Bài mới nhất

Thứ Bảy, ngày 23 tháng 7 năm 2016

VỤ CƯỜNG ĐÉM VÀ ĐỒNG BỌN BỊ BẮT

Ong Bắp Cày

Gớm, chết chết, các anh chị báo LĐ, NLD và cả anh DT sao thương người thế. Đọc báo của các anh chị tôi cứ ngỡ bọn công an bắt oan anh Cường Đém, hóa ra đéo phải thế.

Chết chết, làm báo thế thì có mà bốc cứt ăn vã. Một tay giang hồ mẫn cán nổi tiếng thành Vinh với 6 tiền án, tiền sự mà cũng cứ nhắm mắt lao vào bênh vực cho bằng được.

Hôm nay 23/7, công an TP Vinh cho biết đang tạm giữ hình sự Nguyễn Cảnh Cường và Nguyễn Văn Hùng về hành vi Hủy hoại tài sản.

Khi thực hiện lệnh bắt và khám xét tại phòng trọ của Cường Đém, cảnh sát thu giữ 3 vỏ hộp sữa Glico Icreo loại 800 gram và một hộp sữa Glico Icreo loại 800 gram đã qua sử dụng, còn một ít sữa bột trong hộp. Tại nhà Hùng, cảnh sát thu 0,025 gam heroin, một bộ quân phục cảnh sát hàm Trung tá, một còng số 8, hai thanh đao và một một hộp sữa Glico Icreo loại 800 gram đã qua sử dụng. 

Liệt kê như thế để các anh chị thấy được 2 tên tiềm tàng nguy hiểm đối với xã hội như thế nào. 

Camera của siêu thị đã ghi lại cảnh Cường Đém và Hùng đã xông vào siêu thị, trấn áp nhân viên bán hàng, tát người thu ngân và tự lấy 5 hộp sữa đập phá ngoài đường, gây ùn tắc giao thông nghiêm trọng và đặc biệt là ảnh hưởng tới việc kinh doanh của siêu thị. 

Cảnh sát cũng nói, "Tối hôm sau họ còn quay lại dọa bắn chủ siêu thị". Trước đó, anh Tú, chủ siêu thị cũng bị Cường Đém tung một cú thôi sơn áp diện vào mặt khi đang giải thích cho Cường Đém về nguồn gốc số sữa trên.

Trong cuộc gặp tại bệnh viện, anh Tú có lẽ đã quá lo sợ, nên đã hỗ trợ gia đình Cường Đém 30 triệu đồng. Tình tiết này cũng được cảnh sát chú ý và đang nỗ lực làm rõ.

Video: Cường Đém quậy và đập sữa của siêu thị Tú Bắc

https://youtu.be/Qs-qXSyPKPk


Những gì xảy ra mà ta quan sát được đều cho thấy việc truy tố Cường Đém về tội "hủy hoại tài sản" quy định tại Điều 143, Bộ luật hình sự năm 1999 là quá nhẹ. Bởi căn cứ vào những gì mà camera ghi lại, có thể thấy, Cường Đém xứng đáng bị truy tố về tội cướp tài sản, được quy định tại Điều 133 Bộ luật hình sự năm 1999.

Lũ ngu học cần nhớ, phạm tội trong trường hợp của Cường Đém là có tình tiết tăng nặng, bởi phạm tội từ 2 người trở lên, có bàn bạc, có tổ chức, vì thế tính nguy hiểm cao hơn rất nhiều so với việc phạm tội một mình.

Với những gì trình bày, tôi không tin các anh chị phóng viên mồm loe răng vẩu lại có thể tiếp tục khóc mướn cho anh Cường Đém thành Vinh.

Chết chết, làm báo mà cứ ngồi phòng lạnh hóng tin facebook thì khác đéo gì đám ăn tục nói phét, đánh rắm rong?

VỀ THĂM MẸ



Con về thăm mẹ chiều nay
Vàng hoa mướp trổ, ngây ngây nắng hè
Véo von trên mấy cành tre
Tiếng chim khách thả, con về nhà ta

Vẫn luống rau, vẫn luống cà
Vẫn bờ sông vắng chuyến phà chờ lâu
Bao giờ ta bắc nhịp cầu
Để con khỏi sợ sông sâu đắm đò

Đêm nằm phe phẩy quạt mo
Nghe hương cau thoảng tiếng hò ai buông
Trăng run run rọi vào giường
Gió lay tàu chuối, lá vờn bóng trăng

Con về thăm mẹ ngày rằm
Cho tròn những nỗi xa xăm tỏ mờ

“CHẨN ĐOÁN SAI” VÀ TÂM LÍ THÙ ĐỊCH

Bác sĩ Võ Xuân Sơn

Vụ bệnh nhân ở bệnh viện Đa khoa thành phố Cần thơ khiếu nại vì mổ viêm ruột thừa cấp, ra kết quả nang buồng trứng xuất huyết đã được Hội đồng chuyên môn kết luận. Tất nhiên là các bác sĩ đã làm đúng.

Nhưng tại sao các bác sĩ đã làm đúng mà người nhà lại khiếu kiện? Hội đồng chuyên môn yêu cầu ê kíp mổ rút kinh nghiệm, giải thích cho gia đình người bệnh phải hiểu rõ các bệnh lý, phân biệt được chẩn đoán trước phẫu thuật để tránh hiểu nhầm việc chẩn đoán là chính xác 100% với quá trình phẫu thuật.

Có thật sự là kíp mổ đã không giải thích cho gia đình bệnh nhân?

Theo nội dung báo đăng, bác sĩ phẫu thuật viên đã giải thích, gia đình không chịu, bác sĩ trưởng khoa Ngoại đã giải thích, gia đình cũng không chịu, bác sĩ Phó Giám đốc cũng đã giải thích, và gia đình cũng vẫn không chịu. Thôi thì bệnh nhân và gia đình ít học, hiểu biết kém. Nhưng nhà báo thì sao? Không lẽ nhà báo cũng ít học? Trước một sự trái ngược về thông tin, nhà báo có tìm hiểu thông tin trước khi đăng không?

