòng
Chẳng thiết gì quê hương, mẹ cha, bầu bạn
Ném lên trời khổ đau, đắng cay, chán ngán
Chôn xuống đất sâu đứa chưa hết hạn làm người

Có những ngày ta trợn mắt mà như chết rồi
Thấy tay, ngực, mắt, môi mình tạm bợ
Dính vào xác khô mà chẳng rõ hồn

Có những ngày ta ko hơn gì xác chết!

(Trích tập Yêu lần nào cũng Đau)
**************
Nguồn: Rút từ tập Anh ngủ thêm đi anh. Em phải dậy lấy chồng

Chủ Nhật, ngày 25 tháng 1 năm 2015

SAO CÁI ÁC CỨ ĐẠP LÊN NHAU MÀ SỐNG?

Sao cái ác cứ đạp lên nhau mà sống?

Mi An (Đất Việt)

MTG - Thật nguy hiểm cho một xã hội khi mà mọi người đang nhìn vào những cái sai của nhau mà bắt chước. Người bé bắt chước người lớn, người lớn học theo người lớn hơn, cứ đạp lên nhau mà sống.

1. Nhiều khi đọc tin tức trên các báo, không biết quý vị bạn đọc có cảm thấy giống như tôi, hoang mang vì không biết mình đang ở đâu, đang sống trong hoàn cảnh xã hội thế nào.

Đơn cử như tin tức dưới đây xảy ra ở một trường THPT ở tỉnh Quảng Bình.

Vào ngày 12/1, trong giờ học môn vật lý, giáo viên Lê Thị Hiền yêu cầu học sinh Huyền (Lớp 11A2, Trường THPT Đồng Hới) đứng dậy đọc bài trước lớp. Tuy nhiên, Huyền không những không nghe mà còn nói trước lớp những lời lẽ xúc phạm đến danh dự của cô giáo Hiền.

Thế nên, cô Hiền đã ghi tên Huyền vào sổ đầu bài của lớp để cảnh cáo. Bực tức trước việc bị cô giáo ghi tên mình vào sổ đầu bài, nữ sinh này đã lên bục giảng, túm tóc và đánh cô giáo ngay trong lớp học.

Ban giám hiệu nhà trường vừa tiến hành kỷ luật cảnh cáo trước toàn trường, buộc nghỉ học 1 tháng đối với học sinh Nguyễn Ngọc Huyền vì có thái độ và lời lẽ xúc phạm đến nhân phẩm giáo viên.

Thật là choáng váng với những nữ sinh vô đạo đức như Huyền. Em đã học đến lớp 11, không hiểu trong suốt chừng ấy năm đi học, em đã học được những gì để có một lối hành xử không ai chấp nhận được như vậy.

Mái trường của chúng ta cũng đã không còn là nơi che chở bình yên, là nơi ươm mầm những ước mơ xanh trong một bài hát ca ngợi về người giáo viên nhân dân từ vài chục năm trước.

Lời bài hát ấy, tôi còn nhớ thế này: “Ước muốn ngày nào ôm ấp trong tim mai đây là cô giáo. Kìa đôi mắt tròn xoe, kìa đàn em thơ ngây. Hôm nay em đứng đây trong niềm mơ ước lớn”…

Thầy cô ngày nào như cha mẹ hiền từ của học sinh, thì nay những tấm gương trong sáng ấy, ít nhiều có những tấm gương cũng đã nhuốm màu. Và những đàn em mắt tròn xoe thơ ngây, nhiều em không còn thơ ngây nữa. Cá biệt có em như hổ báo (tôi biết đôi khi kiểu so sánh thế này sẽ khiến hổ báo thấy… chạnh lòng).

Tại quận Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh, bà Hiệu trưởng Trường THPT dân lập Phạm Ngũ Lão đã ký vào quyết định đình chỉ học của một học sinh vì lý do, em bỏ diễn văn nghệ trong buổi lễ sơ kết học kỳ I của trường.

Bà Lê Thị Thanh Nguyệt, Hiệu trưởng cho rằng: “Ngày nào học sinh chưa nhận lỗi thì vẫn đình chỉ học. Còn nhận lỗi rồi thì sẽ được đến lớp”. Bà Nguyệt nói thêm rằng trường làm vậy vì muốn cảnh cáo về chuyện vô kỷ luật.