Một câu chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ, nhưng lại trở thành cơn bão truyền thông kéo dài trong mấy ngày, làm cơ sở cho sự bùng phát những hằn học, thù hằn với y tế của một bộ phận người dân. Trong câu chuyện này, nhà báo đã mô tả câu chuyện của một người dân một cách không khách quan, nhất là kết nối ngay câu chuyện lần này với vụ thận móng ngựa trước đây.

Trong khi rất nhiều nhà báo đang tìm mọi cách để nắm bắt được sự thật, để tư vấn chuyên môn trước khi viết bài, thì thật đáng tiếc, vẫn có những nhà báo viết về y tế với tâm lí thù địch. Có lần, tôi nói rằng, tôi sẽ cùng các nhà báo cãi lại ý trời. Bây giờ tôi phải tự hỏi, liệu có phải tất cả các nhà báo đều thực lòng muốn cùng tôi cãi lại ý trời hay không?

Có người bảo, quan tâm làm gì, chú ý làm gì những bài viết sặc mùi thù địch, những câu bình luận tào lao trên mạng. Nghe thì đúng đấy. Nhưng trên đời này mấy ai có thể đạt đến cảnh giới vô vi như vậy? Bác sĩ, nhân viên y tế chỉ là những người bình thường. Họ có xúc cảm, họ cũng giận dữ khi bị xúc phạm. Họ bị khống chế bởi qui định này qui định khác nên không thể phản kháng.

Nhưng như vậy không có nghĩa họ không đau khổ, không giận dữ. Tâm lí thù địch như cỏ dại. Nó dễ sống, dễ phát triển, dễ hút hết dinh dưỡng cho những điều tốt lành. Hãy đừng kích động tâm lí thù địch trong xã hội, vì nó cũng sẽ tác động vào nhân viên y tế. Và, khi nó lớn lên đến mức nào đó, nó sẽ quay trở lại tác động vào xã hội. Chính những người gieo rắc, nuôi dưỡng tâm lí thù địch sẽ là người nhận lãnh hậu quả.

Trong khi người dân, nhà báo và tất thảy mọi người đều đòi hỏi người thầy thuốc phải hết lòng cứu chữa, ngay cả khi người nhà bệnh nhân và bệnh nhân không tôn trọng họ, thì tại sao, một số nhà báo, không bỏ được cái tâm lí thù địch khi viết về các vấn đề của y tế?

TƯỚNG TRẦN KỲ RƠI BÁC BỎ THÔNG TIN BỊA ĐẶT

Khoai@

Báo Dân Việt loan tin về cơ ngơi gỗ trị giá hàng ngàn tỷ của Trung úy Trần Thị Thu Hằng - con gái Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi, Giám đốc công an tỉnh Đắk Lắk tại đường Ymoan, P. Tân Lợi, TP. Buôn Ma Thuột, làm dư luận xôn xao.

Về câu chuyện này, cô Lê Nguyễn Hương Trà đã có thêm bình luận, rằng, "Khu dinh thự gỗ này, như đâu là ổ cờ bạc của lính ông Tư, vợ ổng thu tiền xâu hàng ngày thôi cũng đủ giàu". Xem hình dưới cùng bài viết.

Phản ứng trước thông tin trên, Thiếu tướng Trần Kỳ Rơi đã lên tiếng bác bỏ thông tin về cơ ngơi gỗ 'vô giá' của Trung úy Trần Thị Thúy Hằng, con gái ông.

Tướng Rơi cho biết, tại khu vực mà báo Dân Việt phản ánh, có hai khu vực đất khác nhau, một khu đất của chị Hằng và một khu đất nằm liền kề phía trên với 5 chủ sở hữu, có tên tuổi, giấy tờ đoàng hoàng.

Riêng khu đất dưới (thấp hơn) Tướng Rơi xác nhận, đúng là của con gái ông và quán cà phê đó là của con ông cho một người bạn thuê để kinh doanh hàng chục năm. 

Những bức ảnh có những căn nhà gỗ là thuộc khu đất của 5 người khác chứ không phải của Trung úy Hằng. Ông cho hay, thông tin về cơ ngơi gỗ trên hoàn toàn không chính xác đã gây dư luận hiểu nhầm, không tốt đối với con gái và gia đình ông.

Tướng Rơi cũng cho biết thêm, hiện con gái ông và 5 gia đình là chủ của các ngôi nhà gỗ được nêu trên đã có văn bản khiếu nại gửi đến các cơ quan chức năng đề nghị xử lý thông tin không chính xác và xử lý tội vu khống.

Hoan hô Tướng Rơi đã có phản ứng kịp thời. Tuy nhiên, hiện chưa thấy Tướng Trần Kỳ Rơi phản ứng với thông tin của cô Lê Nguyễn Hương Trà, rằng "Khu dinh thự gỗ này, như đâu là ổ cờ bạc của lính ông Tư, vợ ổng thu tiền xâu hàng ngày thôi cũng đủ giàu".

Đây là thông tin quan trọng, gây bất bình trong dư luận, làm xấu hình ảnh của ngành công an, và cần phải được làm rõ. Nếu đoạn bình luận đó là không đúng sự thật, cô Lê Nguyễn Hương Trà có thể bị xử lý về tội vu khống.

Đây là hình ảnh chụp từ màn hình máy tính FB Lê Nguyễn Hương Trà:



QUAN CHỨC MÚT TÍ

Cuteo@

Các anh quan chức bú tí là do đói thôi, có gì mà ồn ĩ nhẻ?

Được biết người mút ti cô gái Lang Biang là anh Phan Tuấn Anh, đang công tác tại UBND huyện Vũ Quang, Hà Tĩnh.

Với dân mạng @ thì đơn giản đó là hình ảnh vui vẻ như trẻ trâu nô đùa. Hơn tẹo nữa thì đó là hành vi thể hiện não trạng mê tín, khát sữa. Nói trắng phớ đó là tham lam vô bờ bến.

Tôi tin là các anh muốn thông qua hành động thành tâm của mình để cầu mong cá kiếm được nhiều hơn nữa.

Hình ảnh phát tán trên mạng cho thấy, các anh thay nhau giữ thang để mong được hưởng lộc từ "mẹ". Xin lỗi, các anh tham như hổ đói thì sữa mẹ nào cho đủ?

Trèo lên tượng đài văn hóa đã là một biểu hiện kém về văn hóa, lại còn chu mõm mút ti tượng đá nữa thì đúng là văn hóa vãi lìn. Không những thế, các anh còn hoan hỉ đưa ảnh lên mạng. Đéo hiểu các anh nghĩ gì luôn, tôi thật. 

Ảnh này gặp lều báo ngay từ đầu thì nhẵn túi luôn. Tôi thề. 

Bị phản ững dữ dội, anh Phan Tuấn Anh phân bua: “Khi đó, tôi có trèo lên bức tượng đá cô gái Lang Biang và đó là một hành động thiếu văn hóa. Sau khi giao lưu với bạn bè, chúng tôi cũng có uống rượu hơi quá chén nên mới hành động như vậy. Tôi biết làm như vậy là sai”. 

Nhưng thật ngạc nhiên, người phát tán tấm ảnh lại là anh chánh văn phòng UBND huyện Vũ Quang (Hà Tĩnh) Trần Lê - một chức danh mà mới nghĩ đến người ta liên tưởng tới một người có trình độ chính trị cao vời vợi, hiểu biết văn hóa mênh mang, quyền thế lêch đất và sự chín chắn tới mức thâm hậu. 

Anh Trần Lê thừa nhận Facebook Lê Trần là trang cá nhân của anh, và anh chính là người đã đưa tấm ảnh anh Tuấn mút ti tượng đá cô gái Lang Biang. Nhưng lý do anh đưa ra thì nó ngô nghê lầy lội làm sao: "Do tôi mới mua máy điện thoại, sử dụng chưa thành thạo nên vô tình đăng hình ảnh trên lên Facebook (?!). Ngay sau khi hình ảnh xuất hiện mọi người nói tôi mới phát hiện và gỡ ngay. Tôi rất tiếc, lấy làm xấu hổ về sự cố đáng tiếc này. Đây cũng là bài học xương máu cho bản thân tôi và những người liên quan”.

Nói thật, các anh là quan chức mà đéo có tí nào thể hiện được trình độ chính trị, văn hóa cả. Tôi chê.

THÔNG TIN VỀ CƠ NGƠI NGÀN TỶ CỦA NỮ TRUNG ÚY CSKT ĐẮK LĂK - CẦN KIỂM TRA NGAY

Cuteo@

Lê Nguyễn Hương Trà đăng bài viết "Ngắm cơ ngơi gỗ ngàn tỷ của nữ trung úy công an Đắk Lắk" của Báo Điện tử Dân Việt. Cô chua thêm đoạn: Quần thể khu nhà gỗ của trung úy Cảnh sát kinh tế Công an tỉnh Đắk Lắk - Trần Thị Thúy Hằng đươc dân chơi định giá hơn ngàn tỉ đồng. Những loại gỗ quý hiếm và nằm trong danh mục cấm khai thác của rừng đều tụ tập về đây: Cẩm lai, Cà te, Gụ, Thủy tùng, Hoàng đàn, Bách xanh, Thông đỏ... Ơ, mà có tiền cũng không thể mua được, ha. Khu nhà xây hồi 2012 khi Hằng còn làm cán bộ ngân hàng. Sau đó được... mời về làm công an kinh tế và xây xong năm 2015.

Đặc biệt, cô Lê Nguyễn Hương Trà viết thêm, Trần Thị Thúy Hằng là con gái của thiếu tướng Trần Kỳ Rơi (1958), Ủy viên Ban thường vụ Tỉnh ủy và là Giám đốc Công an tỉnh Đắk Lắk. Hằng sinh 1989, lập gia đình với một cán bộ quản giáo. Anh này sau khi lấy vợ thì được đưa về phòng tổ chức CA Tỉnh Đắk Lắk, hiện là phó phòng. Khu dinh thự gỗ này, như đâu là ổ cờ bạc của lính ông Tư, vợ ổng thu tiền xâu hàng ngày thôi cũng đủ giàu". Xem hình.


Không biết có đúng không?

Tôi quan tâm đến đoạn cuối: "Khu dinh thự gỗ này, như đâu là ổ cờ bạc của lính ông Tư, vợ ổng thu tiền xâu hàng ngày thôi cũng đủ giàu".

Thông tin này làm ảnh hưởng xấu đến danh dự, uy tín của Trung úy Hằng, ông Tư Rơi, ngành công an và cả chính quyền.

Thiết nghĩ, ông Tư Rơi nên biết và giải thích với dư luận càng nhanh càng tốt.

Dưới đây là vài hình ảnh từ bài báo của Dân Việt:


Đống gỗ xẻ hộp quý hiếm nằm bên vườn kiểng quý, bên cạnh là cây cổ thụ 4 - 5 vòng tay ôm.


Gỗ tròn chứa bên trong nhà kho.


Bộ bàn ghế có giá vài tỷ đồng.

ĐÃ XÁC ĐỊNH ĐƯỢC KẺ BẢO KÊ VỤ PHÁ RỪNG PƠ MU

Đã xác định được kẻ bảo kê vụ phá rừng Pơmu

Trương Hồng Thứ Bảy, ngày 23/07/2016 12:10 PM (GMT+7)

(Dân Việt) Trao đổi với Dân Việt sáng nay (23.7), công an huyện Nam Giang cho hay, qua bước đầu điều tra, đã xác định được một số đối tượng bảo kê, tiếp tay cho vụ phá rừng Pơmu trăm tuổi được xem là nghiêm trọng nhất từ trước đến nay ở địa bàn tỉnh Quảng Nam.

Cùng ngày, Công an tỉnh Quảng Nam cũng đã lập chuyên án, phối hợp với nước Lào để làm rõ.

Đại tá Nguyễn Đức Dũng - Trưởng phòng Tham mưu công an tỉnh Quảng Nam kiêm người phát ngôn cho biết, công an tỉnh đã lập chuyên án và đã lên kế hoạch phối hợp với bên nước bạn Lào để điều tra làm rõ. “Các điều tra viên đang phải nắm lại hồ sơ và có văn bản gửi lại cho nước bạn Lào để cùng phối hợp. Riêng ba cán bộ bị đình chỉ gồm: Thượng tá Nguyễn Tấn Lạc (đồn trưởng Đồn biên phòng La Dêê); Trung tá Đỗ Hoàng Minh (chính trị viên) và Trung tá Lê Xuân Chính (đồn phó kiêm Trạm trưởng Trạm kiểm soát biên phòng Cửa khẩu Đắc Ốc). Việc lấy lời khai để phục vụ điều tra làm do bên Bộ Tư lệnh BĐBP điều tra và họ cũng cử đoàn vào phối hợp điều tra vụ việc… Vì đây là vụ việc rất phức tạp nên cần phải nhanh chóng xác định để điều tra làm rõ”, Đại tá Dũng nói.