Chuyện vỡ lở ra vì quyết định đình chỉ học bị đưa lên mạng xã hội. Sở Giáo dục Đào tạo TP vào cuộc, nữ sinh đã được đi học trở lại.

Cả hai trường hợp trên, đều là những ứng xử lệch chuẩn trong môi trường giáo dục. Một nơi thì trò không ra trò, một chốn thì thầy chẳng ra thầy. Và vì thế, nó cũng góp phần làm đảo lộn trật tự xã hội.

Chúng ta cứ thường tự hỏi mình, cái ác từ đâu ra. Một phần cái ác bắt nguồn rất sâu xa từ những ứng xử lệch chuẩn trong môi trường giáo dục như thế đấy. Chỉ cần thầy chẳng ra thầy, làm trái những quy tắc ứng xử nhân văn và đạo lý, lẽ tất nhiên nhà trường sẽ đẩy ra cho xã hội một thế hệ trơ lỳ, vô cảm, hành xử độc ác và thiếu tính người.

2. Vừa mới hôm qua, trên mạng xã hội lại ồn lên chuyện một clip ở Quảng Ninh, có một vụ tra tấn vì bị bắt quả tang ăn trộm một con gà. Kẻ trộm bị trói vào cột điện, lột trần ra, xung quanh người lố nhố đứng xem. Người tra tấn, hẳn là trời rất rét, nên mặc áo trong áo ngoài, thản nhiên cầm xô nước lạnh dội lên người thanh niên, vừa dội vừa mắng chửi.

Kẻ trộm gà rét run cầm cập, van lậy nhưng vẫn không được tha, may mắn là cuối cùng đã được công an xã đến giải cứu và mang về đồn. Xung quanh người vẫn lố nhố đứng xem, quay clip để úp lên mạng.

Để có một phân tích thấu đáo, đầy đủ về cái ác trong ứng xử của xã hội đương thời, một bài viết là không thể. Nhưng dù sao, đọc những tin tức dạng này vẫn làm chúng ta phải suy nghĩ, trăn trở và thấy day dứt.

Tôi nghĩ nhiều hơn đến những mối dây đạo đức, đạo lý và tình thương vốn sinh ra để ràng buộc và gắn kết một cộng đồng. Xã hội mà chúng ta đang sống phải chăng đã thiếu quá nhiều những mối dây ràng buộc ấy, nên nó đang tan vỡ ra? Người ta mạnh ai nấy sống, ai làm ác được thì cứ ác, ai làm sai được cứ làm?

Mấy ngày trước đây, dư luận xã hội đã dậy sóng lên với chuyện ông Bí thư huyện ủy Thạch Thành (Thanh Hóa) “giữ nhầm” 12 con dê của hộ nghèo trong trang trại mình suốt nửa năm. Tại sao một việc sai trắng trợn như thế vẫn xảy ra? Liệu có phải vì người ta đã nhìn thấy những cái sai khác, to hơn nhiều, trắng trợn hơn nhiều cũng đã xảy ra, mà chẳng ai làm sao?

Thật nguy hiểm cho một xã hội khi mà mọi người đang nhìn vào những cái sai của nhau mà bắt chước. Người bé bắt chước người lớn, người lớn học theo người lớn hơn, cứ đạp lên nhau mà sống.

Rồi sẽ còn những vụ nữ sinh nhảy lên bục giảng túm tóc đánh cô. Rồi sẽ còn nữa những vụ tra tấn, nhục mạ nhau, rồi giết nhau vì mất một con gà. Bởi vẫn còn đó những nhà trường bêu tên học sinh chưa kịp đóng tiền, phạt phơi nắng học sinh chưa kịp mua bảo hiểm.

Bởi vẫn còn những đàn dê “đi nhầm” vào trang trại nhà ông Bí thư huyện ủy. Bởi vẫn còn những đại án tham nhũng làm nghèo đất nước.

Những cái ác cứ nối tiếp nhau mà lớn dần lên. 

Thứ Bảy, ngày 24 tháng 1 năm 2015

NGƯỜI TỬ TẾ THÌ KHÔNG AI LÀM THẾ NÀY CẢ...