Theo Đại tá Lê Quang Vịnh - Trưởng Công an huyện Nam Giang: “Qua quá trình điều tra, bước đầu đã xác định được các đối tượng nghi vấn bảo kê, bao che cho các đối tượng khai thác trái phép gỗ pơmu, xác định nghi vấn các đối tượng trực tiếp chặt phá gỗ pơmu…”.

Đại tá Nguyễn Viết Lợi – Giám đốc Công an tỉnh Quảng Nam nhận định, đây là vụ đặc biệt nghiêm trọng, vụ án cần phải điều tra thật nhanh chóng vụ việc nhưng phải hết sức chặt chẽ. “Quyết tâm của Công an, kiểm lâm và Biên phòng làm phải làm cho rõ vụ việc để lấy đây làm tấm gương sáng để quán triệt trong công tác quản lý, bảo vệ rừng. Phải làm cho thật nhanh sớm vụ việc này”, Đại tá Lợi khẳng định.

Trao đổi với PV Dân Việt, ông Đinh Văn Thu - Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam nhấn mạnh rằng: “Đây là hành vi vi phạm pháp luật đặc biệt nghiêm trọng, nằm trong địa bàn quản lý chặt chẽ, nghiêm ngặt của khu vực biên giới; tình tiết vụ việc có dấu hiệu bao che, dung túng của cá nhân, tổ chức được Nhà nước giao nhiệm vụ; gây hoài nghi, mất niềm tin trong Nhân dân và tạo dư luận xã hội không tốt. Vì vậy cần phải truy cứu và xử lý nghiêm túc các sai phạm và làm rõ, xử lý trách nhiệm của người đứng đầu đơn vị, địa phương có liên quan”.

Hình ảnh hiện trường rừng pơ mu chảy máu ở Quảng Nam:





 

CÁC BẠN PHI MỌI VUI TÍNH GHÊ, LÉN LÚT CẮM CỜ TRÊN CỤM SONG TỬ CỦA VIỆT NAM

Các bạn Phi mọi vui tính ghê.

Mấy năm nay cứ hai năm các bạn lại tặng cho TQ một bãi cạn ngon lành cành đào mà ngư dân các bạn đang khai thác. Tàu TQ tới ngư dân các bạn chạy tóe khói, Hải Quân các bạn chả làm giề được sất. 

Các Đảo mà các bạn cướp được từ "đồng minh" Ngụy Sài Gòn thì các bạn bỏ phế cho cây cỏ mọc um tùm. Các bạn để cho sóng biển ngày qua ngày oánh bờ ầm ầm sạt lở thảm hại, thậm chí đường băng các bạn cũng hổng bảo trì nổi. Quân đội các bạn giữ đảo bằng cách trú ngụ trên xác tàu cũ hoen rỉ, các bạn không xây nổi cái công sự cho ra hồn.
Các bạn Chống Tầu hăng vãi đái bằng những cuộc bỉu love quy mô ở ...Manila, bằng các phát ngôn "kẻ nào đặt chân đến Scarborough là đặt chân đến Manila". Quân đội TQ đặt chân đến Scarborough thật thì các bạn...níu áo Mỹ. Mỹ "quan ngại" thì các bạn cũng quan ngại rồi cho qua.
Sau cái phán quyết của PCA, một tòa án nửa mùa (vì đéo có cơ chế cưỡng chế thi hành án), nghe TQ dọa dẫm ko cho nhập chuối thì các bạn sợ vãi đái, ngay lắp tụ rủ rê TQ "cùng hợp tác khai thác biển Đông". 

Tận dụng lợi thế từ phán quyết PCA các bạn thay vì bật TQ, các bạn quay sang cắn...Việt Nam. 

Há há. Đêm 14-7, các bạn lén lút bò lên bãi Đá Bắc (chủ quyền nước CHXHCN Việt Nam) cắm cờ dựng bia. Hehehhehe, các bạn số nhọ vì bọn Hải Quân Đại Kồ Việt ko ăn hại đái nát như các bạn. Chả biết mấy anh lữ đoàn 146 tâm sự kiểu giề các bạn phắng ngay trong đêm. (nhẽ mấy ảnh móc nồi cơm Thạch Sanh ra đãi các bạn một bụng no căng?) 

Các bạn Phi mọi đừng có buồn, các bạn hổng cô đơn đâu vì trong đất liền Việt Nam có một số đông anh em Thổ dân "mất chủ quyền vào tay ai cũng được, MIỄN SAO CHỐNG TẦU"


Dưới đây là thông tin v/v Đêm 14/7/2016 Philiipin lén lút "cắm cờ" trên đá Bắc:

Bạn hiền Philippin đã hào hứng quá đáng sau chiến thắng ở phán quyết của tòa trọng tài PCA.

Đêm 14-7-2016, khi trong bờ Việt đang đón dàn phóng tên lửa Spyder mới sắm để giữ nhà phòng khi có khách không mời, ngoài khơi anh Phil lén lút cắm cờ lên bãi Đá Bắc (thuộc cụm Song Tử của Cộng hòa XHCN VN). Lập tức quân ta ra nói chuyện ê chơi vậy không ngon, hoy đi nha. Bạn Phil nói dạ.

Bà con ngắm đỡ dàn Spyder của Israel mà Việt ta mới sắm coi có đáng mặt dân chơi hơm nha!




Tổng thư ký báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh

LÀ PHỤ NỮ, HÃY BIẾT CÁCH CHỌN BẠN TRAI


Mấy hôm trước tôi xem trên feed có một vụ chạy cơ động và ngã chết người, ở Tuyên Quang hay Bắc Giang gì đó, ngồi sau là một bạn nữ rất xinh và chết rất thảm, chân gãy rời như thanh Lotte Toppo quá date ở Big C. Tất cả là do thằng bạn trai khốn nạn sĩ gái chạy CSCĐ.