Khoai@

Người tử tế

1. Người tử tế sẽ không thể có hành động thiếu văn hóa tại chốn đông người như thế này. Đây là bức ảnh JB Nguyễn Hữu Vinh (Dòng chúa cứu thế Việt Nam) cầm đầu đám côn đồ hành hung một người Hà Nội, do anh này phản đối chúng vứt bỏ vong hoa của Hội Cựu chiến binh và thay thế bằng vòng hoa gọi kẻ thù là anh hùng dân tộc. Và vì điều này, anh bị chúng đánh hội đồng với những cú đòn dã man:




2. Người tử tế đi viếng đám tang sao lại nở nụ cười khoái trá? Đây là những hình ảnh ghi được tại đám tang cụ Hoàng Thị Ái Hoát, mẹ của Ba sàm Nguyễn Hữu Vinh. Chúng lợi dụng đám tang cụ để giương băng rôn đòi thả tù chính trị và vu cáo nhà nước, tuyên truyền chống chế độ:


3. Người tử tế sao lại coi những kẻ đã cầm súng bắn giết đồng bào mình, bộ đội mình, và để mất Hoàng Sa vào tay giặc là anh hùng liệt sĩ?

Chỉ có lũ vong nô phản quốc, và ươn hèn cơ hội mới có thể làm được như vậy.


4. Người tử tế thì không đi gấy rối trật tự công cộng dưới mác "chống Trung Quốc xâm lược". 

Biểu tình chống TQ xâm lược so lại giương băng rôn đòi thả tội phạm?





5. Người tử tế sao lại tôn vinh, cổ súy cho kẻ khủng bố giết người hàng loạt Đặng Ngọc Viết?



6. Người tử tế thì không nên gây gổ với người khác để quay phim chụp ảnh vu cáo. 


Hình dưới là FB Nguyễn Hữu Vinh, một kẻ bất lương, chống phá nhà nước núp bóng Thiên Chúa giáo, chuyên đứng ra kích động, tạo dựng kịch bản, gây sự với nhân viên cơ quan công quyền để viết bài xuyên tạc sự thật. Đọc thêm về Nguyễn Hữu Vinh ở đây. Người tử tế sẽ không coi Nguyễn Hữu Vinh là bạn.






HÃY TRỪNG TRỊ THẲNG TAY!

Khoai@

Tre làng luôn trân trọng, khuyến khích những đóng góp ý kiến cũng như bài viết của độc giả. Các ý kiến, bài viết xin gửi về hộp thư Trelangblogspotcom@gmail.com ở phần Liên hệ góc dưới, bên phải của Blog. 

Bạn Khanh Kim, một độc giả quen thuộc, đã có rất nhiều bài viết chất lượng, lại vừa gửi đến Tre Làng một bài viết rất hay: "Hãy trừng trị “thẳng tay”. Xin trân trọng giới thiệu của bạn đọc.
***********

Hình bên: Bọn rận gọi lũ hèn nhát bán nước là anh hùng liệt sĩ, liệu có chấp nhận được không?

Thời gian gần đây cứ đến ngày 19 tháng 1 ngày quân Trung quốc tấn công xâm chiếm đảo Hoàng Sa của việt nam (19/1/1974), các thế lực phản động hải ngoại có những đòi hỏi (vô lý) vinh danh 74 lính VNCH tử trận ở Hoàng sa, điều đáng ngạc nhiên và lấy làm lạ 19/1/2015, năm nay đám rận chủ trong nước No-U, cũng lấy cớ vinh danh lính VNCH tử trận ở Hoàng Sa, những tên cầm đầu phản động No-U như Trương Văn Dũng, BJ Nguyễn Hữu Vinh, Lê Dũng Vôva, Lê Hùng, Bích Phượng, Nguyễn Tường Thụy, Xuân Diện hán nôm…đã kéo nhau đến tượng đài Lý Thái Tổ ở Bờ Hồ giữa lòng Thủ đô nơi có đông du khách để gây rối. Chứng kiến sự ngang ngược trên, một thanh niên tên là Dũng đã phản đối quyết liệt giật bỏ băng rôn có những dòng chữ lếu láo, thế là đám phản động No-U cậy đông đã xông vào đánh người thanh niên dũng cảm này. Đám No-U chúng đang giở trò gì vậy? có lẽ chỉ lý do duy nhất là chúng bày trò tri ân lính VNCH tử trận ở Hoàng sa để lấy công với tổ chức Việt tân cùng đám tàn quân VNCH ở hải ngoại hàng ngày đã cung cấp đồng tiền bẩn thỉu để chúng được ăn mày trên xác chết với cái tên mỹ miều “đấu tranh cho dân chủ” nhưng thực chất chúng đã và đang chống phá Nhà nước và chính quyền Việt Nam hiện nay. Bọn ăn mày dân chủ nay lại mang thêm danh ăn mày xác chết đang tự biến mình từ các nhà dân chủ thành những tên côn đồ với lối hành xử thiếu văn minh chẳng khác gì dân giang hồ chợ búa.

Để làm rõ điều này Xin được “Nhắc lại lịch sử” để đám No-U những kẻ chuyên ăn mày xác chết và đám tàn quân tay sai VNCH ở hải ngoại biết rằng: Tháng 9/1940, quân phát xít Nhật từ Trung Quốc tràn qua biên giới để xâm lược Việt Nam, muốn vào được Việt Nam lính Nhật phải tấn công các căn cứ quân Pháp và lính thuộc địa, cũng thời điểm đó rất nhiều Ngụy binh là các sắc Lính, “khố xanh”, “khố đỏ”...là người Việt Nam đã tuân lệnh quan thầy Thực dân bắn vào quân Phát xít Nhật để bảo vệ thuộc địa của “Mẫu quốc”. Đã có rất nhiều Ngụy binh tay sai là người Việt bị chết, trở thành tử sỹ “Hy sinh” cho chế độ thuộc địa Pháp. Nhưng sự hy sinh đó đâu có phải "Hy sinh cho Tổ quốc, cho dân tộc Việt”. Thập kỷ 60 -70 của thế kỷ trước cũng hoàn cảnh tương tự “Người em” của người Lính Khố xanh, Khố đỏ năm xưa “Khác Cha nhưng cùng Mẹ” sinh ra là người Lính VNCH có khác chăng họ mang sắc phục Thủy quân lục chiến của Mỹ (ông chủ mới) chứ không phải của thực dân pháp (ông chủ cũ) đồn trú ở Hoàng sa và Trường sa, họ cầm cây súng Mỹ bắn sẵn sàng bắn vào bất cứ ai đánh chiếm đảo để bảo vệ quyền lợi Mỹ và cái nước (phi dân tộc) VNCH. Hai sự kiện trên, hai địa điểm và thời gian khác nhau(tháng 9 năm 1940 - tháng 1 năm 1974) nhưng bản chất vẫn chỉ là một. Ngụy binh thời Pháp - lính Ngụy VNCH thời Mỹ (chỉ là một) vẫn là đội quân tay sai đánh thuê cho quân xâm lược.

Hình bên: Lũ "dân chủ cuội" đi "tôn vinh" lũ tay sai ngoại bang thành anh hùng dân tộc (cầm đầu bởi JB Nguyễn Hữu Vinh), đang tấn công một công dân của Hà Nội, ngay tại tượng đài Lý Thái Tổ.

Những kẻ ôm chân ngoại bang, làm tay sai cho quân xâm lược đã mũ ni che tai, cố tình che đậy một sự thật để biện minh cho hành vi yêu nước theo kiểu bán nước của mình đã đành. Giờ đây các nhà dân chủ trong nước lại đang vào hùa với những “kẻ cõng rắn cắn gà nhà, rước voi về dày mả tổ” đòi tôn vinh những kẻ đã thành tử sĩ của một chế độ chống lại Nhân Dân, phản lại dân tộc. Người dân Việt chân chính họ sẽ nghĩ sao khi các nhà dân chủ cứ như mù hai con mắt, như điếc hai lỗ tai để chống chính quyền VN hiện nay với chiêu bài chống Trung quốc xâm lược bằng cách “tôn vinh” những kẻ cam tâm theo giặc gây ra chiến tranh, chống lại dân tộc (với bất cứ lý do gì). Những nhà dân chủ sẽ nghĩ sao sự hy sinh của các chiến sỹ CM cho cuộc chiến giành độc lập, thống nhất non sông liệu có còn ý nghĩa hay vô nghĩa khi những người con ưu tú trong đó có cả người thân của mình, là những anh hùng thật sự lại được vinh danh cùng với những kẻ phản lại tổ quốc gây ra tội ác tày trời với dân tộc? Vì thế dân tộc Việt nam, Nhân Dân Việt Nam chân chính không bao giờ lại phải nhục nhã cúi đầu vinh danh Những Tử sỹ VNCH ở HS? Bởi làm như thế chẳng khác nào người ta sớm quên đi nhân tâm của đại đa số người dân trong nước. Đặc biệt là hàng triệu gia đình của hai miền Nam Bắc đã mất người thân dưới họng súng của quân xâm lược và bè lũ tay sai của chúng là VNCH.