Những trường hợp như thế này không hiếm, năm ngoái ở Hanoi cũng có 1 vụ i hệt, bạn nữ ngồi sau cắm đầu vào gốc xà cừ chưa kịp chặt, chết tại chỗ. Phụ huynh đến nhận xác con mà sững sờ, không thể tin được cô con gái xinh đẹp nuôi nấng mười mấy năm cuối cùng lại mất mạng lãng nhách vì một thằng mõm thối trong túi không có nổi 500k nộp phạt nhưng tự tin rằng tay lái mình không thua Valentino Rossi, nên quyết định thông chốt.

Nhiều bạn bảo rằng chết do số, tôi thì không tin là do số. Chết hay không 90% phụ thuộc vào người cầm lái, khoa học đã chứng minh khi đi cùng phụ nữ, endorphine sẽ tăng cao và bọn đàn ông sẽ húng hơn bình thường. Dân gian gọi là sĩ gái, tuy nhiên mức độ có khác nhau. Các bạn nữ hãy xác định rằng khi thằng chở các bạn đã quyết định chạy cảnh sát, thì tính mạng của các bạn không còn phụ thuộc vào số lần cầu nguyện trong tuần nữa, mà phụ thuộc vào trình độ lái xe và dung tích xi lanh.

Có bạn lại bảo, bọn đầu trần đi xe máy thì luôn sĩ gái và sẽ chạy cơ động. Điều nay chưa chuẩn xác, trên thực tế có nhiều lý do để người ta không đội mũ bảo hiểm, nhóm húng chó chỉ chiếm một phần. Không đội mũ bảo hiểm chỉ là một dấu hiệu để sàng lọc ban đầu, chưa phải iếu tố quyết định. Nếu chịu khó quan sát, và áp dụng những chiêm nghiệm sau đây, các bạn nữ có thể dễ dàng nhận biết chính xác thằng nào (bất kể là bạn trai hay bạn thường) sẽ chạy cảnh sát mà đéo quan tâm đến tính mạng của các bạn, chỉ bằng vẻ bề ngoài hay thói quen.

Dấu hiệu quan trọng nhất để nhận ra bọn sẵn sàng chạy cảnh sát, đó là chúng luôn đội mũ lưỡi trai khi đi xe máy.

Mũ lưỡi trai (cap), là một loại mũ dùng trong thể thao, được sử dụng phổ biến nhất là trong đánh golf, dưới trời nắng nhẹ 30 độ C ở sân 18 lỗ Đại Lải, vút cây gậy Grismont 6k đô rồi vỗ mông cô caddie lên xe điện ngồi. Phương tiện đi cùng mũ lưỡi trai mặc định là xe buggy chạy điện ở sân golf, bọn đội mũ lưỡi trai phóng wave tàu, đương nhiên là lũ rác rưởi khố rách áo ôm và rất đú, luôn coi việc chạy thoát cơ động là thành tịu của cuộc đời.

Nếu có bạn bè làm cảnh sát hình sự, các bạn sẽ hiểu nguyên tắc ngầm của trinh sát khi thâm nhập vào hang ổ tội phạm, thì luôn phải có mũ lưỡi trai khi chạy xe máy, để tỏ ra mất dạy hơn bình thường, dễ dàng đánh lừa tội phạm và moi được thông tin.

Một dấu hiệu nữa để nhận ra bọn chạy cảnh sát, đó là chúng biết cắt tiết gà.

Bọn biết cắt tiết gà, mặc định là bần nông khát máu, thường là trai làng, hay đổ lẻ xăng A92 và không đóng BHXH. Lũ này coi bạo lực và sự manh động, bầy đàn là lẽ sống, và rất dễ bị kích động, hay ngồi vật vờ thành đàn 15-20 con ở cây đa đầu làng, nếu có người lạ đi qua sẽ cà khịa xin thuốc hoặc xin tiền, khi xác định người lạ định tán gái làng, chúng sẽ chơi khô máu, đi tù, xăm mình bằng muội lốp xe và khi hết án, thì gái làng đã lấy chồng.

Cũng có thể nhận ra lũ này bằng đầu tóc, khi bạn hiểu về thời trang, nhưng không thể nhớ được tên kiểu tóc của một thằng là kiểu gì dù đã tra hết 200 trang catalogue của ELLE Man, tóc chúng thường sẽ nhuộm một màu cực hot những năm 199x, tua tủa, hơi bết do ít gội, nếu mặc sơ mi thì mép cổ áo sẽ có màu phù sa, còn móng chân thì màu cỏ úa lấp ló trong đôi tổ ong vàng hổ phách. Bọn này nảy số và úp cua thì thôi rồi, chắc chắn 100% chạy cảnh sát khi bị bắt xe.

Đây là những dấu hiệu cơ bản để nhận biết bọn sẽ LUÔN chạy cảnh sát, nếu thử áp dụng vào ngay trong số bạn bè hoặc người quen, các bạn sẽ thấy chính xác đến ngỡ ngàng. Đây là những tiên đề mang tính chân lý tuyệt đối, và bất biến.

Vào thời nay, các bạn nữ luôn ở vị trí được lựa chọn người iêu, nên iu tiên những anh có ô tô, nếu không được thì iêu anh xe máy nhưng nhớ cẩn thận, tránh xa những thằng có những dấu hiệu trên, thì sẽ không ai phải chết.

Sẽ không ai chết cả, vì những phụ nữ chọn bạn trai một cách thông minh, luôn bất-tử.

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 7 năm 2016

LỘN


Kính các cụ, hôm nay em đi chơi nhặt được bài thơ cười rớt mồm. Chỉ sợ hơi khó hiểu với các bác dân Bắc, Nam. Mời các cụ vô ăn trứng vịt lộn và nghe giọng Nghi Lộc Nghệ An nhà em

NHẦM..!