CHUYỆN TRUYỀN THÔNG THỜI MẠT VÀ BỐN VỊ CHÍNH KHÁCH.

Bài chép của DG

Đã có sự thừa nhận.

Thật sự thú vị khi có hẳn một nội dung và thậm chí còn được nhấn mạnh tại Hội nghị TW 10 vừa qua, đó là đề án Quyhoạch phát triển và quản lý báo chí.

Chắc chắn bên cạnh việc quy hoạch để tiếp tục thích ứng với các xu thế mới, thì hẳn chính bản thân Trung ương cũng đã có những nhìn nhận, đánh giá sòng phẳng về thực trạng truyền thông kém cỏi của nước ta, và rõ ràng cần phải có sự thay đổi dứt khoát trong tư duy quản lý.

Truyền thông đã vẽ lệch lạc hình ảnh xã hội, thậm chí đã trở thành các công cụ để đấu đá phe nhóm, tranh giành lợi ích chính trị?

Truyền thông đã góp phần làm vấy bẩn không gian văn hóa đất nước bằng hằng hà sa số các hình thức lá cải?

Những trường hợp tiêu biểu.

Sự phức tạp và đa dạng và thậm chí vấy đục của truyền thông trong mấy năm qua, có thể được thấy rõ qua câu chuyện của một số nhân vật mà hình ảnh của họ đã quá gắn bó với dư luận, đó là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, các ông bộ trưởng Đinh La Thăng, Nguyễn Thiện Nhân, và bà Nguyễn Thị Kim Tiến.

Cả một không gian truyền thông, đặc biệt là không gian mạng, gần như “lên đồng tập thể” khi công kích hình ảnh thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong những năm 2011, 2012.

Điều đó cũng xảy ra tương tự với ông Nguyễn Thiện Nhân, khi ông còn là Bộ trưởng Bộ giáo dục, hay mới chỉ gần đây là bà Nguyễn Thị Kim Tiến, Bộ trưởng đương nhiệm Bộ Y Tế, những Bộ với những mảng công việc mà cánh báo chí vẫn thường nói đùa, là thích “đánh” lúc nào cũng được!

Và cũng trong những ngày đầu nhậm chức, với việc thí điểm thay đổi giờ học, hay thí điểm đi làm bằng xe bus, cấm cán bộ chơi Golf, những phát ngôn về khái niệm tư lệnh ngành, Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng cũng đã bị “bầm dập” với báo chí.

Và hậu quả về mặt hình ảnh thì đã rõ.

Ngoại trừ một ông thủ tướng đẳng cấp vượt trội với đúng phong cách đàn ông theo lối anh hai Nam Bộ, là vẫn cứ việc mình thì mình làm, không lê la to nhỏ chỗ này lắm sâu, chỗ kia có đôi ba đồng chí Z, bình tĩnh lỳ đòn vượt qua dư luận thị phi. Và với những thành tựu đạt được trong công việc, thì đến lúc này rất thú vị là chính thế giới truyền thông ảo kia lại đang quay ra tung hô, ủng hộ.

Với sự uyển chuyển và khá thức thời, hay nói chính xác ra là khá “biết điều” với báo chí, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã dần lấy lại được hình ảnh, thậm chí gây dựng được một hiện tượng xã hội mang tên chính bản thân ông.

Có vẻ như biện pháp xử lý các khủng hoảng truyền thông chủ yếu của ông Bộ trưởng này, là chủ trương “thí tốt” để giải tỏa sự uẩn ức của đám đông. Đám đông dư luận Việt, đặc biệt là ảo, vốn dĩ hời hợt và “khát máu”, hẳn rất mong nhìn thấy một cái đầu trên giá treo cổ trong mỗi sự vụ. Và chủ trương xử lý khủng hoảng của ông Bộ trưởng chính là đánh vào tâm lý bầy đàn đó, ban phát cho họ một sự hả hê trong tâm lý đả kích quan chức.

Về bản chất, có thể coi đấy là nghệ thuật của sự đổ lỗi, đổ lỗi cho cấp dưới, để tránh cho được mũi dùi dư luận đang chỉ về nơi mà đúng ra mới là đích của nó – là trách nhiệm và lỗi của Bộ trưởng!