Hôm trước ra Bãi Lữ
Về vô quán bình dân
Gọi bia hơi trứng lộn
Bà chủ quán lại gần..!
.
Bà đặc giọng Nghi lộc
Mấy chú ưng loại mô?
Thích răng cũng có cả
Các chú lựa tha hồ.!?
.
Bà bảo:
Loại 15,17
Thì chưa hề có lông
Loại này thì chán lắm 
Có L...ộ..n.. cũng như không..!
.
Loại 18, 19
Vừa lún phún lông măng
Loại này nhiều ngài thích
Ý các chú thì răng..!?
.
Còn 20, 21
Loại này lông dài rồi
Các chú mà có thích
Thì cứ việc chọn thôi..!?
.
Thằng bạn mềnh ngơ ngác
Bảo: Ta nhầm quán rồi
Ở đây tệ nạn thật
Đi tìm chổ khác thôi...!?
.
Bà chủ quán nghe vậy
Sợ khách bỏ quán đi
Tay phủi mông mồm nói:
L. ô..n..mô bằng chộ ni..!?
.
Tặc lưỡi đành ngồi lại
Kêu loại 19 (ngày ấp) nha
Lúc sau đưa một dĩa
Trứng lộn ngon ngon là...!?
.
Cụng ly thằng bạn bảo:
Mẹ tổ tau nghĩ sai
Dân vùng ni hay thật
Lẫn lộn dấu rành hài..!

Pham Thanh Long: TRƯỜNG LÀ DOANH NGHIỆP, QUAN HỆ SINH VIÊN VỚI NHÀ TRƯỜNG LÀ MUA - BÁN

Những ngày gần đây, câu chuyện học phí của ĐH Kinh tế Quốc dân (NEU) tăng cao bất thường đang nhận được sự quan tâm của rất nhiều người. Nhiều sinh viên NEU đang than vãn, lo lắng không đủ sức "sống sót" qua 4 năm tại ngôi trường danh tiếng này. 

Dưới đây là nguyên văn status của giảng viên:

Đây sẽ là bài rất dài, tôi viết chủ yếu cho các cháu sinh viên của tôi và cho trường tôi. Tôi nghĩ mình cần viết, vì có quá nhiều người từ sinh viên tới giảng viên, thậm chí có thể nói là gần như cả xã hội đang hiểu sai về đại học, hiểu sai về các vấn đề kinh tế. Những thứ tôi viết sau đây hoàn toàn không phải là quan điểm cá nhân, mà là kiến thức và những nhận thức tối thiểu cần có để vào đời, để có thể học tiếp những thứ khác về kinh tế, chỉ là diễn đạt theo cách của tôi mà thôi. Học phí sẽ được đề cập đến trong từng vấn đề liên quan. Đọc hết mới có thể hiểu được, đừng cắt từng miếng ra mà xoáy vào, đó là thủ đoạn của bọn hạ tiện, ngu học.

1. VÀI THỨ VỀ TRƯỜNG ĐẠI HỌC VÀ QUAN HỆ GIỮA TRƯỜNG ĐẠI HỌC VỚI SINH VIÊN

Ngắn gọn thế này trước đã:

Trường đại học là đơn vị đào tạo nhân lực trình độ cao.

Không có quốc gia nào trên quả đất tòn tòn này nghĩ đến chuyện phổ cập đại học cho nhân dân cả. 

Đào tạo đại học không phải là thứ dành cho toàn dân như một món phúc lợi mà tất cả cùng được hưởng.

Trường đại học không phải là đơn vị chức năng của nhà nước có nhiệm vụ cung cấp phúc lợi xã hội (dù là trường công lập)

Vì mấy lí do trên, trường đại học không cần quan tâm đến vấn đề khoảng cách giàu nghèo trong xã hội, không cần quan tâm đến gia cảnh sinh viên. Trường đại học hoàn toàn không có mục tiêu hay nhiệm vụ là phải làm cho người nghèo được học đại học. Thế nên tất cả thầy cô lẫn sinh viên, hãy dẹp ngay cái việc mang sự nghèo sự khó ra để làm sức ép đối với học phí đại học.

Tiếp, trường đại học trong nền kinh tế thị trường:

Trong nền kinh tế thị trường, trường đại học là đơn vị bán dịch vụ giáo dục, đào tạo. Công lập hay dân lập cũng thế thôi. Cái cơ chế ăn ngân sách nhà nước của các trường đại học công lập để đào tạo theo nhiệm vụ như trước đây đã chấm dứt từ lâu rồi. Bây giờ ngoài nhiệm vụ đào tạo theo quy hoạch chung của cả nước, các trường đại học còn có nhiệm vụ tự chủ kinh tế và tài chính của mình như một doanh nghiệp thực sự. Và thế là Trường đại học buộc phải là người bán, còn sinh viên là người mua. Đó là quy luật của thị trường.

Vậy quan hệ giữa trường và sinh viên là quan hệ người bán và người mua, mua bán dịch vụ đào tạo.

Các bạn sinh viên được học kinh tế thì biết rồi nhỉ? Học phí chính là Giá bán dịch vụ trong trường hợp này sẽ do người bán định đoạt chứ không phải người mua. Thuận mua vừa bán, hoặc không thuận không vui nhưng vẫn mua vẫn bán là chuyện bình thường, chỉ cần người mua chấp nhận và có khả năng chi trả. Nếu không chấp nhận, các bạn đi tìm người bán khác bán món hàng tương tự với giá thấp hơn, hoặc có thể giá cao hơn nhưng các bạn thích hơn. Nếu không đủ khả năng chi trả bất cứ món hàng nào, thì hãy nhịn. 

Trong mua bán, người mua không thể lôi hoàn cảnh của mình ra để đòi người bán giảm giá. Người mua không thể vào Tràng Tiền plaza đòi mua cái túi xách Eo-Vì (Louis Vuitton) 100 củ, nhưng bắt người bán phải bán giá 500k VND thôi, vì lí do tôi nghèo và bố mẹ tôi không có tiền nhưng tôi vẫn thích LV. Nếu chỉ có 500k, các bạn hãy ra phố Chùa Bộc sau 6h tối, có nhiều sự lựa chọn cho các bạn.

Là người mua, người bán, hãy hoạt động và hành xử theo các quy luật kinh tế và thị trường.

Làm thế nào để được thế thì xem đoạn sau, tôi viết kĩ hơn.

2. HỌC ĐẠI HỌC - MỘT PHI VỤ ĐẦU TƯ

Các bạn học đại học cho ai? Cho bản thân mình hay cho xã hội hay cho NEU? Chắc chắn chỉ cho các bạn, tương lai của các bạn thôi, nên các bạn không có quyền bắt xã hội phải vì các bạn, không có quyền bắt học phí phải theo ý các bạn.

Học đại học chính là một phi vụ đầu tư của các bạn và gia đình đấy. Những gì các bạn bỏ ra cho mấy năm đại học chính là phí đầu tư đấy, các bạn đầu tư cho tương lai của mình và gia đình, chứ không phải cho xã hội. Trong kinh tế, chi phí và lợi ích của một phi vụ đầu tư thường tương xứng với nhau. Muốn học trường danh tiếng, ra trường dễ xin việc, lương cao, nhưng lại muốn học phí thật thấp thì có giống các bạn ra Bát Đàn gọi bát phở nhiều thịt nhiều bánh nhiều hành nhiều nước béo dăm cái quẩy nửa rổ giá đỗ nhưng chỉ muốn trả 5 ngàn không?

Vậy đấy, học đại học là quá trình đầu tư, và học phí chính là chi phí đầu tư. Và dĩ nhiên, hãy đầu tư nếu có khả năng chi trả phí đầu tư. Nếu các bạn nhìn thấy kết quả đầu tư tốt, có sức để làm, nhưng không thể huy động được nguồn tiền nào chi trả phí đầu tư cho cái bằng NEU, dĩ nhiên, hãy đầu tư vào phi vụ khác hợp lí hơn. Tại sao cứ bắt buộc phải là đầu tư vào đại học, mà lại phải là NEU?

Như đã nói ở trên, không quốc gia nào nghĩ đến việc phổ cập đại học cả, đó hoàn toàn là điều nhảm nhí. Chẳng ai gí súng vào đầu bắt các bạn vào đại học, còn nếu có, đấy chắc chắn phải là bố mẹ các bạn. Ở ta, thói háo danh, sĩ diện, hãnh tiến đã ăn sâu vào máu đồng bào rồi, thậm chí sâu hơn, nó nằm trong ADN mỗi người. Không ở đâu mà lại hình thành một thứ như ý thức hệ là buộc phải vào đại học mới được. Thế nên, trên giảng đường hôm nay, có đến quá nửa số sinh viên thực sự không thuộc về con đường đại học. Và nữa, cơ bản cực hiếm người nghĩ được cho con cháu học đại học là phi vụ đầu tư, là trách nhiệm tính toán của mình, mà cứ nghĩ đó là việc của xã hội. Nữa, cái suy nghĩ ỷ lại xã hội, nhà nước, bao cấp nó ăn sâu vào não rồi, nên không bao giờ nhìn ra được mọi thứ đã khác, chỉ nhìn thấy những người bán đang chào mời dịch vụ, nhưng không nhìn thấy họ bán dịch vụ chứ không phải thực hiện nghĩa vụ với tổ cuốc, không nhìn thấy giá bán niêm yết trên sản phẩm kìa kìa. Tất cả đều tính đến lợi ích khi học xong mong việc tốt, mong làm ông nọ bà kia, nhưng không chịu tính chi phí đầu tư.

Tóm lại vấn đề lớn thứ 2 ở đây là:

- Đi học đại học là một phi vụ đầu tư.

- Học phí là chi phí đầu tư

- Tại sao phải đầu tư? Hãy tự trả lời

- Có nhất thiết phải đầu tư đại học không? Hãy tự trả lời

- Đại học có phải là con đường duy nhất mà không theo thì chết hay không? Hãy tự trả lời.

Và tất cả, hãy làm quen với bài toán kinh tế ngay khi chuẩn bị bước chân vào đại học kinh tế. Đó là tính toán thật kĩ cho thương vụ đầu tư. 

Hãy nhận thức ĐẠI HỌC = (ƯỚC MƠ) + KHẢ NĂNG HỌC TẬP + KHẢ NĂNG CHI TRẢ HỌC PHÍ.

Thiếu ước mơ thì được, nhưng thiếu 1 trong 2 khả năng đằng sau thì công thức hỏng.

Và nhớ tính thêm sự biến đổi giá trong quá trình đầu tư.

Các bạn xây cái nhà, giá sắt thép, xi măng còn thay đổi hàng ngày, có đòi người bán phải giảm giá vì tôi không có tiền không. Không đủ tiền xây nhà to, hãy xây nhà bé, không đủ ăn nữa, thì hãy để xây nhà là giấc mơ.

3. HỌC PHÍ - GIÁ CẢ TÍNH THẾ NÀO?

Giá cả của hàng hóa dịch vụ dĩ nhiên được người bán định đoạt dựa trên nhiều yếu tố, những thứ sau đây là chủ yếu:

- Giá thành của dịch vụ (bao gồm toàn bộ chi phí trực tiếp thực tế bỏ ra để tạo ra được thành phẩm, hoặc hoàn tất quá trình cung cấp dịch vụ).

- Các chi phí gián tiếp.

- Lợi nhuận kì vọng

- Uy tín, thương hiệu…và nhiều thứ nữa (ở đây có thể có thêm các quy định về trần học phí nữa)

Giá bán sản phẩm dịch vụ nôm na là phải đủ để người ta trang trải chi phí đã bỏ ra và dư ra tí tẹo gọi là lợi nhuận. Lâu nay chúng ta quen với việc đóng học phí thấp tức là giá rẻ. Điều đó không có nghĩa là chi phí dịch vụ rẻ, mà đơn giản, khi giá bán không đủ bù đắp chi phí bỏ ra, nhà nước đã cấp ngân sách bù vào phần thiếu hụt đó. Giờ đây ngân sách đã cắt tiệt những cơ chế kiểu đó, nên giá bán, tức là học phí sẽ dần quay về đúng với thực chất nó phải thế.

Nhưng dù sao thì việc định giá bán là việc của người bán. Người mua không có quyền gì đòi người bán phải công khai hay minh bạch chi phí, giá thành của mình cả. Người mua không có quyền đòi người bán phải cắt giảm chi phí nọ kia để giảm giá bán xuống. Việc của người bán là định giá, việc của người mua là chấp nhận thì xì tiền, không chấp nhận thì đi. À, người bán có thể cắt giảm được chi phí, nhưng cóc giảm giá bán đấy, để tăng lợi nhuận. Và người mua vẫn chẳng có quyền gì mà đòi giảm giá bán cả.