Rất ít khi thấy ông Bộ trưởng này nhận lỗi, dù lĩnh vực của ông xảy ra không ít sự cố, nhưng ông lại rất thành công trong việc bảo vệ hình ảnh cá nhân của mình, thông qua việc thẳng tay tuyên bố trừng trị cấp dưới, những kẻ thấp cổ bé họng hơn cái vai trò một vị Bộ trưởng rất nhiều.

Không làm được điều này như ông Thăng, chính là yếu điểm chết người còn lại của hai vị bộ trưởng khác, là Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Kim Tiến!

Khoa học hay lạc hậu, lỗi thời?

Lục lại hồ sơ, hai vị chính khách này có một điểm chung, đều là những người có cốt cách tri thức khoa học nổi tiếng. Ông Nguyễn Thiện Nhân là giáo sư, tiến sĩ, và gia đình ông là một trong số hiếm gia đình ở Việt Nam có truyền thống khoa học khi cả hai cha-con đều là những giáo sư đầu ngành. Phụ thân của ông là giáo sư, tiến sĩ, bác sĩ Nguyễn Thiện Thành.

Bà Nguyễn Thị Kim Tiến nguyên là viện trưởng trẻ nhất của hệ thống các viện Pasteur trên thế giới, là cháu của cố Tổng bí thư Hà Huy Tập, và cũng là một vị giáo sư, tiến sĩ rất tên tuổi trong giới Y học. Không mấy ai để ý đến việc bà là một phụ nữ Việt Nam hiếm hoi đã nhận được Huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh của Pháp vì những cống hiến cho mối quan hệ Việt Pháp thông qua lĩnh vực Y tế, cùng với một số người khác như bà Tôn Nữ Thị Ninh, Ngô Bảo Châu, Nguyễn Thị Xuân Phượng, Bùi Trân Phượng…

Có thể nói, cốt cách khoa học khá cứng nhắc của hai vị Bộ trưởng này, đã phần nào cản trở chính bản thân họ trong vấn đề cần phải hòa mình và thích nghi cùng với một không gian truyền thông trong giai đoạn nhiễu nhương.

Và họ đã phải lãnh hậu quả.

Hình ảnh và tên tuổi của họ khá bi đát trong dư luận, mặc dù với góc độ một Bộ trưởng, họ đã thiết lập và áp đặt được rất nhiều tư duy vĩ mô và chính sách có ý nghĩa trong lĩnh vực quản lý của mình. Với Nguyễn Thiện Nhân là tư duy và triết lý về lòng trung thực trong giáo dục, với Nguyễn Thị Kim Tiến là những biến đổi lớn về phát triển hạ tầng y tế, các chính sách bảo hiểm y tế cho người dân, và những khắt khe trong vấn đề y đức.

Họ lúng túng trong việc xử lý truyền thông với các sự cố, cốt cách làm việc khoa học và tri thức đã làm cho họ cứng nhắc trong việc cần phải “biết điều” với truyền thông. Đây cũng chính là đặc điểm lớn nhất của giới khoa học, họ khó có thể lẫn vào những không gian bỗ bã xôi thịt đời thường được, dù rằng đôi khi đó là điều nên nhắm mắt mà làm, và thậm chí làm được thì càng tốt!

Giá trị bền vững.

Suy cho cùng, giá trị bền vững của con người vẫn là các giá trị nội tại của chính họ, và suy cho cùng, người dân vẫn cần các vị chính khách của mình với nền tảng năng lực, đạo đức, tư duy, hơn là cần những vị chính khách nhanh nhạy ứng phó và xử lý theo kiểu lấy lòng dư luận nhất thời. Sóng gió đối với hình ảnh của các vị đã nêu, và cách thức ứng phó của họ đã thể hiện khá rõ được thực trạng của đời sống truyền thông hiện tại, và càng hiểu hơn khi vì sao, đích thân ông Tổng bí thư phải nhấn mạnh đến mấy lần về việc phải đổi mới lại cơ chế quản lý báo chí.

Chỉ một thắc mắc, chả biết lúc Tổng bí thư phát biểu về thực trạng báo chí như thế, thì dưới hội trường, những Ủy viên trung ương đã đánh bóng được tên tuổi bằng truyền thông, liệu có điều gì áy náy với dân, với nước?

Và xấu hổ?

Nguồn DG