Học phí, hay giá bán có được tăng không? Có, tất nhiên là có, khi mấy yếu tố cơ sở kia thay đổi, thì ắt học phí, tức là giá bán dịch vụ phải tăng. Cả người mua và người bán phải chấp nhận, vì đó là quy luật thị trường. Việc tăng giá có cần người mua chấp nhận rồi mới tăng không? DĨ nhiên là không.

Giá bán hàng hóa, dịch vụ dĩ nhiên chỉ nhắm đến những đối tượng có khả năng chi trả. Việc định giá sản phẩm, dịch vụ trong nền kinh tế thị trường không có nhiệm vụ phải tạo ra cái giá nào mà người nghèo cũng mua được. Như đã nói ở trên, đại học không làm từ thiện. Một lần nữa, hay thôi kể nghèo kể khổ đi. Nghèo khổ vẫn có cách học đại học, tôi sẽ chỉ cho, ngồi kêu kiểu đó không ăn thua đâu.

À, bổ sung, học phí chả liên quan qué gì đến GDP bình quân đầu người mà đem ra so sánh nhé. Đại học chỉ dành cho số ít những người có khả năng học và khả năng chi trả. Còn GDP bq đầu người thì san bằng cả cao lẫn thấp cho cả dân số rồi. So sánh thế nghe oách, thấy người ta zi đi pi cũng zi đi pi zi đi pi, nhưng ai biết người ta bảo so sánh ngu. Học phí cao hơn GDP bq đầu lâu là chuyện quá phình phường. Ngay ở NEU, có những hệ đào tạo mà học phí cao gấp 2-3 lần GDP bình quân đầu lâu 1 năm cơ. Vẫn có người học bình thường. Họ là những nhà đầu tư.

PHÓNG VIÊN BÁO LAO ĐỘNG BỊ HÀNH HUNG VÀ CÂU CHUYỆN QUY TRÌNH TÁC NGHIỆP

Khoai@ 

Đánh người là không được rồi, mà đánh phóng viên lại càng không được nhé.

Báo Lao Động vừa loan tin, trong vụ 145 tấn chất thải Formosa ra Phú Thọ: Phóng viên Báo Lao Động bị hành hung khi tác nghiệp.

Không biết thực hư thế nào, nhưng đánh phóng viên là không chấp nhận được.

http://laodong.com.vn/thoi-su/bao-ve-cong-ty-nghi-xu-ly-chat-thai-cho-formosa-hanh-hung-phong-vien-575463.bld

Tôi thì tin là các anh chị phóng viên bị đánh thật, nhưng tôi băn khoăn, chẳng lẽ tự dưng người ta đánh mình.

Hay các anh chị không có thẻ nhà báo? Hay xâm nhập bất hợp pháp và khu vực của nhà máy, rồi không xuất trình được giấy tờ tùy thân? Hay là cơ quan không cử các anh chị đi và không có kế hoạch bảo vệ anh chị? Hay thái độ của anh các anh các chị có vấn đề?

Những câu hỏi đó là vấn đề quy trình tác nghiệp của phóng viên.

Nhiều phóng viên tác nghiệp không chấp hành quy trình, đó là một thực tế. Chỉ khi có vụ việc xảy ra, họ mới nháo nhác chạy để hoàn thiện.

Theo Luật Báo chí thì hiện nay phóng viên tác nghiệp chỉ cần thẻ Nhà báo là có thể tác nghiệp được. Tuy nhiên, để việc tác nghiệp được khách quan thì phóng viên nên có giấy giới thiệu của cơ quan nữa. Nó giống như điều tra viên hoặc luật sư khi làm việc, ngoài thẻ Công an, luật sư cũng cần phải xuất trình thêm giấy giới thiệu của cơ quan mình.

Tôi không chắc cơ quan báo chí của các anh chị có kế hoạch cử các anh chị đi tác nghiệp tại công ty này hay không, có kế hoạch bảo vệ phóng viên không, và các anh chị đã liên hệ với những cơ quan có trách nhiệm để bảo vệ quyền tác nghiệp của mình hay không. 

Nhiều anh chị phóng viên "đi làm" các vụ việc nóng bỏng thường hay lẳng lặng thu thập thông tin, tích cóp bằng chứng rồi lên nháp, sau đó mới vào gặp khổ chủ. Để làm gì thì chỉ các anh chị mới biết. Làm thế là sai các anh chị ạ. 

Thực tiễn cho thấy, một số cơ quan có quy định riêng để phóng viên tác nghiệp. Các đơn vị, cá nhân khi đến liên hệ công tác cũng phải tôn trọng những quy định đó nếu nó không trái với các quy định của pháp luật. Ví dụ, phóng viên muốn vào tham dự để đưa tin về vụ án liên quan đến an ninh quốc gia dứt khoát phải được sự đồng ý của lãnh đạo tòa án hoặc chủ tọa phiên tòa. Muốn vào cơ quan nào đó thì dứt khoát phải được sự đồng của lãnh đạo cơ quan đó.

Tôi biết, nghề báo là nghề đặc thù, vất vả, mạo hiểm và đầy rủi ro chỉ sau công an và biên phòng. Để có một tác phẩm báo chí hay, giá trị tư tưởng tốt, đòi hỏi sự dũng cảm, xả thân của những người làm nghề. Chính vì thế, chuyện nhà báo bị cản trở khi tác nghiệp cũng là chuyện không hiếm, nhất là ở những vụ việc nhạy cảm. Cho đến thời điểm này, cơ chế bảo vệ nhà báo, phóng viên đã có trong Luật Báo chí hiện hành. Những quy định này đã khá rõ ràng: "Nhà báo được pháp luật bảo hộ trong hoạt động nghề nghiệp. Không ai được đe dọa, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo, phá hủy, thu giữ phương tiện, tài liệu, cản trở nhà báo hoạt động nghề nghiệp đúng pháp luật". 

Thực tế, việc né tránh, từ chối, bất hợp tác hay thậm chí hành hung nhà báo đôi khi xuất phát từ chính cách tác nghiệp phiền nhiễu, hung hăng của phóng viên và đương nhiên họ không nhận được sự hợp tác hay ủng hộ của người dân. Do vậy, để tự bảo vệ mình, phóng viên cần tôn trọng đạo đức nghề nghiệp, tôn trọng những người thực thi nhiệm vụ, rất không nên tỏ ra ta là người có quyền lực, muốn làm gì cũng được.